Tác giả:

Chương 1: Bị ép xung hỉ Sáu năm trước, tại cửa hiệu đông y Quốc Bảo “Ôn Thanh Tuấn, cái thằng súc sinh này, dù mày có đánh chết tao thì ông già này cũng không cho các người mang Thục Nhi đi đâu!” ” „” Ôn Thục Nhi đeo cặp sách sau lưng, cô vừa đến trước cửa hiệu thì đột nhiên nghe thấy giọng nói khàn khàn đầy phẫn nộ của ông ngoại vang lên Ôn Thục Nhi giật mình, lập tức vọt thẳng vào bên trong Vừa bước vào, đập vào mắt là khung cảnh hỗn loạn của phòng khám, nơi vốn sạch sẽ, ngăn nắp giờ đây đã biến thành “bãi chiến trường”, thuốc rơi vãi đầy đất, sàn nhà bừa bộn không chịu nổi. Bên trong phòng chật kín người, trong đó có một người đàn ông trung niên mặc vest đang ngồi trên ghế, phía sau ông ta là một đám đàn ông mặt hung mày tợn. Còn ông ngoại và bà ngoại của cô thì vịn nhau nép sát góc tường, trên mặt và khóe miệng của hai người còn bị thương nữa. Ôn Thục Nhi hoảng hồn, cô lập tức chạy đến đứng chắn trước mặt ông ngoại, bà ngoại, nói: “Mấy người, mấy người là ai vậy? Sao… sao lại đánh…

