Cốc... cốc... cốc. Tiếng gõ cửa từ mẹ của cô gái đang nằm cuộn người trên giường - Nhi ơi, dậy mau, con mà không dậy nữa là muộn học bây giờ - Cho con ngủ xíu mưa đi mà mẫu thân đại nhân - 6h30 rồi ngủ gì nữa, con quên hôm nay là ngày con đi nhận lớp à - Chết, con quên mất. Sao mẹ không nói sớm Thế là ai kia vọt nhanh dậy đi VSCN thay đồ đi học *15 phút sau - Mẫu thân đại nhân, con đi học đây - Đi từ từ thôi, hay là mẹ nói bác Tư chở con đi - Thôi, không cần đâu. Đi xe tới trường họ lại bảo con khoe khoang nữa. Con không thích - Haizz, com bé này. Vậy đi từ từ thôi nhé, ai biểu không chịu dậy sớm làm gì mà sửa soạn - Huhu, con biết rồi. Lần sau con sẽ dậy sớm mà. Mà thôi con đi đây Và nó lấy xe điện ba nó mới mua ngày hôm trước cho nó để thuận tiện đi học. Nó tên là Nhi năm nay 16 tuổi vừa mới chuyển từ Mĩ về ngày hôm qua. Từ nhỏ nó sống ở Mĩ với ông bà nhưng vì nhớ ba mẹ nên lần này quyết định về sống chung với ba mẹ cô À ừm nó chả có ưu điểm gì nhiều chỉ được cái xinh gái, nhà giàu…
Chương 86: Thổ lộ tình cảm
Thời Thanh Xuân Tươi Đẹp NhấtTác giả: Lạc LạcTruyện Ngôn TìnhCốc... cốc... cốc. Tiếng gõ cửa từ mẹ của cô gái đang nằm cuộn người trên giường - Nhi ơi, dậy mau, con mà không dậy nữa là muộn học bây giờ - Cho con ngủ xíu mưa đi mà mẫu thân đại nhân - 6h30 rồi ngủ gì nữa, con quên hôm nay là ngày con đi nhận lớp à - Chết, con quên mất. Sao mẹ không nói sớm Thế là ai kia vọt nhanh dậy đi VSCN thay đồ đi học *15 phút sau - Mẫu thân đại nhân, con đi học đây - Đi từ từ thôi, hay là mẹ nói bác Tư chở con đi - Thôi, không cần đâu. Đi xe tới trường họ lại bảo con khoe khoang nữa. Con không thích - Haizz, com bé này. Vậy đi từ từ thôi nhé, ai biểu không chịu dậy sớm làm gì mà sửa soạn - Huhu, con biết rồi. Lần sau con sẽ dậy sớm mà. Mà thôi con đi đây Và nó lấy xe điện ba nó mới mua ngày hôm trước cho nó để thuận tiện đi học. Nó tên là Nhi năm nay 16 tuổi vừa mới chuyển từ Mĩ về ngày hôm qua. Từ nhỏ nó sống ở Mĩ với ông bà nhưng vì nhớ ba mẹ nên lần này quyết định về sống chung với ba mẹ cô À ừm nó chả có ưu điểm gì nhiều chỉ được cái xinh gái, nhà giàu… Mấy ngày nay nó không còn nói chuyện với cậu nữa. Lên ngồi học rồi về kí túc xá, lên lớp nó cũng ít nói hơn, cậu nhắn tin cũng không dám trả lời. Nó sợ tiếp xúc cậu với nữa thì nó sẽ không từ bỏ được cậu mấtSuốt ngày nó trốn trong chăn, không đi ra ngoài, đồ ăn thì cũng nhờ mấy đứa cùng phòng mua về. Giờ cũng thế, nhóm Khánh Vy đi ăn tối rồi còn mỗi nó ở trong phòng nữa"Ting"Là một tin nhắn thoại từ cậuNó lấy cắm tai nghe vào, bên kia truyền đến một giọng nam trầm ấm kèm lời nhắn "Tớ muốn được gặp cậu. Một chút thôi cũng được, tớ đang ở dưới sân kí túc xá nữ"Nghe xong nó chạy ra ban công nhìn xuống. Quả thật có một người con trai đang đứng ở dưới sân. Như kiểu tâm linh, người kia cũng ngước lên nhìn nóMắt chạm mắt.... Thình thịch. Tim nó như muốn nhảy ra ngoài. Dù cố thế nào thì nó vẫn rung động mỗi khi nhìn thấy cậu. Nó không suy nghĩ được nhiều nữa, chỉ biết lúc này nó chỉ muốn chạy thật nhanh về phía cậuNhìn người con trai mà nó thích thầm suốt một năm qua, người con trai làm nó rung động mỗi khi nhìn thấy. Là cậu, người con trai nó yêuCũng như nó, nhìn thấy cô gái mình nhớ mong mấy ngày qua đang đi về