Tác giả:

"Tiện nhân!" Bằng một giọng nói hung hãn tràn đầy ánh giận, Tô Châu lên tiếng quát tháo vào Khiết Băng. Khiết Băng luôn coi mẹ con cô ta là ân nhân vì đã cứu mình đợt cô bị bất tỉnh giữa đường nhưng thái độ càng quá quắt của họ khiến cô hận không thể mắng lai họ một lần. Cô liếc nhìn mẹ con Tô Châu, Tô Mộc Lan. Tô Châu chẳng qua chỉ là đứa con ngoài giá thú, vì không được người cha tài phiệt chấp nhận nên mẹ con cô ta đã lưu lạc đến thành phố M không mấy danh tiếng này. Họ đem cô về nhà được 2 năm, ngoài mặt thì nhiệt tình, thân thiện, luôn miệng khen con nuôi - Khiết Băng là tài ba, luôn cho cô thứ tốt nhưng đâu ai biết rằng bà chỉ coi cô là ở đợ, làm trâu làm ngựa cho bà. Mang trong mình nỗi hận thù nhưng Khiết Băng không thể làm gì, cô chỉ biết ngoan ngoãn để họ nói cho cô biết quá khứ của mình. Vậy nhưng, không đơn giản như thế! Họ liên tục chà đạp lên lòng tự tôn của cô. Bây giờ vì chàng trai con gái bà yêu đem lòng thích cô, bà ta quát tháo, đánh cô dã man. Toàn thân đầy thương…