Chương 141

Cô Vợ Giả Ngốc Của Tổng TàiTác giả: Thu PhươngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1: Bị ép xung hỉ Sáu năm trước, tại cửa hiệu đông y Quốc Bảo “Ôn Thanh Tuấn, cái thằng súc sinh này, dù mày có đánh chết tao thì ông già này cũng không cho các người mang Thục Nhi đi đâu!” ” „” Ôn Thục Nhi đeo cặp sách sau lưng, cô vừa đến trước cửa hiệu thì đột nhiên nghe thấy giọng nói khàn khàn đầy phẫn nộ của ông ngoại vang lên Ôn Thục Nhi giật mình, lập tức vọt thẳng vào bên trong Vừa bước vào, đập vào mắt là khung cảnh hỗn loạn của phòng khám, nơi vốn sạch sẽ, ngăn nắp giờ đây đã biến thành “bãi chiến trường”, thuốc rơi vãi đầy đất, sàn nhà bừa bộn không chịu nổi. Bên trong phòng chật kín người, trong đó có một người đàn ông trung niên mặc vest đang ngồi trên ghế, phía sau ông ta là một đám đàn ông mặt hung mày tợn. Còn ông ngoại và bà ngoại của cô thì vịn nhau nép sát góc tường, trên mặt và khóe miệng của hai người còn bị thương nữa. Ôn Thục Nhi hoảng hồn, cô lập tức chạy đến đứng chắn trước mặt ông ngoại, bà ngoại, nói: “Mấy người, mấy người là ai vậy? Sao… sao lại đánh… Chương 141: Tiểu Cao gặp chuyệnLúc hoàng hôn.Nam Uyển, trong phòng sách.Dưới ánh đèn rực rỡ, Ôn Thục Nhi xemlướt qua những cuốn sách trên giá.Sắp bắt đầu học về quản lý sổ sách, cômuốn tìm một vài cuốn sách để bổ trợ.Đột nhiên, điện thoại rung trên bàn.Cô đi tới và nhìn thấy cuộc gọi video củaLê Việt Bách, ngay lập tức nhấc máy.“Có phải là mọi chuyện có tiến triển rồikhông?” Ôn Thục Nhi nói ngay khi cuộc gọivideo bắt đầu.Lê Việt Bách đang điều tra chuyện ba kẻbắt cóc và Weibo.Lê Việt Bách nằm sấp trên mặt bàn ở kýtúc xá, xoa xoa chiếc đầu đinh thở dài: “Đạica, cậu không thể khách sáo một chút, quan†âm xem tôi có mệt hay không trước đượcsao?”Anh ta ngẩng đầu nhìn chăm chằm ÔnThục Nhi trên màn hình, ánh mắt bỗng kinhngạc.“Người đẹp, người đẹp!”Trên màn hình, mái tóc đen dài tự nhiêncủa cô gái buông xõa trên vai, tôn lên khuônmặt nhỏ nhắn chỉ to bằng bàn tay trắng nõnnà, hai má ửng đỏ một cách tự nhiên sau khitắm xong.Lông mày mảnh mai, sống mũi caothanh tú, đôi mắt trong veo như hai dòngsuối trong vắt có thể chiếu thẳng vào lòngngười. Đôi môi mỏng manh, mọng nước cóchút hờ hững, tựa như đóa hồng đầu tiên nởsau cơn mưa, thanh tú mỹ lệ.Chỉ có một khuyết điểm là mụn nổi trênmặt.Lê Việt Bách sửng sốt một hồi, mới nhậnra người trong video chính là ngoại hình thậtcủa Ôn Thục Nhi.Anh ta kinh hãi nói bằng giọng run rẩy:“Cậu cậu cậu… đang làm gì vậy? Thay đổitính cách rồi sao? Cuối cùng cũng dám chongười khác trông thấy bộ mặt thật rồi ư?”Ôn Thục Nhi sờ sờ gò má mình, hànglông mày thanh tú lộ vẻ không hài lòng: “Cậulàm sao vậy? Bộ dạng này của tôi đáng sợlắm sao? Cậu có cần phải khiếp sợ như thếnày không?”“Không, không, đương nhiên không phảihoảng sợ, mà là bất ngời”Lê Việt Bách nhanh chóng giải thích,cười đến mức nhìn không thấy mắt: “Ước gìmỗi ngày đều có thể nhìn thấy cậu như thếnày! Mỹ nữ xinh đẹp như vậy! Cho dù khôngphải của tôi, thì nhìn cũng vừa lòng.”Anh ta xoa xoa cằm, nói: “Trông bộ dạngcậu thế này, lần sau phải mang tới giả làmbạn gái, để ba tên cả ngày ru rú ở phòng kiakia phải ghen tị với tôi!”Không đợi Ôn Thục Nhi đồng ý, anh ta đãbắt đầu liên tưởng tới vô số thứ.