phía mình. Một bước hai bước hắn bước nhanh về phía cô- Có chuyện gì cậu nói đi. Nó cố gắng giữ trái tim thật bình tĩnh, lạnh giọng nói- Cậu giận tớ sao? Hắn hỏi và rất trông mọi câu trả lời. Mấy ngày qua cô không chịu nói chuyện với hắn, nhắn tin cô cũng không thèm xem...Cảm giác khó chịu biết nhường nàoGiận sao? Nó có tư cách gì mà giận? Bạn thân không phải. Người yêu cũng không. Vậy lấy tư cách gì để giận. Chỉ là cảm giác ghen vô cớ khi nhìn thấy người mình thích bên cạnh người con gái khác đúng không? Nhưng lòng tự trọng không cho phép nó nói ra điều đó- Tớ không giận. Nếu cậu gọi tớ đây để hỏi điều đó thì giờ cậu biết câu trả lời rồi đó. Tớ lên phòng làm bài tập đâyNó vừa quay lưng bước đi thì đã bị một cánh tay giữ lại kéo nó vào trong *****Đang loading...... Lag à? Não nó như chết máy- Xin cậu. Đừng đi. Giọng nói hắn khàn đi"Thình thịch" Giọng nói của cậu làm tim nó mềm nhũn, muốn tránh khỏi vòng tay cậu nhưng thật tâm nó muốn như thế này mãiMãi một lúc liêm sỉ của nó mới quay về và nhủ nó phải thoát ra vòng tay cậu- Cậu.... Nó ngượng chín mặt- Cho tớ xin một phút được không? Tớ có điều muốn nói với cậu, tớ sợ giờ tớ không nói sẽ không bao giờ có cơ hội nữa. Được không Nhi?Nhìn vào đôi mắt chân thành và cương quyết kia nó không thể nói không được. Nó ngoan ngoãn gật đầu- Thật ra tớ thích cậu lâu lắm rồi. Thích cậu từ một năm trước khi cậu mới chuyển đến. Thích con người cậu, thích tính cách của cậu, thích sự tự tin nhiệt tình của cậu đối với mọi người. Tớ biết có rất người thích cậu và tớ cũng biết cậu thích Minh Hoàng. Nhìn cậu thân thiết với Minh Hoàng lòng tớ khó chịu cực kì nhưng tớ lấy tư cách gì để nói với cậu là tớ ghen cớ Chứ? Tớ đã suy nghĩ rất lâu là có nên bày tỏ tình cảm của tớ dành cho cậu không nhưng khi nhìn thấy cậu thân mật với người khác, nhận thấy dần dần cậu tránh né tớ. Từ đó tớ biết nếu mình không nói ra thì cả đời này sẽ không có cơ hội nữa. Tớ là một người khá là khô cằn, không biết nói chuyện cũng không giỏi biểu đạt cảm xúc. Nhưng có một điều không thể chối bỏ và và lời thật lòng từ trong tim tớ đó chính là "Tớ thật sự rất thích cậu".
Mấy ngày nay nó không còn nói chuyện với cậu nữa. Lên ngồi học rồi về kí túc xá, lên lớp nó cũng ít nói hơn, cậu nhắn tin cũng không dám trả lời. Nó sợ tiếp xúc cậu với nữa thì nó sẽ không từ bỏ được cậu mất
Suốt ngày nó trốn trong chăn, không đi ra ngoài, đồ ăn thì cũng nhờ mấy đứa cùng phòng mua về. Giờ cũng thế, nhóm Khánh Vy đi ăn tối rồi còn mỗi nó ở trong phòng nữa
"Ting"
Là một tin nhắn thoại từ cậu
Nó lấy cắm tai nghe vào, bên kia truyền đến một giọng nam trầm ấm kèm lời nhắn "Tớ muốn được gặp cậu. Một chút thôi cũng được, tớ đang ở dưới sân kí túc xá nữ"
Nghe xong nó chạy ra ban công nhìn xuống. Quả thật có một người con trai đang đứng ở dưới sân. Như kiểu tâm linh, người kia cũng ngước lên nhìn nó
Mắt chạm mắt.... Thình thịch. Tim nó như muốn nhảy ra ngoài. Dù cố thế nào thì nó vẫn rung động mỗi khi nhìn thấy cậu. Nó không suy nghĩ được nhiều nữa, chỉ biết lúc này nó chỉ muốn chạy thật nhanh về phía cậu
Nhìn người con trai mà nó thích thầm suốt một năm qua, người con trai làm nó rung động mỗi khi nhìn thấy. Là cậu, người con trai nó yêu
