Tác giả:

Chương 1: Bị ép xung hỉ Sáu năm trước, tại cửa hiệu đông y Quốc Bảo “Ôn Thanh Tuấn, cái thằng súc sinh này, dù mày có đánh chết tao thì ông già này cũng không cho các người mang Thục Nhi đi đâu!” ” „” Ôn Thục Nhi đeo cặp sách sau lưng, cô vừa đến trước cửa hiệu thì đột nhiên nghe thấy giọng nói khàn khàn đầy phẫn nộ của ông ngoại vang lên Ôn Thục Nhi giật mình, lập tức vọt thẳng vào bên trong Vừa bước vào, đập vào mắt là khung cảnh hỗn loạn của phòng khám, nơi vốn sạch sẽ, ngăn nắp giờ đây đã biến thành “bãi chiến trường”, thuốc rơi vãi đầy đất, sàn nhà bừa bộn không chịu nổi. Bên trong phòng chật kín người, trong đó có một người đàn ông trung niên mặc vest đang ngồi trên ghế, phía sau ông ta là một đám đàn ông mặt hung mày tợn. Còn ông ngoại và bà ngoại của cô thì vịn nhau nép sát góc tường, trên mặt và khóe miệng của hai người còn bị thương nữa. Ôn Thục Nhi hoảng hồn, cô lập tức chạy đến đứng chắn trước mặt ông ngoại, bà ngoại, nói: “Mấy người, mấy người là ai vậy? Sao… sao lại đánh…