“Trông bộ dạng ảo tưởng của cậu kìa.”Ôn Thục Nhi trừng mắt qua màn hình: “Cậunói xem, nếu Kiến Phong đột nhiên nhìn thấytôi như thế này, anh ấy có sợ hãi không?”“Sao cậu phải lo rằng anh ấy có sợ hãihay không.”Lê Việt Bách không nói nên lời, giáo huấnvới giọng điệu của bậc tiền bối: “Con gái conđứa, tuổi còn trẻ măng, ăn mặc xinh đẹp vàđáng yêu không tốt sao? Nếu cậu theo anhấy ra ngoài với bộ dạng như thế này, vậy thìtrông cậu chẳng khác gì một cô thiên kimtiểu thư cả. Đến lúc đó không biết sẽ thu hútbao nhiêu ánh nhìn ngưỡng mộ của mọingười, vừa giữ thể diện cho mình, còn có thểgiữ thể diện cho Kiến Phong nhà cậu! Ôi chà,quả thực nó mang lại quá nhiều điều tốt đẹp!”Ôn Thục Nhi nghĩ ngợi, hình như cũngđúng là như vậy.Ai mà không thích những thứ đẹp đế?Cô do dự rồi bình tĩnh nói: “Nhưng mà,tôi không nghĩ Kiến Phong là người hời hợtnhư vậy, hơn nữa bà nội của tôi cũng vậy.Hơn nữa, tôi giả vờ xấu xí nhiều năm như vậyđể bảo vệ bản thân. Nếu không, những nămnày, cuộc sống của tôi cũng không trôi quakín đáo và thoải mái như vậy.”“Đồ ngốc, sao cậu vẫn không hiểu vậy?Cậu bây giờ đang theo đuổi tình yêu, thì cầnkín đáo để làm gì! Cậu phải đẹp và phải khoerai”Lê Việt Bách khuyên nhủ: “Có câu nóinhư thế này: nếu bạn đẹp thì ong bướm sẽ tựbay tới, cho dù cậu muốn kín đáo, thì cậucũng phải đẹp lên, nếu cậu không chịu đẹplên, thì sao ong bướm tới được?”Ôn Thục Nhi hai má hơi đỏ lên, vẫn sợHoắc Kiến Phong không chấp nhận được,nhíu mày, trầm giọng nói: “Tôi sẽ nghĩ lại!”Lê Việt Bách không nói nên lời, đau đầuxoa xoa thái dương: “Làm chính mình thì cógì là không tốt, cậu cứ nghĩ nhiều làm gì.”“Không cần cậu phải lo!” Ôn Thục Nhisầm mặt, trừng mắt nhìn anh ta, chuyển đềtài: “Tôi còn chưa nói cậu đấy? Còn chưađiều tra ra đầu đuôi sự việc, cậu gọi điệnthoại tới làm gì?”Nói đến đây, Lê Việt Bách lập tức trở nênnghiêm túc: “Mặc dù không có tin tức gì vềhai sự việc này, nhưng tôi đã tìm được mộtchuyện khác. Cậu còn nhớ người giúp việcđã nhờ tôi điều tra trước đây không, TrầnNguyên Kỳ nhỉ?”Ôn Thục Nhi nghiêng đầu nghĩ: ‘Còn nhớ.Từ khi bà nội yêu cầu Kiến Phong ngừngthuốc, hình như không thấy bà ta nữa, chắclà bà ta đã rời khỏi nhà họ Hoắc rồi nhỉ! Cậuđã tìm ra người đứng sau bà ta chưa?”Lê Việt Bách đặt điện thoại lên giá đỡ,thao tác nhanh chóng trên bàn phím, nói:“Cũng sắp rồi! Bởi vì trước đây tôi đã từngđiều tra, vẫn luôn đặt trong hạng mục theodõi. Hôm nay tôi vô tình liếc nhìn, phát hiệnbà ta đã về quê rồi. Nhưng trong tài khoảncủa con trai bà ta lại được chuyển tới gần 18tỷ, cho nên, tôi nghĩ bà Trần Nguyên Kỳ nàynhất định có vấn đề. Bây giờ cậu thườngxuyên đi tới đi lui bên cạnh bà cụ, có thể lấycớ để hỏi, nói không chừng có thể tìm đượcmanh mối đấy.”Ôn Thục Nhi hơi kinh ngạc, gật gật đầu:“Đã hiểu. Cậu cũng tiếp tục chú ý nhé, nếu cổ…“Ap”Ôn Thục Nhi còn chưa nói hết lời, liềnnghe thấy dưới lầu có một tiếng hét thảmthiết.Tiếp theo là tiếng la hét và chạy loạn củangười giúp việc.Cửa phòng sách, rất nhanh sau đó đã bịai đó gõ vào, kèm theo giọng nói khác lạ đầyhoảng sợ của Huy Hoàng: “Cô ba, cô ba,không biết Tiểu Cao bị làm sao ấy? Cô ấy đãnôn ra máu và bất tỉnh rồi.”Ôn Thục Nhi không có thời gian nói thêmvới Lê Việt Bách, trực tiếp cúp điện thoại, mởcửa xông xuống lầu cùng Huy Hoàng.

