Tác giả:

“Lệ Bạc Thâm, tôi đã gả cho anh được ba năm nhưng anh vẫn chưa từng chạm vào tôi một lần… giờ tôi sẽ tác thành cho anh và Bạch Nguyệt Quang* của anh, tôi từ bỏ cuộc hôn nhân này rồi… Sau đêm nay, anh có thể đi tìm cô ta! Còn hiện tại coi như là bồi thường cho số tình cảm tôi dành cho anh bao nhiêu năm qua đi được không…” (*Ánh trăng (bạch nguyệt quang) rất đẹp, rất sáng nhưng chúng ta không chạm đến được, không biến thành của riêng mình được và chỉ có thể ngắm nhìn từ xa. Đây là từ dùng để chỉ những người mà chúng ta đã từng thích, nhưng lại không có được họ.) Sau khi Giang Nguyễn Nguyễn nói xong lời này cô liền lao tới hôn người đàn ông trước mặt, giờ đây cô như con thiêu thân lao vào lửa, vừa điên cuồng lại có chút tuyệt vọng… Cô biết thủ đoạn của mình thật sự quá ti tiện. Nhưng mà tình cảm của cô đã ấp ủ từ rất lâu rồi, thật sự rất khó mà buông bỏ được! Hiện tại, cô chỉ cầu xin chút ít an ủi cuối cùng này mà thôi. “Giang Nguyễn Nguyễn, cô dám!” Lệ Bạc Thâm nghiến răng, khuôn mặt…

Chương 55

Độc Sủng Cô Vợ Ấm ÁpTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Lệ Bạc Thâm, tôi đã gả cho anh được ba năm nhưng anh vẫn chưa từng chạm vào tôi một lần… giờ tôi sẽ tác thành cho anh và Bạch Nguyệt Quang* của anh, tôi từ bỏ cuộc hôn nhân này rồi… Sau đêm nay, anh có thể đi tìm cô ta! Còn hiện tại coi như là bồi thường cho số tình cảm tôi dành cho anh bao nhiêu năm qua đi được không…” (*Ánh trăng (bạch nguyệt quang) rất đẹp, rất sáng nhưng chúng ta không chạm đến được, không biến thành của riêng mình được và chỉ có thể ngắm nhìn từ xa. Đây là từ dùng để chỉ những người mà chúng ta đã từng thích, nhưng lại không có được họ.) Sau khi Giang Nguyễn Nguyễn nói xong lời này cô liền lao tới hôn người đàn ông trước mặt, giờ đây cô như con thiêu thân lao vào lửa, vừa điên cuồng lại có chút tuyệt vọng… Cô biết thủ đoạn của mình thật sự quá ti tiện. Nhưng mà tình cảm của cô đã ấp ủ từ rất lâu rồi, thật sự rất khó mà buông bỏ được! Hiện tại, cô chỉ cầu xin chút ít an ủi cuối cùng này mà thôi. “Giang Nguyễn Nguyễn, cô dám!” Lệ Bạc Thâm nghiến răng, khuôn mặt… Lệ Bạc Thâm dừng một chút, đưa mắt ra hiệu về người phía sau rồi mới tiếp tục nói: “Giang tiểu thư này không có quan hệ gì với nhà họ Tần, đến đây chỉ để chữa bệnh cho ông cụ Tần. Cô có thể không tin cô ấy nhưng không thể ra tay với cô ấy như vậy được. Nhà họ Tần đã dạy cô hành xử như vậy sao? Lập tức xin lỗi cô ấy đi!”Nhìn thấy cảnh tượng này, Tần Vũ Trì cũng có chút há mồm, thậm chí không thể tin vào mắt mình.Anh ta không nhìn lầm chứ, anh Thâm đang ra mặt nói thay cho người phụ nữ khác sao?Nhưng mà, chuyện này thật sự là Tần Vũ Phỉ sai.Dù sao, vừa mới bắt đầu em gái mình đã ồn ào muốn đuổi vị bác sĩ Giang này đi, thậm chí còn bất ngờ động thủ với cô ấy.Tần Vũ Trì không ngờ hôm nay em gái mình lại bốc đồng như vậy.Thấy tới Lệ Bạc Thâm cũng phải nhịn không được mở miệng dạy dỗ em gái mình thì mặt anh ta tối sầm lại, nghiêm túc nói với Tần Vũ Phỉ: “Vũ Phỉ, anh Thâm nói đúng. Hãy mau xin lỗi bác sĩ Giang đi! Cho dù em có lo lắng thế nào cũng không nên động thủ với người ta như vậy. Em thực sự quá bốc đồng rồi!”Tần Vũ Phỉ nghiến răng nhìn những người trước mặt.Lệ Bạc Thâm đưa người phụ nữ kia ra sau người để bảo vệ, đã vậy còn không do dự bảo cô ta xin lỗi. Anh trai cô ta cũng lên tiếng vì người phụ nữ kia, thậm chí Tiểu Tinh Tinh còn còn viết chữ lên sổ yêu cầu cô ta xin lỗi!Lúc này cô ta không còn lựa chọn nào khác!Nghiến răng lưỡng lự hồi lâu, Tần Vũ Phỉ cuối cùng cũng miễn cưỡng cúi đầu nói: “Xin lỗi bác sĩ Giang, tôi quả thực quá bốc đồng, xin lỗi cô, tôi không nên làm vậy với cô.”Dù xin lỗi nhưng giọng điệu của cô ta cứ như nói cho có lệ.Căn bản là Giang Nguyễn Nguyễn cũng không muốn để ý tới, lúc này cô đang lơ đãng nhìn người đàn ông trước mặt.Rốt cục là hắn muốn làm gì?Tại sao bây giờ hắn lại giúp mình chứ?Trước khi chữa trị cho ông cụ chính người đàn ông này đã làm khó cô, có điều tới khi cô bắt đầu chữa trị thì người đàn ông này lại đột nhiên đứng ra giúp đỡ. Hiện tại khi cô bị nghi ngờ cũng do hắn lên tiếng bảo vệ cô.Giang Nguyễn Nguyễn nhận ra rằng bản thân mình thực sự không thể nhìn thấu hắn …“Bác sĩ Giang, Vũ Phỉ đã biết lỗi của mình. Tôi không mong đợi cô sẽ tha thứ cho em ấy nhanh như vậy, nhưng như cô đã nói, tình hình của ông tôi đã rất tệ, cô có thể chữa trị cho ông ấy trước được không, sau đó cô muốn chúng tôi tạ lỗi thế nào chúng ta có thể bàn bạc lại sau.”Giọng nói của Tần Vũ Trì vang lên bên tai cô.Nghe anh ta nói xong, mặc dù trong lòng Giang Nguyễn Nguyễn vẫn còn có chút không vui nhưng nghĩ đến tình hình của sở nghiên cứu, cuối cùng cô vẫn đè ép niềm không vui này xuống.Hơn nữa, Tần Vũ Trì nói đúng, ông cụ vô tội, ông chỉ là một bệnh nhân cần được chữa trị khẩn cấp mà thôi.Nghĩ đến đây, Giang Nguyễn Nguyễn bình tĩnh lại, liếc nhìn mọi người trong phòng, cô lạnh lùng nói: “Lần trị liệu tiếp theo, tôi không muốn những người không liên quan có mặt bên cạnh quấy rầy.”Tần Vũ Phi đang định muốn nói mình là người nhà, nhưng cô ra lại nghe Giang Nguyễn Nguyễn nói tiếp: “Trong đó có cả Tần tiểu thư.”Nghe vậy, sắc mặt Tần Vũ Phỉ lại khó coi.

