*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. "Thanh Nhàn, em nghe chị dâu khuyên một câu nhé, dẫn theo Mộc Tâm và Thủy Tâm quay về đi, em ở lại nơi này làm gì cơ chứ? Người anh em Bảo Quốc đã kết hôn với em Văn Quân rồi, em còn ở chỗ này, ngoại trừ để người ta xem chuyện cười thì cũng không có gì cả."Ý thức của Ngu Thanh Nhàn vừa quay về, bên tai đã nghe thấy một câu như vậy.Cô quay đầu nhìn lại người vừa lên tiếng, thấy chị ta tuổi chừng bốn mươi, vóc người cao gầy, đang tận tình khuyên bảo."Bây giờ là Trung Quốc mới rồi, giải phóng rồi, ép duyên không thể được đâu. Em ở đây có ý nghĩa gì chứ? Đều là xã hội mới rồi, em ở đây đợi chẳng thà quay về quê. Ở quê có nhà có đất, chịu khó chút kiểu gì cũng không chết đói được."Ngu Thanh Nhàn vừa nghe chị ta nói, vừa để hệ thống đưa ký ức của nguyên thân vào.Đây là một cuốn tiểu thuyết thập niên 50, toàn bộ câu chuyện xoay quanh gia đình nhân vật chính Giang Bảo…

Chương 674: Chương 674

Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo HôiTác giả: Vũ Lạc Song LiêmTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Đông Phương, Truyện Gia Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. "Thanh Nhàn, em nghe chị dâu khuyên một câu nhé, dẫn theo Mộc Tâm và Thủy Tâm quay về đi, em ở lại nơi này làm gì cơ chứ? Người anh em Bảo Quốc đã kết hôn với em Văn Quân rồi, em còn ở chỗ này, ngoại trừ để người ta xem chuyện cười thì cũng không có gì cả."Ý thức của Ngu Thanh Nhàn vừa quay về, bên tai đã nghe thấy một câu như vậy.Cô quay đầu nhìn lại người vừa lên tiếng, thấy chị ta tuổi chừng bốn mươi, vóc người cao gầy, đang tận tình khuyên bảo."Bây giờ là Trung Quốc mới rồi, giải phóng rồi, ép duyên không thể được đâu. Em ở đây có ý nghĩa gì chứ? Đều là xã hội mới rồi, em ở đây đợi chẳng thà quay về quê. Ở quê có nhà có đất, chịu khó chút kiểu gì cũng không chết đói được."Ngu Thanh Nhàn vừa nghe chị ta nói, vừa để hệ thống đưa ký ức của nguyên thân vào.Đây là một cuốn tiểu thuyết thập niên 50, toàn bộ câu chuyện xoay quanh gia đình nhân vật chính Giang Bảo… Sau khi Tạ Bá Dung nói xong, Lương Đức Lợi bưng chén rượu lên chạm cốc với ông ta, hai người vừa nhâm nhi lạc rang vừa uống rượu.Uống xong một ly thì có nói thế nào Tạ Bá Dung cũng không uống nữa, Lương Đức Lợi biết ông ta còn phải đi làm nên cũng không khuyên nhiều, bảo ông ăn nhiều đồ ăn một chút.Cơm no rượu say, Tạ Bá Dung tiêm cho Lương Đức Lợi một mũi nữa rồi xác rương thuốc đi về trạm y tế.Bây giờ trạm y tế do ông ta làm chủ rồi, ông ta còn phải xuống nông thôn xem bệnh cho người dân nữa cơ mà. Mùa đông đến rồi, có rát nhiều người bị cảm.Giữa trưa hôm đó, Lý Tiểu Hương và Lương Đức Thắng đến nhà. Sắc mặt của hai vợ chồng họ vô cùng khó coi.Lương Hồng Ngọc bị giải phóng quân bắt đi rồi, đối với đám người Lý Tiểu Hương mà nói, trong khoảng thời gian này một ngày cứ dài như một năm vậy, mùa đông lạnh lẽo như thế mà mọi người trong Truân không ở nhà tránh rét, cứ thích tụ tập trong thôn nói xấu nhà họ.Lý Tiểu Hương rất sĩ diện, mấy ngày nay bà ta trốn trong nhà không dám ra ngoài.Sau khi biết được cả nhà Lương Đức Lợi được thả về, rốt cuộc Lý Tiểu Hương cũng không ngồi yên được nữa, vừa ăn sáng xong là bà ta đã đi thẳng đến nhà Lương Đức Lợi.Vừa vào cửa đã thấy mọi tình huống trong sân, sắc mặt vốn đã khó coi của Lý Tiểu Hương lại càng trở nên khó coi hơn.Từ khi gả vào nhà họ Lương đến nay, chuyện gì Lý Tiểu Hương cũng sẽ tìm cách để đè đầu cưỡi cổ chị em dâu nhà mình. Khi bà cụ còn sống, đúng là bà ta lấn át được thật.Nhưng khi bà cụ c.h.ế.t rồi, từ đó về sau bà ta không đè đầu được cô em dâu này nữa.Cứ nhìn căn phòng này mà xem, được xây dựng tốt đến thế này cơ mà, vừa vững chãi vừa sáng sủa, còn tốt hơn căn nhà cũ mà vợ chồng bà ta được chia khi vừa mới ở riêng nữa kìa.Hễ cứ nhìn thấy gian phòng này là Lý Tiểu Hương lại cảm thấy bực bội.Tần Sơn Hoa không phải người không biết tính toán, bà và Lương Đức Lợi đều là người chăm chỉ, mấy năm nay cũng tích lũy được không ít của cải.Vốn nhà mẹ đẻ của bà ở trên núi, ngọn núi là chỗ kiếm ăn vững chắc nhất của gia đình bà, từ khi còn bé, bà đã theo cha mẹ, anh chị em lên núi hái thuốc về bán rồi.Sau khi lập gia đình, bà cũng dành thời gian đi đó đi đây, nhưng khi đó bà Lương bất công, Tần Sơn Hoa không cầm thảo dược về mà tìm một chỗ trên núi rồi phơi khô, sau khi phơi xong thì mang thẳng đến chỗ thu mua ở trấn trên.Nhiều năm cứ thế nên bà đã tích lũy được không ít tiền riêng. Bà Lương sợ sau khi mình c.h.ế.t đi thì cả gia đình con trai lớn của bà ta sẽ khó khăn, cho nên trước khi c.h.ế.t đã chủ trì việc phân nhà ra ở riêng.Phần lớn tài sản trong gia đình để lại cho Lương Đức Thắng, còn Lương Đức Lợi ngay cả một cái nồi cũng không có, bị chia cho cái căn nhà cũ.Ngay khi tất cả mọi người đều đang đồng tình cho họ, cảm thấy họ đáng thương, Lương Đức Lợi xin một miếng đất làm nhà trong thôn, lấy ra số tiền đã tích tụ nhiều năm xây căn nhà đang ở bây giờ.