Chương 142

Cô Vợ Giả Ngốc Của Tổng TàiTác giả: Thu PhươngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1: Bị ép xung hỉ Sáu năm trước, tại cửa hiệu đông y Quốc Bảo “Ôn Thanh Tuấn, cái thằng súc sinh này, dù mày có đánh chết tao thì ông già này cũng không cho các người mang Thục Nhi đi đâu!” ” „” Ôn Thục Nhi đeo cặp sách sau lưng, cô vừa đến trước cửa hiệu thì đột nhiên nghe thấy giọng nói khàn khàn đầy phẫn nộ của ông ngoại vang lên Ôn Thục Nhi giật mình, lập tức vọt thẳng vào bên trong Vừa bước vào, đập vào mắt là khung cảnh hỗn loạn của phòng khám, nơi vốn sạch sẽ, ngăn nắp giờ đây đã biến thành “bãi chiến trường”, thuốc rơi vãi đầy đất, sàn nhà bừa bộn không chịu nổi. Bên trong phòng chật kín người, trong đó có một người đàn ông trung niên mặc vest đang ngồi trên ghế, phía sau ông ta là một đám đàn ông mặt hung mày tợn. Còn ông ngoại và bà ngoại của cô thì vịn nhau nép sát góc tường, trên mặt và khóe miệng của hai người còn bị thương nữa. Ôn Thục Nhi hoảng hồn, cô lập tức chạy đến đứng chắn trước mặt ông ngoại, bà ngoại, nói: “Mấy người, mấy người là ai vậy? Sao… sao lại đánh… Chương 142: Tiểu Cao không qua khỏiPhòng của người giúp việc ở cuối hànhlang.Tiểu Cao nằm trên mặt đất, vết máu đỏtươi lan dọc trên má cô ấy, rồi lan xuống cơthể và trên sàn nhà, giống như một bông hoakỳ dị.Những người giúp việc khác kinh hãiđứng sang một bên, không dám bước tớicũng không dám rời đi.Ôn Thục Nhi chạy tới, ôm mặt Tiểu Caokiểm tra cho cô ấy: “Tiểu Cao, Tiểu Cao, côcó nghe thấy không? Trả lời tôi đi…”Ôn Thục Nhi buộc mình bình tĩnh lại, nhìncon ngươi, kiểm tra hơi thở và mạch đập.Máu ứa ra đã tràn vào khoang mũi củacô ấy, Ôn Thục Nhi lấy tay lau.Cô ấy nhắm chặt mắt, máu không ngừngtrào ra từ miệng.Chỉ trong vài giây, trên mặt và thân hìnhcủa hai người đều bê bết máu.Ôn Thục Nhi đang bắt mạch cho TiểuCao, và chỉ có thể cảm thấy mạch của cô ấycàng ngày càng yếu, chức năng cơ thể cũngngày càng kém đi.“Gọi điện thoại, chuẩn bị xe, thông báocho bệnh viện chuẩn bị” Ôn Thục Nhi nhanhchóng phán đoán, trầm giọng ra lệnh chongười giúp việc.Trong phút chốc, tất cả những ngườiđang sững sờ như tìm được chủ kiến, lập tứcchia nhau ra bận rộn.Ôn Thục Nhi ôm chặt Tiểu Cao, tronglòng thầm cầu khẩn: “Sẽ không có chuyện gìđâu, cô sẽ không xảy ra chuyện gì đâu, tôi sẽkhông để cô gặp phải chuyện gì đâu.”Bệnh viện K của thành phố.Phòng bệnh ICU, văn phòng bác sĩ.Hoäc Kiến Phong đặt kế hoạch điều trị lạilên bàn bác sĩ Lê, lạnh lùng nói: ‘Phươngpháp điều trị, vẫn là các người chuyên nghiệphơn. Nhưng chỉ có một điều, tôi hy vọng rằngsẽ không có biến chứng nào như mù mắtnữa, và tôi càng không muốn nhìn thấy cô ấysợ hãi đến mức phải cầm dao mổ để tự vệmột lần nữa.”Tống Phi Phi đã bị biến chứng nghiêmtrọng và mất trí nhớ, điều này họ cũng khôngngờ tới.Đặc biệt là Tống Phi Phi động tơi condao, họ càng không muốn.Bác sĩ Lê gật đầu liên tục và hứa: “Vângvâng, chúng tôi chắc chắn sẽ thận trọng hơn.Chúng tôi đảm bảo rằng sẽ không để xảy ratình huống như vậy nữa”“Được, vậy tôi sẽ giao cô ấy cho cácngười.”Khi Ngô Đức Cường nghe thấy điều này,sự căng thẳng trong lòng cuối cùng cũnggiãn ra.Cậu ba cuối cùng cũng bằng lòng về nhànghỉ ngơi rồi.Đang nghĩ, điện thoại bỗng rung lêntrong túi.Anh ta lấy ra thì thấy đó là số điện thoạicủa Huy Hoàng, còn tưởng rằng hỏi về nhàhay không, vừa định lên tiếng, thì giọnghoảng hốt luống cuống của Huy Hoàng vanglên trong điện thoại…Ngô Đức Cường cúp điện thoại, sắc mặttái nhợt nhìn Hoắc Kiến Phong: “Không ổn rồicậu ba. Tiểu Cao bị trúng độc nôn ra máu,đang được cấp cứu tại phòng cấp cứu. Cô bavà Huy Hoàng đang túc trực ở đằng kia. Côba đang rất sợ hãi…”“Còn không đẩy tôi qua đó?”