Chương 17: Có Em Nên Tôi Không Sao 1

Giá Như Anh Gặp Lại Em Sớm Hơn!Tác giả: Miin MiinTruyện Ngôn Tình"Tiện nhân!" Bằng một giọng nói hung hãn tràn đầy ánh giận, Tô Châu lên tiếng quát tháo vào Khiết Băng. Khiết Băng luôn coi mẹ con cô ta là ân nhân vì đã cứu mình đợt cô bị bất tỉnh giữa đường nhưng thái độ càng quá quắt của họ khiến cô hận không thể mắng lai họ một lần. Cô liếc nhìn mẹ con Tô Châu, Tô Mộc Lan. Tô Châu chẳng qua chỉ là đứa con ngoài giá thú, vì không được người cha tài phiệt chấp nhận nên mẹ con cô ta đã lưu lạc đến thành phố M không mấy danh tiếng này. Họ đem cô về nhà được 2 năm, ngoài mặt thì nhiệt tình, thân thiện, luôn miệng khen con nuôi - Khiết Băng là tài ba, luôn cho cô thứ tốt nhưng đâu ai biết rằng bà chỉ coi cô là ở đợ, làm trâu làm ngựa cho bà. Mang trong mình nỗi hận thù nhưng Khiết Băng không thể làm gì, cô chỉ biết ngoan ngoãn để họ nói cho cô biết quá khứ của mình. Vậy nhưng, không đơn giản như thế! Họ liên tục chà đạp lên lòng tự tôn của cô. Bây giờ vì chàng trai con gái bà yêu đem lòng thích cô, bà ta quát tháo, đánh cô dã man. Toàn thân đầy thương… Ngày này rồi lại qua ngày khác, chẳng mấy chốc nay đã là ngày thứ 2 cô ở Nam Phi.Lòng hướng về anh, anh có hay biết không?Lý Nhật, Lâm Kỳ, Giang Quyền đã nói cho cô biết về sự việc.Hóa ra anh đang bị King truy sát.King cho người phá đường dây bán hàng của anh, đánh vào mạng lưới khách hàng của công ty tổng.Không nhũng thế còn hạ giá cổ phiếu xuống.Nếu không nhờ Hắc Dạ, Hắc Sát biết rồi ra tay thao túng thị trường thì có vẻ cổ phiếu không có dấu hiệu dừng.May mắn cho anh vì có những người em dâu tỉ mĩ như vậy!Công ty ổn định nhưng bên bang phái đã ổn đâu?!Ba người họ tuy không nói rõ thân phận của Hoàng Minh cho cô nhưng cô đã tự mình đoán được phần nào.Anh ta chắc chắn liên quan đến hắc đạo!Tuy rằng Hắc Dạ đã báo cho cô về tình hình của King nhưng nó không liên quan gì đến Đông Phương Hoàng Minh.Chỉ biết qua loa rằng trợ thủ đắc lực của anh ta đang đem thuộc hạ tiến đánh ở gần thành phố Johannesburg của Nam Phi này.Tâm trí cô giờ đây rối bời, biết đi đâu để tìm thấy anh?Tuy cô cũng ở gần đây nhưng bao nhiêu ngóc ngách như thế thì làm sao?Xem ra phải dựa vào duyên trời định rồi!Số phận an bài cô gặp anh một lần rồi hai lần tiếp đến ba lần.Bây giờ cầu xin người hãy cho cô gặp anh!Khiết Băng nhanh chóng đem theo thuộc hạ tiến đến nơi anh.Anh có hay không?Tuy không biết đây có phải là thần giao cách cảm hay không nhưng tâm trí cô, con tim cô hướng về nơi kia, nơi anh có lẽ đang nhuốm đỏ thân mình!Ở nơi đấy, người cô đợi chờ từng ngày, từng giờ, từng phút thậm chí cả từng giây đang liên tục xả súng đấu các cuộc vào sinh ra tử."Lão đại, lão đại!.""Rút về!"Giọng nói hấp hối cùng tiếng đạn bắn chói tai đồng loạt vang lên.Anh cùng thuộc hạ nhanh chóng rút lui.Bên anh chỉ có khoảng 20 người mà bên địch tận 100 người.IQ của anh có thấp đến đâu cũng biết không thể chống lại.Bên anh chỉ có vài khẩu súng lục cùng một ít mìn nhưng bên họ đã được bày trí sẵn những tay súng bắn tỉa có tầm ngắm chuẩn xác nhất.Chưa kể đó là khẩu McMillan C15 có thể bắn người ở cự li cực xa.Mỗi một người được trang bị một "Walther P99".Đám người dưới sự chỉ huy của cánh tay phải của "King" điên cuồng xả súng.Bởi vì mấy ngày nay Hoàng Minh cùng thuộc hạ đã mất quá nhiều máu nên sức lực và thân thể không còn nhanh nhạy như trước.Rút, rút lui, rút về.San phẳng mọi ngóc ngách! Tiến lên giết không tha!Hai mệnh lệnh trái ngược nhau được thốt lên cùng hành động.Đây chính là hắc đạo!Kẻ thắng thì sống, kẻ thua thì chết, bị truy lùng."Pằng! Pằng! Pằng! ""Lên!"Giọng nói lạnh lùng đấy, giọng nói quen thuộc ấy làm sao anh không thể nhận ra được!Khiết Băng nhanh chóng đưa chỉ huy thuộc hạ xông lên.Từng đám thuộc hạ của King sắp đến gần quân của Hoàng Minh từ từ ngã xuống.Tiếng bom nổ bất ngờ vang vọng khoảng không.Đó là bom tự chế của tổng bộ Tân Đạo đảng.Nó là sự kết hợp của bom khói và bom chứa độc tố.Từng quả bom nhanh chóng được thả từ trên máy bay không người lái bay cùng một vài chiếc trực thăng đến đối phương."Aaa! ""Cứuuuu! "Từng tiếng hét đau đớn vang lên từ đám địch kia.Không biết thứ chất độc dạng lỏng kia của cô là gì mà chỉ sau 1 phút toàn thân của những tên thuộc hạ của King đã mất hết nước trong cơ thể.Giờ đây chúng chỉ còn là xác chết khô.Duy chỉ tên cầm đầu là không sao.Anh ta có mang áo bảo hộ tránh độc dược.Đúng là cánh tay đắc lực của King.Nhưng anh ta không dễ dàng được chết như vậy!Cho dù thân thủ có tốt thế nào cũng không bằng Minh Hán.Anh không biết từ lúc nào nhảy xuống khỏi chiếc máy bay trực thăng.Nhanh như cắt, một ống tiêm được Minh Hán bơm vào người anh ta.Toàn thân anh ta đau nhức, chân tay như muốn rụng mất.Tên thuộc hạ của King mềm nhũn cả cơ thể rồi từ từ ngã xuống.Đương nhiên anh chưa chết vì Khiết Băng còn muốn anh ta sống không bằng chết!Dám đụng vô người của cô?Còn non lắm!

