Tác giả:

Cốc... cốc... cốc. Tiếng gõ cửa từ mẹ của cô gái đang nằm cuộn người trên giường - Nhi ơi, dậy mau, con mà không dậy nữa là muộn học bây giờ - Cho con ngủ xíu mưa đi mà mẫu thân đại nhân - 6h30 rồi ngủ gì nữa, con quên hôm nay là ngày con đi nhận lớp à - Chết, con quên mất. Sao mẹ không nói sớm Thế là ai kia vọt nhanh dậy đi VSCN thay đồ đi học *15 phút sau - Mẫu thân đại nhân, con đi học đây - Đi từ từ thôi, hay là mẹ nói bác Tư chở con đi - Thôi, không cần đâu. Đi xe tới trường họ lại bảo con khoe khoang nữa. Con không thích - Haizz, com bé này. Vậy đi từ từ thôi nhé, ai biểu không chịu dậy sớm làm gì mà sửa soạn - Huhu, con biết rồi. Lần sau con sẽ dậy sớm mà. Mà thôi con đi đây Và nó lấy xe điện ba nó mới mua ngày hôm trước cho nó để thuận tiện đi học. Nó tên là Nhi năm nay 16 tuổi vừa mới chuyển từ Mĩ về ngày hôm qua. Từ nhỏ nó sống ở Mĩ với ông bà nhưng vì nhớ ba mẹ nên lần này quyết định về sống chung với ba mẹ cô À ừm nó chả có ưu điểm gì nhiều chỉ được cái xinh gái, nhà giàu…