Đôi mắt của người đàn ông trầm xuốngvà anh trực tiếp quay xe lăn lại.Ngô Đức Cường vội vàng nhét điện thoạidi động vào túi, đẩy xe lăn chạy bước nhỏsuốt quãng đường.Bên ngoài phòng cấp cứu khẩn cấp.Mặt, tay và cơ thể Ôn Thục Nhi đầy máu.Cô khuyu gối trên mặt đất, nhìn chằmchằm đèn đỏ trong phòng cấp cứu, khôngchớp mắt.Đôi mắt đen sáng ngời, làn da trắng nõn,vết máu trên người càng thêm chói mắt.Hoäc Kiến Phong cảm thấy nghẹn tronglòng một cách khác lạ, khi nhìn thấy bóngngười nhỏ bé kia cuộn mình lại.Huy Hoàng đứng gần thang máy hơn,nhìn thấy Hoắc Kiến Phong và Ngô ĐứcCường, lập tức hét lên: “Cậu bat Trợ lýCường!”Ôn Thục Nhi nghe thấy âm thanh, chậmrãi quay đầu lại.Người đàn ông đến trong màn đêm, đôicon ngươi đen sâu thẳm, gương mặt mệtmỏi vì không ngủ nhiều đêm.Nhưng cuối cùng, dù sao thì anh cũng đãđến.Khóe miệng Ôn Thục Nhi cứng đờ, cổhọng chua xót.Cô bất động nhìn anh, cánh tay khẽ run.Xe lăn, dừng lại bên cạnh Ôn Thục Nhi.Cô chớp chớp mắt, mới sụt sịt mũi mộtcách cay đẳng, cụp mắt xuống, nhỏ giọngnói: “Tiểu Cao nôn ra rất nhiều máu, rất nhiềurất nhiều…”Vết máu khô lại trên mặt cô, nhìn khôngrõ nét mặt.Chỉ có thể nhìn thấy rằng da cô có vẻtrắng hơn bình thường một chút; không đeokính, đôi mắt của cô dường như sáng hơn…Hoắc Kiến Phong nhíu mày, lấy khăn taynhẹ nhàng lau vết máu còn chưa khô hẳncho cô, ấm áp trấn an cô: “Đừng sợ, Tiểu Caosẽ không sao đâu.”Vừa dứt lời, anh quay đầu nhìn Ngô ĐứcCường: “Tiểu Cao có tiền sử mắc bệnh nàokhác không?”Ngô Đức Cường lắc đầu khẳng định:“Hoàn toàn không có. Tất cả người giúp việcvào nhà họ Hoắc đều phải trải qua quá trìnhkiểm tra sức khỏe và tuyển chọn nghiêmngặt, ngoài việc khám sức khỏe thôngthường, còn có cả tiền sử mắc bệnh di truyềncủa người trong gia đình, rất chỉ tiết và toàndiện. Sau khi được vào làm việc, mỗi nămnhà họ Hoắc còn sắp xếp lần khám sứckhỏe, để đảm bảo không có gì sơ suất vàthay đổi”Nhớ lại chuyện Tiểu Cao nôn ra máu, ÔnThục Nhi không nhịn được hai mắt đỏ bừng.Cô cắn môi, rụt rè nói: “Tôi nghĩ cô ấy bịtrúng độc. Nhưng khi tôi về nhà, cô ấy rõràng vẫn khỏe nên tôi không biết chất độc ởđâu hay là gì…”Ôn Thục Nhi còn chưa nói xong, cánhcửa phòng cấp cứu đã mở ra, bác sĩ bước ravới những bước chân nặng nề.Anh ta tháo khẩu trang và hơi cúi đầu vềphía mọi người: “Xin lỗi, chúng tôi đã cố gắnghết sức. Xin thứ lỗi!”Chân Ôn Thục Nhi mềm nhữn, ngồi phịchtrên mặt đất.Huy Hoàng che miệng và bắt đầu khócrưng rức.Quầng mắt Ngô Đức Cường cũng đỏ lên.Hoäc Kiến Phong siết chặt khăn tay, ánhmắt sắc lạnh nhìn bác sĩ: ‘Làm sao vậy?”Bác sĩ trầm giọng giải thích: “Đó là ngộđộc. Chất độc làm suy gan thận, bệnh nhânnôn ra rất nhiều máu. Dù chúng tôi đã truyềndịch cho bệnh nhân nhưng chất độc vẫn luôntác động lên cơ thể cô ấy, cuối cùng dẫn đếnngừng tim, suy đa tạng đồng thời.”“Sao lại có thể có chuyện này? Lúc tôi vềnhà, cô ấy rõ ràng vẫn ổn…”Ôn Thục Nhi kinh ngạc ngẩng mặt lên,trong mắt nhanh chóng bao phủ bởi một†ầng sương mờ.Hoắc Kiến Phong dựa vào tay cầm xe lănnhìn thẳng vào Huy Hoàng: “Hôm nay cô ấyđã ăn gì? Và đã làm gì?”Huy Hoàng vội lau nước mắt, nghẹnngào: “Như thường lệ, mọi người phân chiacông việc và làm việc nhà. Bữa sáng và bữatrưa đều ăn ở nhà bếp, nguyên liệu ở nhà.Bác sĩ trầm giọng giải thích: “Đó là ngộđộc. Chất độc làm suy gan thận, bệnh nhânnôn ra rất nhiều máu. Dù chúng tôi đã truyềndịch cho bệnh nhân nhưng chất độc vẫn luôntác động lên cơ thể cô ấy, cuối cùng dẫn đếnngừng tim, suy đa tạng đồng thời.”“Sao lại có thể có chuyện này? Lúc tôi vềnhà, cô ấy rõ ràng vẫn ổn…”Ôn Thục Nhi kinh ngạc ngẩng mặt lên,trong mắt nhanh chóng bao phủ bởi một†ầng sương mờ.Hoắc Kiến Phong dựa vào tay cầm xe lănnhìn thẳng vào Huy Hoàng: “Hôm nay cô ấyđã ăn gì? Và đã làm gì?”Huy Hoàng vội lau nước mắt, nghẹnngào: “Như thường lệ, mọi người phân chiacông việc và làm việc nhà. Bữa sáng và bữatrưa đều ăn ở nhà bếp, nguyên liệu ở nhà.