Lệ Bạc Thâm dừng một chút, đưa mắt ra hiệu về người phía sau rồi mới tiếp tục nói: “Giang tiểu thư này không có quan hệ gì với nhà họ Tần, đến đây chỉ để chữa bệnh cho ông cụ Tần. Cô có thể không tin cô ấy nhưng không thể ra tay với cô ấy như vậy được. Nhà họ Tần đã dạy cô hành xử như vậy sao? Lập tức xin lỗi cô ấy đi!”

Nhìn thấy cảnh tượng này, Tần Vũ Trì cũng có chút há mồm, thậm chí không thể tin vào mắt mình.

Anh ta không nhìn lầm chứ, anh Thâm đang ra mặt nói thay cho người phụ nữ khác sao?

Nhưng mà, chuyện này thật sự là Tần Vũ Phỉ sai.

Dù sao, vừa mới bắt đầu em gái mình đã ồn ào muốn đuổi vị bác sĩ Giang này đi, thậm chí còn bất ngờ động thủ với cô ấy.

Tần Vũ Trì không ngờ hôm nay em gái mình lại bốc đồng như vậy.

Thấy tới Lệ Bạc Thâm cũng phải nhịn không được mở miệng dạy dỗ em gái mình thì mặt anh ta tối sầm lại, nghiêm túc nói với Tần Vũ Phỉ: “Vũ Phỉ, anh Thâm nói đúng. Hãy mau xin lỗi bác sĩ Giang đi! Cho dù em có lo lắng thế nào cũng không nên động thủ với người ta như vậy. Em thực sự quá bốc đồng rồi!”

