“Lệ Bạc Thâm, tôi đã gả cho anh được ba năm nhưng anh vẫn chưa từng chạm vào tôi một lần… giờ tôi sẽ tác thành cho anh và Bạch Nguyệt Quang* của anh, tôi từ bỏ cuộc hôn nhân này rồi… Sau đêm nay, anh có thể đi tìm cô ta! Còn hiện tại coi như là bồi thường cho số tình cảm tôi dành cho anh bao nhiêu năm qua đi được không…” (*Ánh trăng (bạch nguyệt quang) rất đẹp, rất sáng nhưng chúng ta không chạm đến được, không biến thành của riêng mình được và chỉ có thể ngắm nhìn từ xa. Đây là từ dùng để chỉ những người mà chúng ta đã từng thích, nhưng lại không có được họ.) Sau khi Giang Nguyễn Nguyễn nói xong lời này cô liền lao tới hôn người đàn ông trước mặt, giờ đây cô như con thiêu thân lao vào lửa, vừa điên cuồng lại có chút tuyệt vọng… Cô biết thủ đoạn của mình thật sự quá ti tiện. Nhưng mà tình cảm của cô đã ấp ủ từ rất lâu rồi, thật sự rất khó mà buông bỏ được! Hiện tại, cô chỉ cầu xin chút ít an ủi cuối cùng này mà thôi. “Giang Nguyễn Nguyễn, cô dám!” Lệ Bạc Thâm nghiến răng, khuôn mặt…
Chương 56
Độc Sủng Cô Vợ Ấm ÁpTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Lệ Bạc Thâm, tôi đã gả cho anh được ba năm nhưng anh vẫn chưa từng chạm vào tôi một lần… giờ tôi sẽ tác thành cho anh và Bạch Nguyệt Quang* của anh, tôi từ bỏ cuộc hôn nhân này rồi… Sau đêm nay, anh có thể đi tìm cô ta! Còn hiện tại coi như là bồi thường cho số tình cảm tôi dành cho anh bao nhiêu năm qua đi được không…” (*Ánh trăng (bạch nguyệt quang) rất đẹp, rất sáng nhưng chúng ta không chạm đến được, không biến thành của riêng mình được và chỉ có thể ngắm nhìn từ xa. Đây là từ dùng để chỉ những người mà chúng ta đã từng thích, nhưng lại không có được họ.) Sau khi Giang Nguyễn Nguyễn nói xong lời này cô liền lao tới hôn người đàn ông trước mặt, giờ đây cô như con thiêu thân lao vào lửa, vừa điên cuồng lại có chút tuyệt vọng… Cô biết thủ đoạn của mình thật sự quá ti tiện. Nhưng mà tình cảm của cô đã ấp ủ từ rất lâu rồi, thật sự rất khó mà buông bỏ được! Hiện tại, cô chỉ cầu xin chút ít an ủi cuối cùng này mà thôi. “Giang Nguyễn Nguyễn, cô dám!” Lệ Bạc Thâm nghiến răng, khuôn mặt… Tần Vũ Trì đồng ý ngay lập tức, trực tiếp yêu cầu những người khác rời đi.Trong phòng chỉ còn lại anh ta, Lệ Bạc Thâm và Tiểu Tinh Tinh đang quấn lấy ba, Giang Nguyễn Nguyễn lại ngồi xuống cạnh giường bệnh.Lần này, xung quanh không còn ai quấy rầy nữa, quá trình trị liệu của Giang Nguyễn Nguyễn cũng thuận lợi hơn nhiều.Một lúc sau, hơn chục cây ngân châm được đâm vào ngực của ông cụ.Trong quá trình đó, hầu như Giang Nguyễn Nguyễn không chớp mắt, tập trung toàn lực vào ông cụ.Cô quá tập trung vào việc điều trị nên không chú ý tới Lệ Bạc Thâm đang chăm chú nhìn cô.Lúc ở dưới lầu, Lệ Bạc Thâm đã xem lý lịch những năm qua của Giang Nguyễn Nguyễn. Hoàn hảo đến nỗi không thể bắt bẻ, đủ để người khác thấy được cô đã tuyệt vời như thế nào trong sáu năm qua.Nhưng đây là lần đầu tiên hắn thấy cô trông khác hẳn trước đây.Cô chuyên tâm hành y và sự cứng cỏi của cô khi đề cập đến chuyên môn của mình.Đây là điều hắn chưa từng thấy ở Giang Nguyễn Nguyễn.Hôm nay nhìn thấy cảnh tượng này, cảm xúc của Lệ Bạc Thâm có chút khó diễn tả.