Sau khi Tạ Bá Dung nói xong, Lương Đức Lợi bưng chén rượu lên chạm cốc với ông ta, hai người vừa nhâm nhi lạc rang vừa uống rượu.

Uống xong một ly thì có nói thế nào Tạ Bá Dung cũng không uống nữa, Lương Đức Lợi biết ông ta còn phải đi làm nên cũng không khuyên nhiều, bảo ông ăn nhiều đồ ăn một chút.

Cơm no rượu say, Tạ Bá Dung tiêm cho Lương Đức Lợi một mũi nữa rồi xác rương thuốc đi về trạm y tế.

Bây giờ trạm y tế do ông ta làm chủ rồi, ông ta còn phải xuống nông thôn xem bệnh cho người dân nữa cơ mà. Mùa đông đến rồi, có rát nhiều người bị cảm.

Giữa trưa hôm đó, Lý Tiểu Hương và Lương Đức Thắng đến nhà. Sắc mặt của hai vợ chồng họ vô cùng khó coi.

Lương Hồng Ngọc bị giải phóng quân bắt đi rồi, đối với đám người Lý Tiểu Hương mà nói, trong khoảng thời gian này một ngày cứ dài như một năm vậy, mùa đông lạnh lẽo như thế mà mọi người trong Truân không ở nhà tránh rét, cứ thích tụ tập trong thôn nói xấu nhà họ.

Lý Tiểu Hương rất sĩ diện, mấy ngày nay bà ta trốn trong nhà không dám ra ngoài.