Chương 142: Tiểu Cao không qua khỏi

Phòng của người giúp việc ở cuối hành

lang.

Tiểu Cao nằm trên mặt đất, vết máu đỏ

tươi lan dọc trên má cô ấy, rồi lan xuống cơ

thể và trên sàn nhà, giống như một bông hoa

kỳ dị.

Những người giúp việc khác kinh hãi

đứng sang một bên, không dám bước tới

cũng không dám rời đi.

Ôn Thục Nhi chạy tới, ôm mặt Tiểu Cao

kiểm tra cho cô ấy: “Tiểu Cao, Tiểu Cao, cô

có nghe thấy không? Trả lời tôi đi…”

Ôn Thục Nhi buộc mình bình tĩnh lại, nhìn

con ngươi, kiểm tra hơi thở và mạch đập.

Máu ứa ra đã tràn vào khoang mũi của

cô ấy, Ôn Thục Nhi lấy tay lau.

Cô ấy nhắm chặt mắt, máu không ngừng

trào ra từ miệng.

Chỉ trong vài giây, trên mặt và thân hình

của hai người đều bê bết máu.

Ôn Thục Nhi đang bắt mạch cho Tiểu

Cao, và chỉ có thể cảm thấy mạch của cô ấy

càng ngày càng yếu, chức năng cơ thể cũng

ngày càng kém đi.

“Gọi điện thoại, chuẩn bị xe, thông báo

cho bệnh viện chuẩn bị” Ôn Thục Nhi nhanh

chóng phán đoán, trầm giọng ra lệnh cho

người giúp việc.

Trong phút chốc, tất cả những người

đang sững sờ như tìm được chủ kiến, lập tức

chia nhau ra bận rộn.

Ôn Thục Nhi ôm chặt Tiểu Cao, trong

lòng thầm cầu khẩn: “Sẽ không có chuyện gì

đâu, cô sẽ không xảy ra chuyện gì đâu, tôi sẽ

không để cô gặp phải chuyện gì đâu.”

Bệnh viện K của thành phố.

Phòng bệnh ICU, văn phòng bác sĩ.

Hoäc Kiến Phong đặt kế hoạch điều trị lại

lên bàn bác sĩ Lê, lạnh lùng nói: ‘Phương

pháp điều trị, vẫn là các người chuyên nghiệp

hơn. Nhưng chỉ có một điều, tôi hy vọng rằng

sẽ không có biến chứng nào như mù mắt

nữa, và tôi càng không muốn nhìn thấy cô ấy

sợ hãi đến mức phải cầm dao mổ để tự vệ

một lần nữa.”

Tống Phi Phi đã bị biến chứng nghiêm

trọng và mất trí nhớ, điều này họ cũng không

ngờ tới.

Đặc biệt là Tống Phi Phi động tơi con

dao, họ càng không muốn.

Bác sĩ Lê gật đầu liên tục và hứa: “Vâng

vâng, chúng tôi chắc chắn sẽ thận trọng hơn.

Chúng tôi đảm bảo rằng sẽ không để xảy ra

tình huống như vậy nữa”

“Được, vậy tôi sẽ giao cô ấy cho các

người.”

Khi Ngô Đức Cường nghe thấy điều này,

sự căng thẳng trong lòng cuối cùng cũng

giãn ra.

Cậu ba cuối cùng cũng bằng lòng về nhà

nghỉ ngơi rồi.

Đang nghĩ, điện thoại bỗng rung lên

trong túi.

Anh ta lấy ra thì thấy đó là số điện thoại

của Huy Hoàng, còn tưởng rằng hỏi về nhà

hay không, vừa định lên tiếng, thì giọng

hoảng hốt luống cuống của Huy Hoàng vang

lên trong điện thoại…

Ngô Đức Cường cúp điện thoại, sắc mặt

tái nhợt nhìn Hoắc Kiến Phong: “Không ổn rồi

cậu ba. Tiểu Cao bị trúng độc nôn ra máu,

đang được cấp cứu tại phòng cấp cứu. Cô ba

và Huy Hoàng đang túc trực ở đằng kia. Cô

ba đang rất sợ hãi…”

“Còn không đẩy tôi qua đó?”

Đôi mắt của người đàn ông trầm xuống

và anh trực tiếp quay xe lăn lại.

Ngô Đức Cường vội vàng nhét điện thoại

di động vào túi, đẩy xe lăn chạy bước nhỏ

suốt quãng đường.

Bên ngoài phòng cấp cứu khẩn cấp.

Mặt, tay và cơ thể Ôn Thục Nhi đầy máu.