Chương 85: Hiểu lầm

Thời Thanh Xuân Tươi Đẹp NhấtTác giả: Lạc LạcTruyện Ngôn TìnhCốc... cốc... cốc. Tiếng gõ cửa từ mẹ của cô gái đang nằm cuộn người trên giường - Nhi ơi, dậy mau, con mà không dậy nữa là muộn học bây giờ - Cho con ngủ xíu mưa đi mà mẫu thân đại nhân - 6h30 rồi ngủ gì nữa, con quên hôm nay là ngày con đi nhận lớp à - Chết, con quên mất. Sao mẹ không nói sớm Thế là ai kia vọt nhanh dậy đi VSCN thay đồ đi học *15 phút sau - Mẫu thân đại nhân, con đi học đây - Đi từ từ thôi, hay là mẹ nói bác Tư chở con đi - Thôi, không cần đâu. Đi xe tới trường họ lại bảo con khoe khoang nữa. Con không thích - Haizz, com bé này. Vậy đi từ từ thôi nhé, ai biểu không chịu dậy sớm làm gì mà sửa soạn - Huhu, con biết rồi. Lần sau con sẽ dậy sớm mà. Mà thôi con đi đây Và nó lấy xe điện ba nó mới mua ngày hôm trước cho nó để thuận tiện đi học. Nó tên là Nhi năm nay 16 tuổi vừa mới chuyển từ Mĩ về ngày hôm qua. Từ nhỏ nó sống ở Mĩ với ông bà nhưng vì nhớ ba mẹ nên lần này quyết định về sống chung với ba mẹ cô À ừm nó chả có ưu điểm gì nhiều chỉ được cái xinh gái, nhà giàu… Sau khi nó ngủ dậy thì trời cũng tối rồi. Đứng trước gương nhìn thấy đôi mắt sưng lên vì khóc nhiều mà nó tự giễu bản thân. Vì một người con trai mà khóc như thế đáng không?Cậu đã đem đến nhiều cảm xúc cho nó: Vui có, hạnh phúc có, đau khổ có, thất vọng có. Chắc nó cũng phải cảm ơn cậu vì đã cho nó các cung bậc cảm xúc như thế này nhỉ?Yêu ư? Chắc từ yêu này không dành cho nó rồi. Vậy thì cẩn gì phải hành hạ bản thân mình chứ. Coi như đây là lần khóc cho sự ngu ngốc của nó đi và sẽ không có lần sau nữaTình cảm dành cho cậu ư? Giờ nó cũng không biết mình sẽ tiếp tục thích cậu hay dừng lại nữa. Giờ trong lòng nó chỉ tồn tại sự thất vọng thôi, có lẽ nó và cậu chỉ nên làm bạn thì hơn- Hé lô. Cậu dậy rồi hả. Lúc nãy tụi tớ thấy cậu ngủ nên không đánh thức cậu dậy nên bọn tớ có mua đồ ăn về cho cậu nè. Khánh Vy và mấy đứa khác chắc vừa đi ăn về trên tay còn mua thêm đồ ăn cho nó nữa- Thanks mấy cậu nha. Để đồ ăn trên bàn cho tớ cái, tớ đi tắm đã rồi ra ăn sau. Nó nói. Sau khi khóc rồi ngủ một giấc tâm trạng nó đỡ hơn nhiều rồi mặc dù giọng hơi khàn vì khóc nhiềuSáng sớm ngày hôn sau, bình thường giờ này nó đã đi học rồi nhưng giờ còn lí do gì để đi sớm nữa đâu nên ngủ thêm tí đãVì xí túc xá kế bên trường nên 6h50 nó mới xách cặp đi học. Đến trường mọi việc vẫn diễn ra như thường lệ chỉ có điều nếu bình thường nhìn thấy cậu chắc mắt nó sáng ra nhưng giờ nhìn thấy cậu nó chỉ muốn đi lướt qua cậu thật nhanh thôiNgồi vào bàn học, theo thói quen nhìn sang chỗ bên cạnh....Đang ngồi ngơ ngẩn thì một chai sữa bò dơ trước mắt nó. Không cần phải nhìn thì nó cũng biết chủ nhân chai sữa là cậu. Bình thường được crush đưa sữa thì nó sẽ vui vẻ nhận lấy rồi nhưng giờ thì đã khác, cậu đã có người mình thích, nó không muốn cô gái kia hiểu lầm cậu:- Tớ không uống đâu. Cậu uống đi nếu không uống thì đưa người khác uống. Nó lạnh giọng- Ờ. Nói rồi hắn ngồi xuống chỗ ngồi của mình. Hắn chỉ nghĩ đơn giản là Nhi ăn sáng rồi nên không uống thôi chứ không hề biết rằng mình đã bị hiểu lầmĐến tiết thứ tư, vì giáo viên có việc bận nên tụi nó được ngồi chơi. Nó cảm thấy hơi mệt nên nằm gục trên bàn ngủ thiếpNhìn cô gái đang ngủ say trước mắt, hắn len lén sửa lại cọng tóc đang còn vương trên mặt cô. Hắn không nhịn được chọc chọc vào má cô một cái. Cảm giác mềm mềm truyền đến tay xông thẳng vào tim hắn. "Thình thịch" Tim hắn đập loạn xạ. Hắn nói nhỏ "Sao cậu dễ thương thế chứ"- Mấy người nhỏ tiếng chút. Hắn quay lại nói với mấy đứa trong lớp. Họ nói to thế sẽ đánh thức cô mấtLớp trưởng đã hơn tiếng nên cả lớp không ai không dám nghe nên cả bọn chỉ biết nói nhỏ hoặc mỗi đứa cầm một điện thoại tự chơi.Nó ngủ được một lúc thì bị tiếng trống ra chơi làm cho thức tỉnh. Theo thói quen nhìn sang bên cạnh thì thấy cậu đang chơi điện thoại- Từ ngày mai cậu không cần mua sữa cho tớ nữa với không cần quá quan tâm tớ. Nó suy nghĩ mãi rồi lên tiếng, nó sợ nếu được cậu quan tâm nữa thì nó sẽ không nhịn được mà càng thích cậu mấtGiọng nói của cô không nhanh không chậm nhưng đủ làm tay đang cầm điện thoại hắn khựng lại. Đang trong trận nhưng hắn cũng thẳng tay tắt máy. Cô ấy đang giữ khoảng cách với mình ư? Chẳng lẽ cô ấy sợ Minh Hoàng hiểu lầm? Một loạt cậu hỏi hiện lên trong đầu lắm, khi hắn định hỏi cô lí do vì sao thì cô đã về rồi.