Ngày này rồi lại qua ngày khác, chẳng mấy chốc nay đã là ngày thứ 2 cô ở Nam Phi.

Lòng hướng về anh, anh có hay biết không?

Lý Nhật, Lâm Kỳ, Giang Quyền đã nói cho cô biết về sự việc.

Hóa ra anh đang bị King truy sát.

King cho người phá đường dây bán hàng của anh, đánh vào mạng lưới khách hàng của công ty tổng.

Không nhũng thế còn hạ giá cổ phiếu xuống.

Nếu không nhờ Hắc Dạ, Hắc Sát biết rồi ra tay thao túng thị trường thì có vẻ cổ phiếu không có dấu hiệu dừng.

May mắn cho anh vì có những người em dâu tỉ mĩ như vậy!

Công ty ổn định nhưng bên bang phái đã ổn đâu?!

Ba người họ tuy không nói rõ thân phận của Hoàng Minh cho cô nhưng cô đã tự mình đoán được phần nào.

Anh ta chắc chắn liên quan đến hắc đạo!

Tuy rằng Hắc Dạ đã báo cho cô về tình hình của King nhưng nó không liên quan gì đến Đông Phương Hoàng Minh.

Chỉ biết qua loa rằng trợ thủ đắc lực của anh ta đang đem thuộc hạ tiến đánh ở gần thành phố Johannesburg của Nam Phi này.

Tâm trí cô giờ đây rối bời, biết đi đâu để tìm thấy anh?

Tuy cô cũng ở gần đây nhưng bao nhiêu ngóc ngách như thế thì làm sao?

Xem ra phải dựa vào duyên trời định rồi!

Số phận an bài cô gặp anh một lần rồi hai lần tiếp đến ba lần.

Bây giờ cầu xin người hãy cho cô gặp anh!

Khiết Băng nhanh chóng đem theo thuộc hạ tiến đến nơi anh.

Anh có hay không?

Tuy không biết đây có phải là thần giao cách cảm hay không nhưng tâm trí cô, con tim cô hướng về nơi kia, nơi anh có lẽ đang nhuốm đỏ thân mình!

Ở nơi đấy, người cô đợi chờ từng ngày, từng giờ, từng phút thậm chí cả từng giây đang liên tục xả súng đấu các cuộc vào sinh ra tử.

"Lão đại, lão đại!.

"

"Rút về!"

Giọng nói hấp hối cùng tiếng đạn bắn chói tai đồng loạt vang lên.

Anh cùng thuộc hạ nhanh chóng rút lui.

Bên anh chỉ có khoảng 20 người mà bên địch tận 100 người.

IQ của anh có thấp đến đâu cũng biết không thể chống lại.

Bên anh chỉ có vài khẩu súng lục cùng một ít mìn nhưng bên họ đã được bày trí sẵn những tay súng bắn tỉa có tầm ngắm chuẩn xác nhất.

Chưa kể đó là khẩu McMillan C15 có thể bắn người ở cự li cực xa.

Mỗi một người được trang bị một "Walther P99".

Đám người dưới sự chỉ huy của cánh tay phải của "King" điên cuồng xả súng.

Bởi vì mấy ngày nay Hoàng Minh cùng thuộc hạ đã mất quá nhiều máu nên sức lực và thân thể không còn nhanh nhạy như trước.

Rút, rút lui, rút về.

San phẳng mọi ngóc ngách! Tiến lên giết không tha!

Hai mệnh lệnh trái ngược nhau được thốt lên cùng hành động.

Đây chính là hắc đạo!

Kẻ thắng thì sống, kẻ thua thì chết, bị truy lùng.

"Pằng! Pằng! Pằng! "

"Lên!"

Giọng nói lạnh lùng đấy, giọng nói quen thuộc ấy làm sao anh không thể nhận ra được!

Khiết Băng nhanh chóng đưa chỉ huy thuộc hạ xông lên.

Từng đám thuộc hạ của King sắp đến gần quân của Hoàng Minh từ từ ngã xuống.

Tiếng bom nổ bất ngờ vang vọng khoảng không.

Đó là bom tự chế của tổng bộ Tân Đạo đảng.