Chương 141: Tiểu Cao gặp chuyện

Lúc hoàng hôn.

Nam Uyển, trong phòng sách.

Dưới ánh đèn rực rỡ, Ôn Thục Nhi xem

lướt qua những cuốn sách trên giá.

Sắp bắt đầu học về quản lý sổ sách, cô

muốn tìm một vài cuốn sách để bổ trợ.

Đột nhiên, điện thoại rung trên bàn.

Cô đi tới và nhìn thấy cuộc gọi video của

Lê Việt Bách, ngay lập tức nhấc máy.

“Có phải là mọi chuyện có tiến triển rồi

không?” Ôn Thục Nhi nói ngay khi cuộc gọi

video bắt đầu.

Lê Việt Bách đang điều tra chuyện ba kẻ

bắt cóc và Weibo.

Lê Việt Bách nằm sấp trên mặt bàn ở ký

túc xá, xoa xoa chiếc đầu đinh thở dài: “Đại

ca, cậu không thể khách sáo một chút, quan

†âm xem tôi có mệt hay không trước được

sao?”

Anh ta ngẩng đầu nhìn chăm chằm Ôn

Thục Nhi trên màn hình, ánh mắt bỗng kinh

ngạc.

“Người đẹp, người đẹp!”

Trên màn hình, mái tóc đen dài tự nhiên

của cô gái buông xõa trên vai, tôn lên khuôn

mặt nhỏ nhắn chỉ to bằng bàn tay trắng nõn

nà, hai má ửng đỏ một cách tự nhiên sau khi

tắm xong.