Sau khi nó ngủ dậy thì trời cũng tối rồi. Đứng trước gương nhìn thấy đôi mắt sưng lên vì khóc nhiều mà nó tự giễu bản thân. Vì một người con trai mà khóc như thế đáng không?

Cậu đã đem đến nhiều cảm xúc cho nó: Vui có, hạnh phúc có, đau khổ có, thất vọng có. Chắc nó cũng phải cảm ơn cậu vì đã cho nó các cung bậc cảm xúc như thế này nhỉ?

Yêu ư? Chắc từ yêu này không dành cho nó rồi. Vậy thì cẩn gì phải hành hạ bản thân mình chứ. Coi như đây là lần khóc cho sự ngu ngốc của nó đi và sẽ không có lần sau nữa

Tình cảm dành cho cậu ư? Giờ nó cũng không biết mình sẽ tiếp tục thích cậu hay dừng lại nữa. Giờ trong lòng nó chỉ tồn tại sự thất vọng thôi, có lẽ nó và cậu chỉ nên làm bạn thì hơn

- Hé lô. Cậu dậy rồi hả. Lúc nãy tụi tớ thấy cậu ngủ nên không đánh thức cậu dậy nên bọn tớ có mua đồ ăn về cho cậu nè. Khánh Vy và mấy đứa khác chắc vừa đi ăn về trên tay còn mua thêm đồ ăn cho nó nữa

- Thanks mấy cậu nha. Để đồ ăn trên bàn cho tớ cái, tớ đi tắm đã rồi ra ăn sau. Nó nói. Sau khi khóc rồi ngủ một giấc tâm trạng nó đỡ hơn nhiều rồi mặc dù giọng hơi khàn vì khóc nhiều

Sáng sớm ngày hôn sau, bình thường giờ này nó đã đi học rồi nhưng giờ còn lí do gì để đi sớm nữa đâu nên ngủ thêm tí đã

Vì xí túc xá kế bên trường nên 6h50 nó mới xách cặp đi học. Đến trường mọi việc vẫn diễn ra như thường lệ chỉ có điều nếu bình thường nhìn thấy cậu chắc mắt nó sáng ra nhưng giờ nhìn thấy cậu nó chỉ muốn đi lướt qua cậu thật nhanh thôi

Ngồi vào bàn học, theo thói quen nhìn sang chỗ bên cạnh....

Đang ngồi ngơ ngẩn thì một chai sữa bò dơ trước mắt nó. Không cần phải nhìn thì nó cũng biết chủ nhân chai sữa là cậu. Bình thường được crush đưa sữa thì nó sẽ vui vẻ nhận lấy rồi nhưng giờ thì đã khác, cậu đã có người mình thích, nó không muốn cô gái kia hiểu lầm cậu:

- Tớ không uống đâu. Cậu uống đi nếu không uống thì đưa người khác uống. Nó lạnh giọng

- Ờ. Nói rồi hắn ngồi xuống chỗ ngồi của mình. Hắn chỉ nghĩ đơn giản là Nhi ăn sáng rồi nên không uống thôi chứ không hề biết rằng mình đã bị hiểu lầm

Đến tiết thứ tư, vì giáo viên có việc bận nên tụi nó được ngồi chơi. Nó cảm thấy hơi mệt nên nằm gục trên bàn ngủ thiếp

Nhìn cô gái đang ngủ say trước mắt, hắn len lén sửa lại cọng tóc đang còn vương trên mặt cô. Hắn không nhịn được chọc chọc vào má cô một cái. Cảm giác mềm mềm truyền đến tay xông thẳng vào tim hắn. "Thình thịch" Tim hắn đập loạn xạ. Hắn nói nhỏ "Sao cậu dễ thương thế chứ"

- Mấy người nhỏ tiếng chút. Hắn quay lại nói với mấy đứa trong lớp. Họ nói to thế sẽ đánh thức cô mất

Lớp trưởng đã hơn tiếng nên cả lớp không ai không dám nghe nên cả bọn chỉ biết nói nhỏ hoặc mỗi đứa cầm một điện thoại tự chơi.