Cô khuyu gối trên mặt đất, nhìn chằm

chằm đèn đỏ trong phòng cấp cứu, không

chớp mắt.

Đôi mắt đen sáng ngời, làn da trắng nõn,

vết máu trên người càng thêm chói mắt.

Hoäc Kiến Phong cảm thấy nghẹn trong

lòng một cách khác lạ, khi nhìn thấy bóng

người nhỏ bé kia cuộn mình lại.

Huy Hoàng đứng gần thang máy hơn,

nhìn thấy Hoắc Kiến Phong và Ngô Đức

Cường, lập tức hét lên: “Cậu bat Trợ lý

Cường!”

Ôn Thục Nhi nghe thấy âm thanh, chậm

rãi quay đầu lại.

Người đàn ông đến trong màn đêm, đôi

con ngươi đen sâu thẳm, gương mặt mệt

mỏi vì không ngủ nhiều đêm.

Nhưng cuối cùng, dù sao thì anh cũng đã

đến.

Khóe miệng Ôn Thục Nhi cứng đờ, cổ

họng chua xót.

Cô bất động nhìn anh, cánh tay khẽ run.

Xe lăn, dừng lại bên cạnh Ôn Thục Nhi.

Cô chớp chớp mắt, mới sụt sịt mũi một

cách cay đẳng, cụp mắt xuống, nhỏ giọng

nói: “Tiểu Cao nôn ra rất nhiều máu, rất nhiều

rất nhiều…”

Vết máu khô lại trên mặt cô, nhìn không

rõ nét mặt.

Chỉ có thể nhìn thấy rằng da cô có vẻ

trắng hơn bình thường một chút; không đeo

kính, đôi mắt của cô dường như sáng hơn…

Hoắc Kiến Phong nhíu mày, lấy khăn tay

nhẹ nhàng lau vết máu còn chưa khô hẳn

cho cô, ấm áp trấn an cô: “Đừng sợ, Tiểu Cao

sẽ không sao đâu.”

Vừa dứt lời, anh quay đầu nhìn Ngô Đức

Cường: “Tiểu Cao có tiền sử mắc bệnh nào

khác không?”

Ngô Đức Cường lắc đầu khẳng định:

“Hoàn toàn không có. Tất cả người giúp việc

vào nhà họ Hoắc đều phải trải qua quá trình

kiểm tra sức khỏe và tuyển chọn nghiêm

ngặt, ngoài việc khám sức khỏe thông

thường, còn có cả tiền sử mắc bệnh di truyền

của người trong gia đình, rất chỉ tiết và toàn

diện. Sau khi được vào làm việc, mỗi năm

nhà họ Hoắc còn sắp xếp lần khám sức

khỏe, để đảm bảo không có gì sơ suất và

thay đổi”

Nhớ lại chuyện Tiểu Cao nôn ra máu, Ôn

Thục Nhi không nhịn được hai mắt đỏ bừng.

Cô cắn môi, rụt rè nói: “Tôi nghĩ cô ấy bị

trúng độc. Nhưng khi tôi về nhà, cô ấy rõ

ràng vẫn khỏe nên tôi không biết chất độc ở

đâu hay là gì…”

Ôn Thục Nhi còn chưa nói xong, cánh

cửa phòng cấp cứu đã mở ra, bác sĩ bước ra

với những bước chân nặng nề.

Anh ta tháo khẩu trang và hơi cúi đầu về

phía mọi người: “Xin lỗi, chúng tôi đã cố gắng

hết sức. Xin thứ lỗi!”

Chân Ôn Thục Nhi mềm nhữn, ngồi phịch

trên mặt đất.

Huy Hoàng che miệng và bắt đầu khóc

rưng rức.

Quầng mắt Ngô Đức Cường cũng đỏ lên.

Hoäc Kiến Phong siết chặt khăn tay, ánh

mắt sắc lạnh nhìn bác sĩ: ‘Làm sao vậy?”

Bác sĩ trầm giọng giải thích: “Đó là ngộ

độc. Chất độc làm suy gan thận, bệnh nhân

nôn ra rất nhiều máu. Dù chúng tôi đã truyền

dịch cho bệnh nhân nhưng chất độc vẫn luôn

tác động lên cơ thể cô ấy, cuối cùng dẫn đến

ngừng tim, suy đa tạng đồng thời.”

“Sao lại có thể có chuyện này? Lúc tôi về

nhà, cô ấy rõ ràng vẫn ổn…”

Ôn Thục Nhi kinh ngạc ngẩng mặt lên,

trong mắt nhanh chóng bao phủ bởi một

†ầng sương mờ.