Tần Vũ Phỉ nghiến răng nhìn những người trước mặt.

Lệ Bạc Thâm đưa người phụ nữ kia ra sau người để bảo vệ, đã vậy còn không do dự bảo cô ta xin lỗi. Anh trai cô ta cũng lên tiếng vì người phụ nữ kia, thậm chí Tiểu Tinh Tinh còn còn viết chữ lên sổ yêu cầu cô ta xin lỗi!

Lúc này cô ta không còn lựa chọn nào khác!

Nghiến răng lưỡng lự hồi lâu, Tần Vũ Phỉ cuối cùng cũng miễn cưỡng cúi đầu nói: “Xin lỗi bác sĩ Giang, tôi quả thực quá bốc đồng, xin lỗi cô, tôi không nên làm vậy với cô.”

Dù xin lỗi nhưng giọng điệu của cô ta cứ như nói cho có lệ.

Căn bản là Giang Nguyễn Nguyễn cũng không muốn để ý tới, lúc này cô đang lơ đãng nhìn người đàn ông trước mặt.

Rốt cục là hắn muốn làm gì?

Tại sao bây giờ hắn lại giúp mình chứ?

Trước khi chữa trị cho ông cụ chính người đàn ông này đã làm khó cô, có điều tới khi cô bắt đầu chữa trị thì người đàn ông này lại đột nhiên đứng ra giúp đỡ. Hiện tại khi cô bị nghi ngờ cũng do hắn lên tiếng bảo vệ cô.

Giang Nguyễn Nguyễn nhận ra rằng bản thân mình thực sự không thể nhìn thấu hắn …

“Bác sĩ Giang, Vũ Phỉ đã biết lỗi của mình. Tôi không mong đợi cô sẽ tha thứ cho em ấy nhanh như vậy, nhưng như cô đã nói, tình hình của ông tôi đã rất tệ, cô có thể chữa trị cho ông ấy trước được không, sau đó cô muốn chúng tôi tạ lỗi thế nào chúng ta có thể bàn bạc lại sau.”

Giọng nói của Tần Vũ Trì vang lên bên tai cô.

Nghe anh ta nói xong, mặc dù trong lòng Giang Nguyễn Nguyễn vẫn còn có chút không vui nhưng nghĩ đến tình hình của sở nghiên cứu, cuối cùng cô vẫn đè ép niềm không vui này xuống.

Hơn nữa, Tần Vũ Trì nói đúng, ông cụ vô tội, ông chỉ là một bệnh nhân cần được chữa trị khẩn cấp mà thôi.

Nghĩ đến đây, Giang Nguyễn Nguyễn bình tĩnh lại, liếc nhìn mọi người trong phòng, cô lạnh lùng nói: “Lần trị liệu tiếp theo, tôi không muốn những người không liên quan có mặt bên cạnh quấy rầy.”

Tần Vũ Phi đang định muốn nói mình là người nhà, nhưng cô ra lại nghe Giang Nguyễn Nguyễn nói tiếp: “Trong đó có cả Tần tiểu thư.”

Nghe vậy, sắc mặt Tần Vũ Phỉ lại khó coi.