Cũng như nó, nhìn thấy cô gái mình nhớ mong mấy ngày qua đang đi về phía mình. Một bước hai bước hắn bước nhanh về phía cô
- Có chuyện gì cậu nói đi. Nó cố gắng giữ trái tim thật bình tĩnh, lạnh giọng nói
- Cậu giận tớ sao? Hắn hỏi và rất trông mọi câu trả lời. Mấy ngày qua cô không chịu nói chuyện với hắn, nhắn tin cô cũng không thèm xem...Cảm giác khó chịu biết nhường nào
Giận sao? Nó có tư cách gì mà giận? Bạn thân không phải. Người yêu cũng không. Vậy lấy tư cách gì để giận. Chỉ là cảm giác ghen vô cớ khi nhìn thấy người mình thích bên cạnh người con gái khác đúng không? Nhưng lòng tự trọng không cho phép nó nói ra điều đó
- Tớ không giận. Nếu cậu gọi tớ đây để hỏi điều đó thì giờ cậu biết câu trả lời rồi đó. Tớ lên phòng làm bài tập đây
Nó vừa quay lưng bước đi thì đã bị một cánh tay giữ lại kéo nó vào trong *****
Đang loading...... Lag à? Não nó như chết máy
- Xin cậu. Đừng đi. Giọng nói hắn khàn đi
"Thình thịch" Giọng nói của cậu làm tim nó mềm nhũn, muốn tránh khỏi vòng tay cậu nhưng thật tâm nó muốn như thế này mãi
Mãi một lúc liêm sỉ của nó mới quay về và nhủ nó phải thoát ra vòng tay cậu
- Cậu.... Nó ngượng chín mặt
- Cho tớ xin một phút được không? Tớ có điều muốn nói với cậu, tớ sợ giờ tớ không nói sẽ không bao giờ có cơ hội nữa. Được không Nhi?
Nhìn vào đôi mắt chân thành và cương quyết kia nó không thể nói không được. Nó ngoan ngoãn gật đầu
- Thật ra tớ thích cậu lâu lắm rồi. Thích cậu từ một năm trước khi cậu mới chuyển đến. Thích con người cậu, thích tính cách của cậu, thích sự tự tin nhiệt tình của cậu đối với mọi người. Tớ biết có rất người thích cậu và tớ cũng biết cậu thích Minh Hoàng. Nhìn cậu thân thiết với Minh Hoàng lòng tớ khó chịu cực kì nhưng tớ lấy tư cách gì để nói với cậu là tớ ghen cớ Chứ? Tớ đã suy nghĩ rất lâu là có nên bày tỏ tình cảm của tớ dành cho cậu không nhưng khi nhìn thấy cậu thân mật với người khác, nhận thấy dần dần cậu tránh né tớ. Từ đó tớ biết nếu mình không nói ra thì cả đời này sẽ không có cơ hội nữa. Tớ là một người khá là khô cằn, không biết nói chuyện cũng không giỏi biểu đạt cảm xúc. Nhưng có một điều không thể chối bỏ và và lời thật lòng từ trong tim tớ đó chính là "Tớ thật sự rất thích cậu".
Thời Thanh Xuân Tươi Đẹp NhấtTác giả: Lạc LạcTruyện Ngôn TìnhCốc... cốc... cốc. Tiếng gõ cửa từ mẹ của cô gái đang nằm cuộn người trên giường - Nhi ơi, dậy mau, con mà không dậy nữa là muộn học bây giờ - Cho con ngủ xíu mưa đi mà mẫu thân đại nhân - 6h30 rồi ngủ gì nữa, con quên hôm nay là ngày con đi nhận lớp à - Chết, con quên mất. Sao mẹ không nói sớm Thế là ai kia vọt nhanh dậy đi VSCN thay đồ đi học *15 phút sau - Mẫu thân đại nhân, con đi học đây - Đi từ từ thôi, hay là mẹ nói bác Tư chở con đi - Thôi, không cần đâu. Đi xe tới trường họ lại bảo con khoe khoang nữa. Con không thích - Haizz, com bé này. Vậy đi từ từ thôi nhé, ai biểu không chịu dậy sớm làm gì mà sửa soạn - Huhu, con biết rồi. Lần sau con sẽ dậy sớm mà. Mà thôi con đi đây Và nó lấy xe điện ba nó mới mua ngày hôm trước cho nó để thuận tiện đi học. Nó tên là Nhi năm nay 16 tuổi vừa mới chuyển từ Mĩ về ngày hôm qua. Từ nhỏ nó sống ở Mĩ với ông bà nhưng vì nhớ ba mẹ nên lần này quyết định về sống chung với ba mẹ cô À ừm nó chả có ưu điểm gì nhiều chỉ được cái xinh gái, nhà giàu… Mấy ngày nay