Lông mày mảnh mai, sống mũi cao

thanh tú, đôi mắt trong veo như hai dòng

suối trong vắt có thể chiếu thẳng vào lòng

người. Đôi môi mỏng manh, mọng nước có

chút hờ hững, tựa như đóa hồng đầu tiên nở

sau cơn mưa, thanh tú mỹ lệ.

Chỉ có một khuyết điểm là mụn nổi trên

mặt.

Lê Việt Bách sửng sốt một hồi, mới nhận

ra người trong video chính là ngoại hình thật

của Ôn Thục Nhi.

Anh ta kinh hãi nói bằng giọng run rẩy:

“Cậu cậu cậu… đang làm gì vậy? Thay đổi

tính cách rồi sao? Cuối cùng cũng dám cho

người khác trông thấy bộ mặt thật rồi ư?”

Ôn Thục Nhi sờ sờ gò má mình, hàng

lông mày thanh tú lộ vẻ không hài lòng: “Cậu

làm sao vậy? Bộ dạng này của tôi đáng sợ

lắm sao? Cậu có cần phải khiếp sợ như thế

này không?”

“Không, không, đương nhiên không phải

hoảng sợ, mà là bất ngời”

Lê Việt Bách nhanh chóng giải thích,

cười đến mức nhìn không thấy mắt: “Ước gì

mỗi ngày đều có thể nhìn thấy cậu như thế

này! Mỹ nữ xinh đẹp như vậy! Cho dù không

phải của tôi, thì nhìn cũng vừa lòng.”

Anh ta xoa xoa cằm, nói: “Trông bộ dạng

cậu thế này, lần sau phải mang tới giả làm

bạn gái, để ba tên cả ngày ru rú ở phòng kia

kia phải ghen tị với tôi!”

Không đợi Ôn Thục Nhi đồng ý, anh ta đã

bắt đầu liên tưởng tới vô số thứ.

“Trông bộ dạng ảo tưởng của cậu kìa.”

Ôn Thục Nhi trừng mắt qua màn hình: “Cậu

nói xem, nếu Kiến Phong đột nhiên nhìn thấy

tôi như thế này, anh ấy có sợ hãi không?”

“Sao cậu phải lo rằng anh ấy có sợ hãi

hay không.”

Lê Việt Bách không nói nên lời, giáo huấn

với giọng điệu của bậc tiền bối: “Con gái con

đứa, tuổi còn trẻ măng, ăn mặc xinh đẹp và

đáng yêu không tốt sao? Nếu cậu theo anh

ấy ra ngoài với bộ dạng như thế này, vậy thì

trông cậu chẳng khác gì một cô thiên kim

tiểu thư cả. Đến lúc đó không biết sẽ thu hút

bao nhiêu ánh nhìn ngưỡng mộ của mọi

người, vừa giữ thể diện cho mình, còn có thể

giữ thể diện cho Kiến Phong nhà cậu! Ôi chà,

quả thực nó mang lại quá nhiều điều tốt đẹp!”

Ôn Thục Nhi nghĩ ngợi, hình như cũng

đúng là như vậy.

Ai mà không thích những thứ đẹp đế?

Cô do dự rồi bình tĩnh nói: “Nhưng mà,

tôi không nghĩ Kiến Phong là người hời hợt

như vậy, hơn nữa bà nội của tôi cũng vậy.

Hơn nữa, tôi giả vờ xấu xí nhiều năm như vậy

để bảo vệ bản thân. Nếu không, những năm

này, cuộc sống của tôi cũng không trôi qua

kín đáo và thoải mái như vậy.”

“Đồ ngốc, sao cậu vẫn không hiểu vậy?

Cậu bây giờ đang theo đuổi tình yêu, thì cần

kín đáo để làm gì! Cậu phải đẹp và phải khoe

rai”

Lê Việt Bách khuyên nhủ: “Có câu nói

như thế này: nếu bạn đẹp thì ong bướm sẽ tự

bay tới, cho dù cậu muốn kín đáo, thì cậu

cũng phải đẹp lên, nếu cậu không chịu đẹp

lên, thì sao ong bướm tới được?”

Ôn Thục Nhi hai má hơi đỏ lên, vẫn sợ

Hoắc Kiến Phong không chấp nhận được,

nhíu mày, trầm giọng nói: “Tôi sẽ nghĩ lại!”