Độc Sủng Cô Vợ Ấm ÁpTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Lệ Bạc Thâm, tôi đã gả cho anh được ba năm nhưng anh vẫn chưa từng chạm vào tôi một lần… giờ tôi sẽ tác thành cho anh và Bạch Nguyệt Quang* của anh, tôi từ bỏ cuộc hôn nhân này rồi… Sau đêm nay, anh có thể đi tìm cô ta! Còn hiện tại coi như là bồi thường cho số tình cảm tôi dành cho anh bao nhiêu năm qua đi được không…” (*Ánh trăng (bạch nguyệt quang) rất đẹp, rất sáng nhưng chúng ta không chạm đến được, không biến thành của riêng mình được và chỉ có thể ngắm nhìn từ xa. Đây là từ dùng để chỉ những người mà chúng ta đã từng thích, nhưng lại không có được họ.) Sau khi Giang Nguyễn Nguyễn nói xong lời này cô liền lao tới hôn người đàn ông trước mặt, giờ đây cô như con thiêu thân lao vào lửa, vừa điên cuồng lại có chút tuyệt vọng… Cô biết thủ đoạn của mình thật sự quá ti tiện. Nhưng mà tình cảm của cô đã ấp ủ từ rất lâu rồi, thật sự rất khó mà buông bỏ được! Hiện tại, cô chỉ cầu xin chút ít an ủi cuối cùng này mà thôi. “Giang Nguyễn Nguyễn, cô dám!” Lệ Bạc Thâm nghiến răng, khuôn mặt… Lệ Bạc Thâm dừng một chút, đưa mắt ra hiệu về người phía sau rồi mới tiếp tục nói: “Giang tiểu thư này không có quan hệ gì với nhà họ Tần, đến đây chỉ để chữa bệnh cho ông cụ Tần. Cô có thể không tin cô ấy nhưng không thể ra tay với cô ấy như vậy được. Nhà họ Tần đã dạy cô hành xử như vậy sao? Lập tức xin lỗi cô ấy đi!”Nhìn thấy cảnh tượng này, Tần Vũ Trì cũng có chút há mồm, thậm chí không thể tin vào mắt mình.Anh ta không nhìn lầm chứ, anh Thâm đang ra mặt nói thay cho người phụ nữ khác sao?Nhưng mà, chuyện này thật sự là Tần Vũ Phỉ sai.Dù sao, vừa mới bắt đầu em gái mình đã ồn ào muốn đuổi vị bác sĩ Giang này đi, thậm chí còn bất ngờ động thủ với cô ấy.Tần Vũ Trì không ngờ hôm nay em gái mình lại bốc đồng như vậy.Thấy tới Lệ Bạc Thâm cũng phải nhịn không được mở miệng dạy dỗ em gái mình thì mặt anh ta tối sầm lại, nghiêm túc nói với Tần Vũ Phỉ: “Vũ Phỉ, anh Thâm nói đúng. Hãy mau xin lỗi bác sĩ Giang đi! Cho dù em có lo lắng thế nào cũng không nên động thủ với người ta như vậy. Em thực sự quá bốc đồng rồi!”Tần Vũ Phỉ nghiến răng nhìn những người trước mặt.Lệ Bạc Thâm đưa người phụ nữ kia ra sau người để bảo vệ, đã vậy còn không do dự bảo cô ta xin lỗi. Anh trai cô ta cũng lên tiếng vì người phụ nữ kia, thậm chí Tiểu Tinh Tinh còn còn viết chữ lên sổ yêu cầu cô ta xin lỗi!Lúc này cô ta không còn lựa chọn nào khác!Nghiến răng lưỡng lự hồi lâu, Tần Vũ Phỉ cuối cùng cũng miễn cưỡng cúi đầu nói: “Xin lỗi bác sĩ Giang, tôi quả thực quá bốc đồng, xin lỗi cô, tôi không nên làm vậy với cô.”Dù xin lỗi nhưng giọng điệu của cô ta cứ như nói cho có lệ.Căn bản là Giang Nguyễn Nguyễn cũng không muốn để ý tới, lúc này cô đang lơ đãng nhìn người đàn ông trước mặt.Rốt cục là hắn muốn làm gì?Tại sao bây giờ hắn lại giúp mình chứ?Trước khi chữa trị cho ông cụ chính người đàn ông này đã làm khó cô, có điều tới khi cô bắt đầu chữa trị thì người đàn ông này lại đột nhiên đứng ra giúp đỡ. Hiện tại khi cô bị nghi ngờ cũng do hắn lên tiếng bảo vệ cô.Giang Nguyễn Nguyễn nhận ra rằng bản thân mình thực sự không thể nhìn thấu hắn …“Bác sĩ Giang, Vũ Phỉ đã biết lỗi của mình. Tôi không mong đợi cô sẽ tha thứ cho em ấy nhanh như vậy, nhưng như cô đã nói, tình hình của ông tôi đã rất tệ, cô có thể chữa trị cho ông ấy trước được không, sau đó cô muốn chúng tôi tạ lỗi thế nào chúng ta có thể bàn bạc lại sau.”Giọng nói của Tần Vũ Trì vang lên bên tai cô.Nghe anh ta nói xong, mặc dù trong lòng Giang Nguyễn Nguyễn vẫn còn có chút không vui nhưng nghĩ đến tình hình của sở nghiên cứu, cuối cùng cô vẫn đè ép niềm không vui này xuống.Hơn nữa, Tần Vũ Trì nói đúng, ông cụ vô tội, ông chỉ là một bệnh nhân cần được chữa trị khẩn cấp mà thôi.Nghĩ đến đây, Giang Nguyễn Nguyễn bình tĩnh lại, liếc nhìn mọi người trong phòng, cô lạnh lùng nói: “Lần trị liệu tiếp theo, tôi không muốn những người không liên quan có mặt bên cạnh quấy rầy.”Tần Vũ Phi đang định muốn nói mình là người nhà, nhưng cô ra lại nghe Giang Nguyễn Nguyễn nói tiếp: “Trong đó có cả Tần tiểu thư.”Nghe vậy, sắc mặt Tần Vũ Phỉ lại khó coi.

Chương 55