Nó là sự kết hợp của bom khói và bom chứa độc tố.

Từng quả bom nhanh chóng được thả từ trên máy bay không người lái bay cùng một vài chiếc trực thăng đến đối phương.

"Aaa! "

"Cứuuuu! "

Từng tiếng hét đau đớn vang lên từ đám địch kia.

Không biết thứ chất độc dạng lỏng kia của cô là gì mà chỉ sau 1 phút toàn thân của những tên thuộc hạ của King đã mất hết nước trong cơ thể.

Giờ đây chúng chỉ còn là xác chết khô.

Duy chỉ tên cầm đầu là không sao.

Anh ta có mang áo bảo hộ tránh độc dược.

Đúng là cánh tay đắc lực của King.

Nhưng anh ta không dễ dàng được chết như vậy!

Cho dù thân thủ có tốt thế nào cũng không bằng Minh Hán.

Anh không biết từ lúc nào nhảy xuống khỏi chiếc máy bay trực thăng.

Nhanh như cắt, một ống tiêm được Minh Hán bơm vào người anh ta.

Toàn thân anh ta đau nhức, chân tay như muốn rụng mất.

Tên thuộc hạ của King mềm nhũn cả cơ thể rồi từ từ ngã xuống.

Đương nhiên anh chưa chết vì Khiết Băng còn muốn anh ta sống không bằng chết!

Dám đụng vô người của cô?

Còn non lắm!