Lê Việt Bách không nói nên lời, đau đầu

xoa xoa thái dương: “Làm chính mình thì có

gì là không tốt, cậu cứ nghĩ nhiều làm gì.”

“Không cần cậu phải lo!” Ôn Thục Nhi

sầm mặt, trừng mắt nhìn anh ta, chuyển đề

tài: “Tôi còn chưa nói cậu đấy? Còn chưa

điều tra ra đầu đuôi sự việc, cậu gọi điện

thoại tới làm gì?”

Nói đến đây, Lê Việt Bách lập tức trở nên

nghiêm túc: “Mặc dù không có tin tức gì về

hai sự việc này, nhưng tôi đã tìm được một

chuyện khác. Cậu còn nhớ người giúp việc

đã nhờ tôi điều tra trước đây không, Trần

Nguyên Kỳ nhỉ?”

Ôn Thục Nhi nghiêng đầu nghĩ: ‘Còn nhớ.

Từ khi bà nội yêu cầu Kiến Phong ngừng

thuốc, hình như không thấy bà ta nữa, chắc

là bà ta đã rời khỏi nhà họ Hoắc rồi nhỉ! Cậu

đã tìm ra người đứng sau bà ta chưa?”

Lê Việt Bách đặt điện thoại lên giá đỡ,

thao tác nhanh chóng trên bàn phím, nói:

“Cũng sắp rồi! Bởi vì trước đây tôi đã từng

điều tra, vẫn luôn đặt trong hạng mục theo

dõi. Hôm nay tôi vô tình liếc nhìn, phát hiện

bà ta đã về quê rồi. Nhưng trong tài khoản

của con trai bà ta lại được chuyển tới gần 18

tỷ, cho nên, tôi nghĩ bà Trần Nguyên Kỳ này

nhất định có vấn đề. Bây giờ cậu thường

xuyên đi tới đi lui bên cạnh bà cụ, có thể lấy

cớ để hỏi, nói không chừng có thể tìm được

manh mối đấy.”

Ôn Thục Nhi hơi kinh ngạc, gật gật đầu:

“Đã hiểu. Cậu cũng tiếp tục chú ý nhé, nếu cổ…

“Ap”

Ôn Thục Nhi còn chưa nói hết lời, liền

nghe thấy dưới lầu có một tiếng hét thảm

thiết.

Tiếp theo là tiếng la hét và chạy loạn của

người giúp việc.

Cửa phòng sách, rất nhanh sau đó đã bị

ai đó gõ vào, kèm theo giọng nói khác lạ đầy

hoảng sợ của Huy Hoàng: “Cô ba, cô ba,

không biết Tiểu Cao bị làm sao ấy? Cô ấy đã

nôn ra máu và bất tỉnh rồi.”

Ôn Thục Nhi không có thời gian nói thêm

với Lê Việt Bách, trực tiếp cúp điện thoại, mở

cửa xông xuống lầu cùng Huy Hoàng.