Nó ngủ được một lúc thì bị tiếng trống ra chơi làm cho thức tỉnh. Theo thói quen nhìn sang bên cạnh thì thấy cậu đang chơi điện thoại

- Từ ngày mai cậu không cần mua sữa cho tớ nữa với không cần quá quan tâm tớ. Nó suy nghĩ mãi rồi lên tiếng, nó sợ nếu được cậu quan tâm nữa thì nó sẽ không nhịn được mà càng thích cậu mất

Giọng nói của cô không nhanh không chậm nhưng đủ làm tay đang cầm điện thoại hắn khựng lại. Đang trong trận nhưng hắn cũng thẳng tay tắt máy. Cô ấy đang giữ khoảng cách với mình ư? Chẳng lẽ cô ấy sợ Minh Hoàng hiểu lầm? Một loạt cậu hỏi hiện lên trong đầu lắm, khi hắn định hỏi cô lí do vì sao thì cô đã về rồi.

Thời Thanh Xuân Tươi Đẹp NhấtTác giả: Lạc LạcTruyện Ngôn TìnhCốc... cốc... cốc. Tiếng gõ cửa từ mẹ của cô gái đang nằm cuộn người trên giường - Nhi ơi, dậy mau, con mà không dậy nữa là muộn học bây giờ - Cho con ngủ xíu mưa đi mà mẫu thân đại nhân - 6h30 rồi ngủ gì nữa, con quên hôm nay là ngày con đi nhận lớp à - Chết, con quên mất. Sao mẹ không nói sớm Thế là ai kia vọt nhanh dậy đi VSCN thay đồ đi học *15 phút sau - Mẫu thân đại nhân, con đi học đây - Đi từ từ thôi, hay là mẹ nói bác Tư chở con đi - Thôi, không cần đâu. Đi xe tới trường họ lại bảo con khoe khoang nữa. Con không thích - Haizz, com bé này. Vậy đi từ từ thôi nhé, ai biểu không chịu dậy sớm làm gì mà sửa soạn - Huhu, con biết rồi. Lần sau con sẽ dậy sớm mà. Mà thôi con đi đây Và nó lấy xe điện ba nó mới mua ngày hôm trước cho nó để thuận tiện đi học. Nó tên là Nhi năm nay 16 tuổi vừa mới chuyển từ Mĩ về ngày hôm qua. Từ nhỏ nó sống ở Mĩ với ông bà nhưng vì nhớ ba mẹ nên lần này quyết định về sống chung với ba mẹ cô À ừm nó chả có ưu điểm gì nhiều chỉ được cái xinh gái, nhà giàu… Sau khi nó ngủ dậy thì trời cũng tối rồi. Đứng trước gương nhìn thấy đôi mắt sưng lên vì khóc nhiều mà nó tự giễu bản thân. Vì một người con trai mà khóc như thế đáng không?Cậu đã đem đến nhiều cảm xúc cho nó: Vui có, hạnh phúc có, đau khổ có, thất vọng có. Chắc nó cũng phải cảm ơn cậu vì đã cho nó các cung bậc cảm xúc như thế này nhỉ?Yêu ư? Chắc từ yêu này không dành cho nó rồi. Vậy thì cẩn gì phải hành hạ bản thân mình chứ. Coi như đây là lần khóc cho sự ngu ngốc của nó đi và sẽ không có lần sau nữaTình cảm dành cho cậu ư? Giờ nó cũng không biết mình sẽ tiếp tục thích cậu hay dừng lại nữa. Giờ trong lòng nó chỉ tồn tại sự thất vọng thôi, có lẽ nó và cậu chỉ nên làm bạn thì hơn- Hé lô. Cậu dậy rồi hả. Lúc nãy tụi tớ thấy cậu ngủ nên không đánh thức cậu dậy nên bọn tớ có