Giá Như Anh Gặp Lại Em Sớm Hơn!Tác giả: Miin MiinTruyện Ngôn Tình"Tiện nhân!" Bằng một giọng nói hung hãn tràn đầy ánh giận, Tô Châu lên tiếng quát tháo vào Khiết Băng. Khiết Băng luôn coi mẹ con cô ta là ân nhân vì đã cứu mình đợt cô bị bất tỉnh giữa đường nhưng thái độ càng quá quắt của họ khiến cô hận không thể mắng lai họ một lần. Cô liếc nhìn mẹ con Tô Châu, Tô Mộc Lan. Tô Châu chẳng qua chỉ là đứa con ngoài giá thú, vì không được người cha tài phiệt chấp nhận nên mẹ con cô ta đã lưu lạc đến thành phố M không mấy danh tiếng này. Họ đem cô về nhà được 2 năm, ngoài mặt thì nhiệt tình, thân thiện, luôn miệng khen con nuôi - Khiết Băng là tài ba, luôn cho cô thứ tốt nhưng đâu ai biết rằng bà chỉ coi cô là ở đợ, làm trâu làm ngựa cho bà. Mang trong mình nỗi hận thù nhưng Khiết Băng không thể làm gì, cô chỉ biết ngoan ngoãn để họ nói cho cô biết quá khứ của mình. Vậy nhưng, không đơn giản như thế! Họ liên tục chà đạp lên lòng tự tôn của cô. Bây giờ vì chàng trai con gái bà yêu đem lòng thích cô, bà ta quát tháo, đánh cô dã man. Toàn thân đầy thương… Ngày này rồi lại qua ngày khác, chẳng mấy chốc nay đã là ngày thứ 2 cô ở Nam Phi.Lòng hướng về anh, anh có hay biết không?Lý Nhật, Lâm Kỳ, Giang Quyền đã nói cho cô biết về sự việc.Hóa ra anh đang bị King truy sát.King cho người phá đường dây bán hàng của anh, đánh vào mạng lưới khách hàng của công ty tổng.Không nhũng thế còn hạ giá cổ phiếu xuống.Nếu không nhờ Hắc Dạ, Hắc Sát biết rồi ra tay thao túng thị trường thì có vẻ cổ phiếu không có dấu hiệu dừng.May mắn cho anh vì có những người em dâu tỉ mĩ như vậy!Công ty ổn định nhưng bên bang phái đã ổn đâu?!Ba người họ tuy không nói rõ thân phận của Hoàng Minh cho cô nhưng cô đã tự mình đoán được phần nào.Anh ta chắc chắn liên quan đến hắc đạo!Tuy rằng Hắc Dạ đã báo cho cô về tình hình của King nhưng nó không liên quan gì đến Đông Phương Hoàng Minh.Chỉ biết qua loa rằng trợ thủ đắc lực của anh ta đang đem thuộc hạ tiến đánh ở gần thành phố Johannesburg của Nam Phi này.Tâm trí cô giờ đây rối bời, biết đi đâu để tìm thấy anh?Tuy cô cũng ở gần đây nhưng bao nhiêu ngóc ngách như thế thì làm sao?Xem ra phải dựa vào duyên trời định rồi!Số phận an bài cô gặp anh một lần rồi hai lần tiếp đến ba lần.Bây giờ cầu xin người hãy cho cô gặp anh!Khiết Băng nhanh chóng đem theo thuộc hạ tiến đến nơi anh.Anh có hay không?Tuy không biết đây có phải là thần giao cách cảm hay không nhưng tâm trí cô, con tim cô hướng về nơi kia, nơi anh có lẽ đang nhuốm đỏ thân mình!Ở nơi đấy, người cô đợi chờ từng ngày, từng giờ, từng phút thậm chí cả từng giây đang liên tục xả súng đấu các cuộc vào sinh ra tử."Lão đại, lão đại!.""Rút về!"Giọng nói hấp hối cùng tiếng đạn bắn chói tai đồng loạt vang lên.Anh cùng thuộc hạ nhanh chóng rút lui.Bên anh chỉ có khoảng 20 người mà bên địch tận 100 người.IQ của anh có thấp đến đâu cũng biết không thể chống lại.Bên anh chỉ có vài khẩu súng lục cùng một ít mìn nhưng bên họ đã được bày trí sẵn những tay súng bắn tỉa có tầm ngắm chuẩn xác nhất.Chưa kể đó là khẩu McMillan C15 có thể bắn người ở cự li cực xa.Mỗi một người được trang bị một "Walther P99".Đám người dưới sự chỉ huy của cánh tay phải của "King" điên cuồng xả súng.Bởi vì mấy ngày nay Hoàng Minh cùng thuộc hạ đã mất quá nhiều máu nên sức lực và thân thể không còn nhanh nhạy như trước.Rút, rút lui, rút về.San phẳng mọi ngóc ngách! Tiến lên giết không tha!Hai mệnh lệnh trái ngược nhau được thốt lên cùng hành động.Đây chính là hắc đạo!Kẻ thắng thì sống, kẻ thua thì chết, bị truy lùng."Pằng! Pằng! Pằng! ""Lên!"Giọng nói lạnh lùng đấy, giọng nói quen thuộc ấy làm sao anh không thể nhận ra được!Khiết Băng nhanh chóng đưa chỉ huy thuộc hạ xông lên.Từng đám thuộc hạ của King sắp đến gần quân của Hoàng Minh từ từ ngã xuống.Tiếng bom nổ bất ngờ vang vọng khoảng không.Đó là bom tự chế của tổng bộ Tân Đạo đảng.Nó là sự kết hợp của bom khói và bom chứa độc tố.Từng quả bom nhanh chóng được thả từ trên máy bay không người lái bay cùng một vài chiếc trực thăng đến đối phương."Aaa! ""Cứuuuu! "Từng tiếng hét đau đớn vang lên từ đám địch kia.Không biết thứ chất độc dạng lỏng kia của cô là gì mà chỉ sau 1 phút toàn thân của những tên thuộc hạ của King đã mất hết nước trong cơ thể.Giờ đây chúng chỉ còn là xác chết khô.Duy chỉ tên cầm đầu là không sao.Anh ta có mang áo bảo hộ tránh độc dược.Đúng là cánh tay đắc lực của King.Nhưng anh ta không dễ dàng được chết như vậy!Cho dù thân thủ có tốt thế nào cũng không bằng Minh Hán.Anh không biết từ lúc nào nhảy xuống khỏi chiếc máy bay trực thăng.Nhanh như cắt, một ống tiêm được Minh Hán bơm vào người anh ta.Toàn thân anh ta đau nhức, chân tay như muốn rụng mất.Tên thuộc hạ của King mềm nhũn cả cơ thể rồi từ từ ngã xuống.Đương nhiên anh chưa chết vì Khiết Băng còn muốn anh ta sống không bằng chết!Dám đụng vô người của cô?Còn non lắm!

Chương 17: Có Em Nên Tôi Không Sao 1