nó không còn nói chuyện với cậu nữa. Lên ngồi học rồi về kí túc xá, lên lớp nó cũng ít nói hơn, cậu nhắn tin cũng không dám trả lời. Nó sợ tiếp xúc cậu với nữa thì nó sẽ không từ bỏ được cậu mấtSuốt ngày nó trốn trong chăn, không đi ra ngoài, đồ ăn thì cũng nhờ mấy đứa cùng phòng mua về. Giờ cũng thế, nhóm Khánh Vy đi ăn tối rồi còn mỗi nó ở trong phòng nữa"Ting"Là một tin nhắn thoại từ cậuNó lấy cắm tai nghe vào, bên kia truyền đến một giọng nam trầm ấm kèm lời nhắn "Tớ muốn được gặp cậu. Một chút thôi cũng được, tớ đang ở dưới sân kí túc xá nữ"Nghe xong nó chạy ra ban công nhìn xuống. Quả thật có một người con trai đang đứng ở dưới sân. Như kiểu tâm linh, người kia cũng ngước lên nhìn nóMắt chạm mắt.... Thình thịch. Tim nó như muốn nhảy ra ngoài. Dù cố thế nào thì nó vẫn rung động mỗi khi nhìn thấy cậu. Nó không suy nghĩ được nhiều nữa, chỉ biết lúc này nó chỉ muốn chạy thật nhanh về phía cậuNhìn người con trai mà nó thích thầm suốt một năm qua, người con trai làm nó rung động mỗi khi nhìn thấy. Là cậu, người con trai nó yêuCũng như nó, nhìn thấy cô gái mình nhớ mong mấy ngày qua đang đi về phía mình. Một bước hai bước hắn bước nhanh về phía cô- Có chuyện gì cậu nói đi. Nó cố gắng giữ trái tim thật bình tĩnh, lạnh giọng nói- Cậu giận tớ sao? Hắn hỏi và rất trông mọi câu trả lời. Mấy ngày qua cô không chịu nói chuyện với hắn, nhắn tin cô cũng không thèm xem...Cảm giác khó chịu biết nhường nàoGiận sao? Nó có tư cách gì mà giận? Bạn thân không phải. Người yêu cũng không. Vậy lấy tư cách gì để giận. Chỉ là cảm giác ghen vô cớ khi nhìn thấy người mình thích bên cạnh người con gái khác đúng không? Nhưng lòng tự trọng không cho phép nó nói ra điều đó- Tớ không giận. Nếu cậu gọi tớ đây để hỏi điều đó thì giờ cậu biết câu trả lời rồi đó. Tớ lên phòng làm bài tập đâyNó vừa quay lưng bước đi thì đã bị một cánh tay giữ lại kéo nó vào trong *****Đang loading...... Lag à? Não nó như chết máy- Xin cậu. Đừng đi. Giọng nói hắn khàn đi"Thình thịch" Giọng nói của cậu làm tim nó mềm nhũn, muốn tránh khỏi vòng tay cậu nhưng thật tâm nó muốn như thế này mãiMãi một lúc liêm sỉ của nó mới quay về và nhủ nó phải thoát ra vòng tay cậu- Cậu.... Nó ngượng chín mặt- Cho tớ xin một phút được không? Tớ có điều muốn nói với cậu, tớ sợ giờ tớ không nói sẽ không bao giờ có cơ hội nữa. Được không Nhi?Nhìn vào đôi mắt chân thành và cương quyết kia nó không thể nói không được. Nó ngoan ngoãn gật đầu- Thật ra tớ thích cậu lâu lắm rồi. Thích cậu từ một năm trước khi cậu mới chuyển đến. Thích con người cậu, thích tính cách của cậu, thích sự tự tin nhiệt tình của cậu đối với mọi người. Tớ biết có rất người thích cậu và tớ cũng biết cậu thích Minh Hoàng. Nhìn cậu thân thiết với Minh Hoàng lòng tớ khó chịu cực kì nhưng tớ lấy tư cách gì để nói với cậu là tớ ghen cớ Chứ? Tớ đã suy nghĩ rất lâu là có nên bày tỏ tình cảm của tớ dành cho cậu không nhưng khi nhìn thấy cậu thân mật với người khác, nhận thấy dần dần cậu tránh né tớ. Từ đó tớ biết nếu mình không nói ra thì cả đời này sẽ không có cơ hội nữa. Tớ là một người khá là khô cằn, không biết nói chuyện cũng không giỏi biểu đạt cảm xúc. Nhưng có một điều không thể chối bỏ và và lời thật lòng từ trong tim tớ đó chính là "Tớ thật sự rất thích cậu".