Hoắc Kiến Phong dựa vào tay cầm xe lăn

nhìn thẳng vào Huy Hoàng: “Hôm nay cô ấy

đã ăn gì? Và đã làm gì?”

Huy Hoàng vội lau nước mắt, nghẹn

ngào: “Như thường lệ, mọi người phân chia

công việc và làm việc nhà. Bữa sáng và bữa

trưa đều ăn ở nhà bếp, nguyên liệu ở nhà.

Bác sĩ trầm giọng giải thích: “Đó là ngộ

độc. Chất độc làm suy gan thận, bệnh nhân

nôn ra rất nhiều máu. Dù chúng tôi đã truyền

dịch cho bệnh nhân nhưng chất độc vẫn luôn

tác động lên cơ thể cô ấy, cuối cùng dẫn đến

ngừng tim, suy đa tạng đồng thời.”

“Sao lại có thể có chuyện này? Lúc tôi về

nhà, cô ấy rõ ràng vẫn ổn…”

Ôn Thục Nhi kinh ngạc ngẩng mặt lên,

trong mắt nhanh chóng bao phủ bởi một

†ầng sương mờ.

Hoắc Kiến Phong dựa vào tay cầm xe lăn

nhìn thẳng vào Huy Hoàng: “Hôm nay cô ấy

đã ăn gì? Và đã làm gì?”

Huy Hoàng vội lau nước mắt, nghẹn

ngào: “Như thường lệ, mọi người phân chia

công việc và làm việc nhà. Bữa sáng và bữa

trưa đều ăn ở nhà bếp, nguyên liệu ở nhà.