mua đồ ăn về cho cậu nè. Khánh Vy và mấy đứa khác chắc vừa đi ăn về trên tay còn mua thêm đồ ăn cho nó nữa- Thanks mấy cậu nha. Để đồ ăn trên bàn cho tớ cái, tớ đi tắm đã rồi ra ăn sau. Nó nói. Sau khi khóc rồi ngủ một giấc tâm trạng nó đỡ hơn nhiều rồi mặc dù giọng hơi khàn vì khóc nhiềuSáng sớm ngày hôn sau, bình thường giờ này nó đã đi học rồi nhưng giờ còn lí do gì để đi sớm nữa đâu nên ngủ thêm tí đãVì xí túc xá kế bên trường nên 6h50 nó mới xách cặp đi học. Đến trường mọi việc vẫn diễn ra như thường lệ chỉ có điều nếu bình thường nhìn thấy cậu chắc mắt nó sáng ra nhưng giờ nhìn thấy cậu nó chỉ muốn đi lướt qua cậu thật nhanh thôiNgồi vào bàn học, theo thói quen nhìn sang chỗ bên cạnh....Đang ngồi ngơ ngẩn thì một chai sữa bò dơ trước mắt nó. Không cần phải nhìn thì nó cũng biết chủ nhân chai sữa là cậu. Bình thường được crush đưa sữa thì nó sẽ vui vẻ nhận lấy rồi nhưng giờ thì đã khác, cậu đã có người mình thích, nó không muốn cô gái kia hiểu lầm cậu:- Tớ không uống đâu. Cậu uống đi nếu không uống thì đưa người khác uống. Nó lạnh giọng- Ờ. Nói rồi hắn ngồi xuống chỗ ngồi của mình. Hắn chỉ nghĩ đơn giản là Nhi ăn sáng rồi nên không uống thôi chứ không hề biết rằng mình đã bị hiểu lầmĐến tiết thứ tư, vì giáo viên có việc bận nên tụi nó được ngồi chơi. Nó cảm thấy hơi mệt nên nằm gục trên bàn ngủ thiếpNhìn cô gái đang ngủ say trước mắt, hắn len lén sửa lại cọng tóc đang còn vương trên mặt cô. Hắn không nhịn được chọc chọc vào má cô một cái. Cảm giác mềm mềm truyền đến tay xông thẳng vào tim hắn. "Thình thịch" Tim hắn đập loạn xạ. Hắn nói nhỏ "Sao cậu dễ thương thế chứ"- Mấy người nhỏ tiếng chút. Hắn quay lại nói với mấy đứa trong lớp. Họ nói to thế sẽ đánh thức cô mấtLớp trưởng đã hơn tiếng nên cả lớp không ai không dám nghe nên cả bọn chỉ biết nói nhỏ hoặc mỗi đứa cầm một điện thoại tự chơi.Nó ngủ được một lúc thì bị tiếng trống ra chơi làm cho thức tỉnh. Theo thói quen nhìn sang bên cạnh thì thấy cậu đang chơi điện thoại- Từ ngày mai cậu không cần mua sữa cho tớ nữa với không cần quá quan tâm tớ. Nó suy nghĩ mãi rồi lên tiếng, nó sợ nếu được cậu quan tâm nữa thì nó sẽ không nhịn được mà càng thích cậu mấtGiọng nói của cô không nhanh không chậm nhưng đủ làm tay đang cầm điện thoại hắn khựng lại. Đang trong trận nhưng hắn cũng thẳng tay tắt máy. Cô ấy đang giữ khoảng cách với mình ư? Chẳng lẽ cô ấy sợ Minh Hoàng hiểu lầm? Một loạt cậu hỏi hiện lên trong đầu lắm, khi hắn định hỏi cô lí do vì sao thì cô đã về rồi.

Chương 85: Hiểu lầm