Sau khi biết được cả nhà Lương Đức Lợi được thả về, rốt cuộc Lý Tiểu Hương cũng không ngồi yên được nữa, vừa ăn sáng xong là bà ta đã đi thẳng đến nhà Lương Đức Lợi.

Vừa vào cửa đã thấy mọi tình huống trong sân, sắc mặt vốn đã khó coi của Lý Tiểu Hương lại càng trở nên khó coi hơn.

Từ khi gả vào nhà họ Lương đến nay, chuyện gì Lý Tiểu Hương cũng sẽ tìm cách để đè đầu cưỡi cổ chị em dâu nhà mình. Khi bà cụ còn sống, đúng là bà ta lấn át được thật.

Nhưng khi bà cụ c.h.ế.t rồi, từ đó về sau bà ta không đè đầu được cô em dâu này nữa.

Cứ nhìn căn phòng này mà xem, được xây dựng tốt đến thế này cơ mà, vừa vững chãi vừa sáng sủa, còn tốt hơn căn nhà cũ mà vợ chồng bà ta được chia khi vừa mới ở riêng nữa kìa.

Hễ cứ nhìn thấy gian phòng này là Lý Tiểu Hương lại cảm thấy bực bội.

Tần Sơn Hoa không phải người không biết tính toán, bà và Lương Đức Lợi đều là người chăm chỉ, mấy năm nay cũng tích lũy được không ít của cải.

Vốn nhà mẹ đẻ của bà ở trên núi, ngọn núi là chỗ kiếm ăn vững chắc nhất của gia đình bà, từ khi còn bé, bà đã theo cha mẹ, anh chị em lên núi hái thuốc về bán rồi.

Sau khi lập gia đình, bà cũng dành thời gian đi đó đi đây, nhưng khi đó bà Lương bất công, Tần Sơn Hoa không cầm thảo dược về mà tìm một chỗ trên núi rồi phơi khô, sau khi phơi xong thì mang thẳng đến chỗ thu mua ở trấn trên.

Nhiều năm cứ thế nên bà đã tích lũy được không ít tiền riêng. Bà Lương sợ sau khi mình c.h.ế.t đi thì cả gia đình con trai lớn của bà ta sẽ khó khăn, cho nên trước khi c.h.ế.t đã chủ trì việc phân nhà ra ở riêng.

Phần lớn tài sản trong gia đình để lại cho Lương Đức Thắng, còn Lương Đức Lợi ngay cả một cái nồi cũng không có, bị chia cho cái căn nhà cũ.

Ngay khi tất cả mọi người đều đang đồng tình cho họ, cảm thấy họ đáng thương, Lương Đức Lợi xin một miếng đất làm nhà trong thôn, lấy ra số tiền đã tích tụ nhiều năm xây căn nhà đang ở bây giờ.

Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo HôiTác giả: Vũ Lạc Song LiêmTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Đông Phương, Truyện Gia Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. "Thanh Nhàn, em nghe chị dâu khuyên một câu nhé, dẫn theo Mộc Tâm và Thủy Tâm quay về đi, em ở lại nơi này làm gì cơ chứ? Người anh em Bảo Quốc đã kết hôn với em Văn Quân rồi, em còn ở chỗ này, ngoại trừ để người ta xem chuyện cười thì cũng không có gì cả."Ý thức của Ngu Thanh Nhàn vừa quay về, bên tai đã nghe thấy một câu như vậy.Cô quay đầu nhìn lại người vừa lên tiếng, thấy chị ta tuổi chừng bốn mươi, vóc người cao gầy, đang tận tình khuyên bảo."Bây giờ là Trung Quốc mới rồi, giải phóng rồi, ép duyên không thể được đâu. Em ở đây có ý nghĩa gì chứ? Đều là xã hội mới rồi, em ở đây đợi chẳng thà quay về quê. Ở quê có nhà có đất, chịu khó chút kiểu gì cũng không chết đói được."Ngu Thanh Nhàn vừa nghe chị ta nói, vừa để hệ thống đưa ký ức của nguyên thân vào.Đây là một cuốn tiểu thuyết thập niên 50, toàn bộ câu chuyện xoay quanh gia đình nhân vật chính Giang Bảo… Sau khi Tạ Bá Dung nói xong, Lương Đức Lợi bưng chén rượu lên chạm cốc với ông ta, hai người vừa nhâm nhi lạc rang vừa uống rượu.Uống xong một ly thì có nói thế nào Tạ Bá Dung cũng không uống nữa, Lương Đức Lợi biết ông ta còn phải đi làm nên cũng không khuyên nhiều, bảo ông ăn nhiều đồ ăn một chút.Cơm no rượu say, Tạ Bá Dung tiêm cho Lương Đức Lợi một mũi nữa rồi xác rương thuốc đi về trạm y tế.Bây giờ trạm y tế do ông ta làm chủ rồi, ông ta còn phải xuống nông thôn xem bệnh cho người dân nữa cơ mà. Mùa đông đến rồi, có rát nhiều người bị cảm.Giữa trưa hôm đó, Lý Tiểu Hương và Lương Đức Thắng đến nhà. Sắc mặt của hai vợ chồng họ vô cùng khó coi.Lương Hồng Ngọc bị giải phóng quân bắt đi rồi, đối với đám người Lý Tiểu Hương mà nói, trong khoảng thời gian này một ngày cứ dài như một năm vậy, mùa đông lạnh lẽo như thế mà mọi người trong Truân không ở nhà tránh rét, cứ thích tụ tập trong thôn nói xấu nhà họ.Lý Tiểu Hương rất sĩ diện, mấy ngày nay bà ta trốn trong nhà không dám ra ngoài.Sau khi biết được cả nhà Lương Đức Lợi được thả về, rốt cuộc Lý Tiểu Hương cũng không ngồi yên được nữa, vừa ăn sáng xong là bà ta đã đi thẳng đến nhà Lương Đức Lợi.Vừa vào cửa đã thấy mọi tình huống trong sân, sắc mặt vốn đã khó coi của Lý Tiểu Hương lại càng trở nên khó coi hơn.Từ khi gả vào nhà họ Lương đến nay, chuyện gì Lý Tiểu Hương cũng sẽ tìm cách để đè đầu cưỡi cổ chị em dâu nhà mình. Khi bà cụ còn sống, đúng là bà ta lấn át được thật.Nhưng khi bà cụ c.h.ế.t rồi, từ đó về sau bà ta không đè đầu được cô em dâu này nữa.Cứ nhìn căn phòng này mà xem, được xây dựng tốt đến thế này cơ mà, vừa vững chãi vừa sáng sủa, còn tốt hơn căn nhà cũ mà vợ chồng bà ta được chia khi vừa mới ở riêng nữa kìa.Hễ cứ nhìn thấy gian phòng này là Lý Tiểu Hương lại cảm thấy bực bội.Tần Sơn Hoa không phải người không biết tính toán, bà và Lương Đức Lợi đều là người chăm chỉ, mấy năm nay cũng tích lũy được không ít của cải.Vốn nhà mẹ đẻ của bà ở trên núi, ngọn núi là chỗ kiếm ăn vững chắc nhất của gia đình bà, từ khi còn bé, bà đã theo cha mẹ, anh chị em lên núi hái thuốc về bán rồi.Sau khi lập gia đình, bà cũng dành thời gian đi đó đi đây, nhưng khi đó bà Lương bất công, Tần Sơn Hoa không cầm thảo dược về mà tìm một chỗ trên núi rồi phơi khô, sau khi phơi xong thì mang thẳng đến chỗ thu mua ở trấn trên.Nhiều năm cứ thế nên bà đã tích lũy được không ít tiền riêng. Bà Lương sợ sau khi mình c.h.ế.t đi thì cả gia đình con trai lớn của bà ta sẽ khó khăn, cho nên trước khi c.h.ế.t đã chủ trì việc phân nhà ra ở riêng.Phần lớn tài sản trong gia đình để lại cho Lương Đức Thắng, còn Lương Đức Lợi ngay cả một cái nồi cũng không có, bị chia cho cái căn nhà cũ.Ngay khi tất cả mọi người đều đang đồng tình cho họ, cảm thấy họ đáng thương, Lương Đức Lợi xin một miếng đất làm nhà trong thôn, lấy ra số tiền đã tích tụ nhiều năm xây căn nhà đang ở bây giờ.

Chương 674: Chương 674