Cô Vợ Giả Ngốc Của Tổng TàiTác giả: Thu PhươngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1: Bị ép xung hỉ Sáu năm trước, tại cửa hiệu đông y Quốc Bảo “Ôn Thanh Tuấn, cái thằng súc sinh này, dù mày có đánh chết tao thì ông già này cũng không cho các người mang Thục Nhi đi đâu!” ” „” Ôn Thục Nhi đeo cặp sách sau lưng, cô vừa đến trước cửa hiệu thì đột nhiên nghe thấy giọng nói khàn khàn đầy phẫn nộ của ông ngoại vang lên Ôn Thục Nhi giật mình, lập tức vọt thẳng vào bên trong Vừa bước vào, đập vào mắt là khung cảnh hỗn loạn của phòng khám, nơi vốn sạch sẽ, ngăn nắp giờ đây đã biến thành “bãi chiến trường”, thuốc rơi vãi đầy đất, sàn nhà bừa bộn không chịu nổi. Bên trong phòng chật kín người, trong đó có một người đàn ông trung niên mặc vest đang ngồi trên ghế, phía sau ông ta là một đám đàn ông mặt hung mày tợn. Còn ông ngoại và bà ngoại của cô thì vịn nhau nép sát góc tường, trên mặt và khóe miệng của hai người còn bị thương nữa. Ôn Thục Nhi hoảng hồn, cô lập tức chạy đến đứng chắn trước mặt ông ngoại, bà ngoại, nói: “Mấy người, mấy người là ai vậy? Sao… sao lại đánh… Chương 142: Tiểu Cao không qua khỏiPhòng của người giúp việc ở cuối hànhlang.Tiểu Cao nằm trên mặt đất, vết máu đỏtươi lan dọc trên má cô ấy, rồi lan xuống cơthể và trên sàn nhà, giống như một bông hoakỳ dị.Những người giúp việc khác kinh hãiđứng sang một bên, không dám bước tớicũng không dám rời đi.Ôn Thục Nhi chạy tới, ôm mặt Tiểu Caokiểm tra cho cô ấy: “Tiểu Cao, Tiểu Cao, côcó nghe thấy không? Trả lời tôi đi…”Ôn Thục Nhi buộc mình bình tĩnh lại, nhìncon ngươi, kiểm tra hơi thở và mạch đập.Máu ứa ra đã tràn vào khoang mũi củacô ấy, Ôn Thục Nhi lấy tay lau.Cô ấy nhắm chặt mắt, máu không ngừngtrào ra từ miệng.Chỉ trong vài giây, trên mặt và thân hìnhcủa hai người đều bê bết máu.Ôn Thục Nhi đang bắt mạch cho TiểuCao, và chỉ có thể cảm thấy mạch của cô ấycàng ngày càng yếu, chức năng cơ thể cũngngày càng kém đi.“Gọi điện thoại, chuẩn bị xe, thông báocho bệnh viện chuẩn bị” Ôn Thục Nhi nhanhchóng phán đoán, trầm giọng ra lệnh chongười giúp việc.Trong phút chốc, tất cả những ngườiđang sững sờ như tìm được chủ kiến, lập tứcchia nhau ra bận rộn.Ôn Thục Nhi ôm chặt Tiểu Cao, tronglòng thầm cầu khẩn: “Sẽ không có chuyện gìđâu, cô sẽ không xảy ra chuyện gì đâu, tôi sẽkhông để cô gặp phải chuyện gì đâu.”Bệnh viện K của thành phố.Phòng bệnh ICU, văn phòng bác sĩ.Hoäc Kiến Phong đặt kế hoạch điều trị lạilên bàn bác sĩ Lê, lạnh lùng nói: ‘Phươngpháp điều trị, vẫn là các người chuyên nghiệphơn. Nhưng chỉ có một điều, tôi hy vọng rằngsẽ không có biến chứng nào như mù mắtnữa, và tôi càng không muốn nhìn thấy cô ấysợ hãi đến mức phải cầm dao mổ để tự vệmột lần nữa.”Tống Phi Phi đã bị biến chứng nghiêmtrọng và mất trí nhớ, điều này họ cũng khôngngờ tới.Đặc biệt là Tống Phi Phi động tơi condao, họ càng không muốn.Bác sĩ Lê gật đầu liên tục và hứa: “Vângvâng, chúng tôi chắc chắn sẽ thận trọng hơn.Chúng tôi đảm bảo rằng sẽ không để xảy ratình huống như vậy nữa”“Được, vậy tôi sẽ giao cô ấy cho cácngười.”Khi Ngô Đức Cường nghe thấy điều này,sự căng thẳng trong lòng cuối cùng cũnggiãn ra.Cậu ba cuối cùng cũng bằng lòng về nhànghỉ ngơi rồi.Đang nghĩ, điện thoại bỗng rung lêntrong túi.Anh ta lấy ra thì thấy đó là số điện thoạicủa Huy Hoàng, còn tưởng rằng hỏi về nhàhay không, vừa định lên tiếng, thì giọnghoảng hốt luống cuống của Huy Hoàng vanglên trong điện thoại…Ngô Đức Cường cúp điện thoại, sắc mặttái nhợt nhìn Hoắc Kiến Phong: “Không ổn rồicậu ba. Tiểu Cao bị trúng độc nôn ra máu,đang được cấp cứu tại phòng cấp cứu. Cô bavà Huy Hoàng đang túc trực ở đằng kia. Côba đang rất sợ hãi…”“Còn không đẩy tôi qua đó?”