Cô Vợ Giả Ngốc Của Tổng TàiTác giả: Thu PhươngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1: Bị ép xung hỉ Sáu năm trước, tại cửa hiệu đông y Quốc Bảo “Ôn Thanh Tuấn, cái thằng súc sinh này, dù mày có đánh chết tao thì ông già này cũng không cho các người mang Thục Nhi đi đâu!” ” „” Ôn Thục Nhi đeo cặp sách sau lưng, cô vừa đến trước cửa hiệu thì đột nhiên nghe thấy giọng nói khàn khàn đầy phẫn nộ của ông ngoại vang lên Ôn Thục Nhi giật mình, lập tức vọt thẳng vào bên trong Vừa bước vào, đập vào mắt là khung cảnh hỗn loạn của phòng khám, nơi vốn sạch sẽ, ngăn nắp giờ đây đã biến thành “bãi chiến trường”, thuốc rơi vãi đầy đất, sàn nhà bừa bộn không chịu nổi. Bên trong phòng chật kín người, trong đó có một người đàn ông trung niên mặc vest đang ngồi trên ghế, phía sau ông ta là một đám đàn ông mặt hung mày tợn. Còn ông ngoại và bà ngoại của cô thì vịn nhau nép sát góc tường, trên mặt và khóe miệng của hai người còn bị thương nữa. Ôn Thục Nhi hoảng hồn, cô lập tức chạy đến đứng chắn trước mặt ông ngoại, bà ngoại, nói: “Mấy người, mấy người là ai vậy? Sao… sao lại đánh… Chương 141: Tiểu Cao gặp chuyệnLúc hoàng hôn.Nam Uyển, trong phòng sách.Dưới ánh đèn rực rỡ, Ôn Thục Nhi xemlướt qua những cuốn sách trên giá.Sắp bắt đầu học về quản lý sổ sách, cômuốn tìm một vài cuốn sách để bổ trợ.Đột nhiên, điện thoại rung trên bàn.Cô đi tới và nhìn thấy cuộc gọi video củaLê Việt Bách, ngay lập tức nhấc máy.“Có phải là mọi chuyện có tiến triển rồikhông?” Ôn Thục Nhi nói ngay khi cuộc gọivideo bắt đầu.Lê Việt Bách đang điều tra chuyện ba kẻbắt cóc và Weibo.Lê Việt Bách nằm sấp trên mặt bàn ở kýtúc xá, xoa xoa chiếc đầu đinh thở dài: “Đạica, cậu không thể khách sáo một chút, quan†âm xem tôi có mệt hay không trước đượcsao?”Anh ta ngẩng đầu nhìn chăm chằm ÔnThục Nhi trên màn hình, ánh mắt bỗng kinhngạc.“Người đẹp, người đẹp!”Trên màn hình, mái tóc đen dài tự nhiêncủa cô gái buông xõa trên vai, tôn lên khuônmặt nhỏ nhắn chỉ to bằng bàn tay trắng nõnnà, hai má ửng đỏ một cách tự nhiên sau khitắm xong.Lông mày mảnh mai, sống mũi caothanh tú, đôi mắt trong veo như hai dòngsuối trong vắt có thể chiếu thẳng vào lòngngười. Đôi môi mỏng manh, mọng nước cóchút hờ hững, tựa như đóa hồng đầu tiên nởsau cơn mưa, thanh tú mỹ lệ.Chỉ có một khuyết điểm là mụn nổi trênmặt.Lê Việt Bách sửng sốt một hồi, mới nhậnra người trong video chính là ngoại hình thậtcủa Ôn Thục Nhi.Anh ta kinh hãi nói bằng giọng run rẩy:“Cậu cậu cậu… đang làm gì vậy? Thay đổitính cách rồi sao? Cuối cùng cũng dám chongười khác trông thấy bộ mặt thật rồi ư?”Ôn Thục Nhi sờ sờ gò má mình, hànglông mày thanh tú lộ vẻ không hài lòng: “Cậulàm sao vậy? Bộ dạng này của tôi đáng sợlắm sao? Cậu có cần phải khiếp sợ như thếnày không?”“Không, không, đương nhiên không phảihoảng sợ, mà là bất ngời”Lê Việt Bách nhanh chóng giải thích,cười đến mức nhìn không thấy mắt: “Ước gìmỗi ngày đều có thể nhìn thấy cậu như thếnày! Mỹ nữ xinh đẹp như vậy! Cho dù khôngphải của tôi, thì nhìn cũng vừa lòng.”Anh ta xoa xoa cằm, nói: “Trông bộ dạngcậu thế này, lần sau phải mang tới giả làmbạn gái, để ba tên cả ngày ru rú ở phòng kiakia phải ghen tị với tôi!”Không đợi Ôn Thục Nhi đồng ý, anh ta đãbắt đầu liên tưởng tới vô số thứ.“Trông bộ dạng ảo tưởng của cậu kìa.”Ôn Thục Nhi trừng mắt qua màn hình: “Cậunói xem, nếu Kiến Phong đột nhiên nhìn thấytôi như thế này, anh ấy có sợ hãi không?”“Sao cậu phải lo rằng anh ấy có sợ hãihay không.”Lê Việt Bách không nói nên lời, giáo huấnvới giọng điệu của bậc tiền bối: “Con gái conđứa, tuổi còn trẻ măng, ăn mặc xinh đẹp vàđáng yêu không tốt sao? Nếu cậu theo anhấy ra ngoài với bộ dạng như thế này, vậy thìtrông cậu chẳng khác gì một cô thiên kimtiểu thư cả. Đến lúc đó không biết sẽ thu hútbao nhiêu ánh nhìn ngưỡng mộ của mọingười, vừa giữ thể diện cho mình, còn có thểgiữ thể diện cho Kiến Phong nhà cậu! Ôi chà,quả thực nó mang lại quá nhiều điều tốt đẹp!”Ôn Thục Nhi nghĩ ngợi, hình như cũngđúng là như vậy.Ai mà không thích những thứ đẹp đế?Cô do dự rồi bình tĩnh nói: “Nhưng mà,tôi không nghĩ Kiến Phong là người hời hợtnhư vậy, hơn nữa bà nội của tôi cũng vậy.Hơn nữa, tôi giả vờ xấu xí nhiều năm như vậyđể bảo vệ bản thân. Nếu không, những nămnày, cuộc sống của tôi cũng không trôi quakín đáo và thoải mái như vậy.”“Đồ ngốc, sao cậu vẫn không hiểu vậy?Cậu bây giờ đang theo đuổi tình yêu, thì cầnkín đáo để làm gì! Cậu phải đẹp và phải khoerai”Lê Việt Bách khuyên nhủ: “Có câu nóinhư thế này: nếu bạn đẹp thì ong bướm sẽ tựbay tới, cho dù cậu muốn kín đáo, thì cậucũng phải đẹp lên, nếu cậu không chịu đẹplên, thì sao ong bướm tới được?”Ôn Thục Nhi hai má hơi đỏ lên, vẫn sợHoắc Kiến Phong không chấp nhận được,nhíu mày, trầm giọng nói: “Tôi sẽ nghĩ lại!”Lê Việt Bách không nói nên lời, đau đầuxoa xoa thái dương: “Làm chính mình thì cógì là không tốt, cậu cứ nghĩ nhiều làm gì.”“Không cần cậu phải lo!” Ôn Thục Nhisầm mặt, trừng mắt nhìn anh ta, chuyển đềtài: “Tôi còn chưa nói cậu đấy? Còn chưađiều tra ra đầu đuôi sự việc, cậu gọi điệnthoại tới làm gì?”Nói đến đây, Lê Việt Bách lập tức trở nênnghiêm túc: “Mặc dù không có tin tức gì vềhai sự việc này, nhưng tôi đã tìm được mộtchuyện khác. Cậu còn nhớ người giúp việcđã nhờ tôi điều tra trước đây không, TrầnNguyên Kỳ nhỉ?”Ôn Thục Nhi nghiêng đầu nghĩ: ‘Còn nhớ.Từ khi bà nội yêu cầu Kiến Phong ngừngthuốc, hình như không thấy bà ta nữa, chắclà bà ta đã rời khỏi nhà họ Hoắc rồi nhỉ! Cậuđã tìm ra người đứng sau bà ta chưa?”Lê Việt Bách đặt điện thoại lên giá đỡ,thao tác nhanh chóng trên bàn phím, nói:“Cũng sắp rồi! Bởi vì trước đây tôi đã từngđiều tra, vẫn luôn đặt trong hạng mục theodõi. Hôm nay tôi vô tình liếc nhìn, phát hiệnbà ta đã về quê rồi. Nhưng trong tài khoảncủa con trai bà ta lại được chuyển tới gần 18tỷ, cho nên, tôi nghĩ bà Trần Nguyên Kỳ nàynhất định có vấn đề. Bây giờ cậu thườngxuyên đi tới đi lui bên cạnh bà cụ, có thể lấycớ để hỏi, nói không chừng có thể tìm đượcmanh mối đấy.”Ôn Thục Nhi hơi kinh ngạc, gật gật đầu:“Đã hiểu. Cậu cũng tiếp tục chú ý nhé, nếu cổ…“Ap”Ôn Thục Nhi còn chưa nói hết lời, liềnnghe thấy dưới lầu có một tiếng hét thảmthiết.Tiếp theo là tiếng la hét và chạy loạn củangười giúp việc.Cửa phòng sách, rất nhanh sau đó đã bịai đó gõ vào, kèm theo giọng nói khác lạ đầyhoảng sợ của Huy Hoàng: “Cô ba, cô ba,không biết Tiểu Cao bị làm sao ấy? Cô ấy đãnôn ra máu và bất tỉnh rồi.”Ôn Thục Nhi không có thời gian nói thêmvới Lê Việt Bách, trực tiếp cúp điện thoại, mởcửa xông xuống lầu cùng Huy Hoàng.

Chương 141