Đôi mắt của người đàn ông trầm xuốngvà anh trực tiếp quay xe lăn lại.Ngô Đức Cường vội vàng nhét điện thoạidi động vào túi, đẩy xe lăn chạy bước nhỏsuốt quãng đường.Bên ngoài phòng cấp cứu khẩn cấp.Mặt, tay và cơ thể Ôn Thục Nhi đầy máu.Cô khuyu gối trên mặt đất, nhìn chằmchằm đèn đỏ trong phòng cấp cứu, khôngchớp mắt.Đôi mắt đen sáng ngời, làn da trắng nõn,vết máu trên người càng thêm chói mắt.Hoäc Kiến Phong cảm thấy nghẹn tronglòng một cách khác lạ, khi nhìn thấy bóngngười nhỏ bé kia cuộn mình lại.Huy Hoàng đứng gần thang máy hơn,nhìn thấy Hoắc Kiến Phong và Ngô ĐứcCường, lập tức hét lên: “Cậu bat Trợ lýCường!”Ôn Thục Nhi nghe thấy âm thanh, chậmrãi quay đầu lại.Người đàn ông đến trong màn đêm, đôicon ngươi đen sâu thẳm, gương mặt mệtmỏi vì không ngủ nhiều đêm.Nhưng cuối cùng, dù sao thì anh cũng đãđến.Khóe miệng Ôn Thục Nhi cứng đờ, cổhọng chua xót.Cô bất động nhìn anh, cánh tay khẽ run.Xe lăn, dừng lại bên cạnh Ôn Thục Nhi.Cô chớp chớp mắt, mới sụt sịt mũi mộtcách cay đẳng, cụp mắt xuống, nhỏ giọngnói: “Tiểu Cao nôn ra rất nhiều máu, rất nhiềurất nhiều…”Vết máu khô lại trên mặt cô, nhìn khôngrõ nét mặt.Chỉ có thể nhìn thấy rằng da cô có vẻtrắng hơn bình thường một chút; không đeokính, đôi mắt của cô dường như sáng hơn…Hoắc Kiến Phong nhíu mày, lấy khăn taynhẹ nhàng lau vết máu còn chưa khô hẳncho cô, ấm áp trấn an cô: “Đừng sợ, Tiểu Caosẽ không sao đâu.”Vừa dứt lời, anh quay đầu nhìn Ngô ĐứcCường: “Tiểu Cao có tiền sử mắc bệnh nàokhác không?”Ngô Đức Cường lắc đầu khẳng định:“Hoàn toàn không có. Tất cả người giúp việcvào nhà họ Hoắc đều phải trải qua quá trìnhkiểm tra sức khỏe và tuyển chọn nghiêmngặt, ngoài việc khám sức khỏe thôngthường, còn có cả tiền sử mắc bệnh di truyềncủa người trong gia đình, rất chỉ tiết và toàndiện. Sau khi được vào làm việc, mỗi nămnhà họ Hoắc còn sắp xếp lần khám sứckhỏe, để đảm bảo không có gì sơ suất vàthay đổi”Nhớ lại chuyện Tiểu Cao nôn ra máu, ÔnThục Nhi không nhịn được hai mắt đỏ bừng.Cô cắn môi, rụt rè nói: “Tôi nghĩ cô ấy bịtrúng độc. Nhưng khi tôi về nhà, cô ấy rõràng vẫn khỏe nên tôi không biết chất độc ởđâu hay là gì…”Ôn Thục Nhi còn chưa nói xong, cánhcửa phòng cấp cứu đã mở ra, bác sĩ bước ravới những bước chân nặng nề.Anh ta tháo khẩu trang và hơi cúi đầu vềphía mọi người: “Xin lỗi, chúng tôi đã cố gắnghết sức. Xin thứ lỗi!”Chân Ôn Thục Nhi mềm nhữn, ngồi phịchtrên mặt đất.Huy Hoàng che miệng và bắt đầu khócrưng rức.Quầng mắt Ngô Đức Cường cũng đỏ lên.Hoäc Kiến Phong siết chặt khăn tay, ánhmắt sắc lạnh nhìn bác sĩ: ‘Làm sao vậy?”Bác sĩ trầm giọng giải thích: “Đó là ngộđộc. Chất độc làm suy gan thận, bệnh nhânnôn ra rất nhiều máu. Dù chúng tôi đã truyềndịch cho bệnh nhân nhưng chất độc vẫn luôntác động lên cơ thể cô ấy, cuối cùng dẫn đếnngừng tim, suy đa tạng đồng thời.”“Sao lại có thể có chuyện này? Lúc tôi vềnhà, cô ấy rõ ràng vẫn ổn…”Ôn Thục Nhi kinh ngạc ngẩng mặt lên,trong mắt nhanh chóng bao phủ bởi một†ầng sương mờ.Hoắc Kiến Phong dựa vào tay cầm xe lănnhìn thẳng vào Huy Hoàng: “Hôm nay cô ấyđã ăn gì? Và đã làm gì?”Huy Hoàng vội lau nước mắt, nghẹnngào: “Như thường lệ, mọi người phân chiacông việc và làm việc nhà. Bữa sáng và bữatrưa đều ăn ở nhà bếp, nguyên liệu ở nhà.Bác sĩ trầm giọng giải thích: “Đó là ngộđộc. Chất độc làm suy gan thận, bệnh nhânnôn ra rất nhiều máu. Dù chúng tôi đã truyềndịch cho bệnh nhân nhưng chất độc vẫn luôntác động lên cơ thể cô ấy, cuối cùng dẫn đếnngừng tim, suy đa tạng đồng thời.”“Sao lại có thể có chuyện này? Lúc tôi vềnhà, cô ấy rõ ràng vẫn ổn…”Ôn Thục Nhi kinh ngạc ngẩng mặt lên,trong mắt nhanh chóng bao phủ bởi một†ầng sương mờ.Hoắc Kiến Phong dựa vào tay cầm xe lănnhìn thẳng vào Huy Hoàng: “Hôm nay cô ấyđã ăn gì? Và đã làm gì?”Huy Hoàng vội lau nước mắt, nghẹnngào: “Như thường lệ, mọi người phân chiacông việc và làm việc nhà. Bữa sáng và bữatrưa đều ăn ở nhà bếp, nguyên liệu ở nhà.

Chương 142