Ở một bên, Tần Vũ Trì vẫn luôn quan sát tư thế châm cứu của Giang Nguyễn Nguyễn cũng như vẻ mặt của cô khi châm cứu.Sau khi đâm hàng chục cây ngân châm, anh ta vô cùng ngạc nhiên khi biết rằng bác sĩ có thể cứu được ông cụ!Khi cây ngân châm đầu tiên được đâm vào, Tần Vũ Trì cũng có cùng suy nghĩ với những người có mặt, đều cho rằng việc chữa trị thật hoang đường.Nhưng nhớ lại vẻ mặt của Giang Nguyễn Nguyễn khi châm cứu, anh ta không hiểu sao bản thân lại cảm thấy có thể tin tưởng cô.Vì thế, Tần Vũ Trì nhất quyết giữ người lại.Bây giờ được chứng kiến quá trình châm cứu bình tĩnh và kỹ thuật châm cứu thành thạo của cô, anh ta càng tin chắc rằng cô là người có kỹ năng thực sự!Hơn nữa, anh ta còn chú ý tới gần chục mũi ngân châm của Giang Nguyễn Nguyễn đều đâm vào những nơi rất nguy hiểm. Nếu chỉ sơ suất một chút thôi thì không những mọi nỗ lực trước đó đi tong mà thậm chí còn có thể khiến ông cụ mất mạng!Anh ta tin rằng Giang Nguyễn Nguyễn không có gan dám mạo hiểm mạng sống của ông cụ.Nói cách khác, cô đã dày công nghiên cứu về châm cứu và huyệt vị rất kỹ!Nghĩ đến đây, Tần Vũ Trì cảm thấy vui mừng, đồng thời trong lòng anh ta rất khâm phục Giang Nguyễn Nguyễn.Xem ra tuy người phụ nữ này trẻ hơn anh ta nhưng lại có năng lực vô cùng tuyệt vời, thật sự không thể đánh giá thấp được.Cả căn phòng trở nên tĩnh lặng.Khoảng 20 phút sau, trên trán của Giang Nguyễn Nguyễn chảy đầy mồ hôi lạnh đã đâm xong cây ngân châm cuối cùng. Vẻ mặt của cô cũng trở nên thoải mái hơn hẳn.“Được rồi, cứ để ông cụ như thế này là được. Khoảng 1 tiếng sau, tôi sẽ rút ngân châm ra.”Cô ngước mắt lên nhìn hai người đang đứng cạnh giường bệnh.Tần Vũ Trì thở phào nhẹ nhõm, anh ta cẩn thận đỡ ông cụ tựa vào đầu giường, hỏi: “Khi nào ông nội tôi có thể tỉnh lại?”
Tần Vũ Trì đồng ý ngay lập tức, trực tiếp yêu cầu những người khác rời đi.
Trong phòng chỉ còn lại anh ta, Lệ Bạc Thâm và Tiểu Tinh Tinh đang quấn lấy ba, Giang Nguyễn Nguyễn lại ngồi xuống cạnh giường bệnh.
Lần này, xung quanh không còn ai quấy rầy nữa, quá trình trị liệu của Giang Nguyễn Nguyễn cũng thuận lợi hơn nhiều.
Một lúc sau, hơn chục cây ngân châm được đâm vào ngực của ông cụ.
Trong quá trình đó, hầu như Giang Nguyễn Nguyễn không chớp mắt, tập trung toàn lực vào ông cụ.
Cô quá tập trung vào việc điều trị nên không chú ý tới Lệ Bạc Thâm đang chăm chú nhìn cô.
Lúc ở dưới lầu, Lệ Bạc Thâm đã xem lý lịch những năm qua của Giang Nguyễn Nguyễn. Hoàn hảo đến nỗi không thể bắt bẻ, đủ để người khác thấy được cô đã tuyệt vời như thế nào trong sáu năm qua.
Nhưng đây là lần đầu tiên hắn thấy cô trông khác hẳn trước đây.
Cô chuyên tâm hành y và sự cứng cỏi của cô khi đề cập đến chuyên môn của mình.
Đây là điều hắn chưa từng thấy ở Giang Nguyễn Nguyễn.
Hôm nay nhìn thấy cảnh tượng này, cảm xúc của Lệ Bạc Thâm có chút khó diễn tả.
Ở một bên, Tần Vũ Trì vẫn luôn quan sát tư thế châm cứu của Giang Nguyễn Nguyễn cũng như vẻ mặt của cô khi châm cứu.
Sau khi đâm hàng chục cây ngân châm, anh ta vô cùng ngạc nhiên khi biết rằng bác sĩ có thể cứu được ông cụ!
Khi cây ngân châm đầu tiên được đâm vào, Tần Vũ Trì cũng có cùng suy nghĩ với những người có mặt, đều cho rằng việc chữa trị thật hoang đường.
Nhưng nhớ lại vẻ mặt của Giang Nguyễn Nguyễn khi châm cứu, anh ta không hiểu sao bản thân lại cảm thấy có thể tin tưởng cô.
Vì thế, Tần Vũ Trì nhất quyết giữ người lại.
Bây giờ được chứng kiến quá trình châm cứu bình tĩnh và kỹ thuật châm cứu thành thạo của cô, anh ta càng tin chắc rằng cô là người có kỹ năng thực sự!
Hơn nữa, anh ta còn chú ý tới gần chục mũi ngân châm của Giang Nguyễn Nguyễn đều đâm vào những nơi rất nguy hiểm. Nếu chỉ sơ suất một chút thôi thì không những mọi nỗ lực trước đó đi tong mà thậm chí còn có thể khiến ông cụ mất mạng!
Anh ta tin rằng Giang Nguyễn Nguyễn không có gan dám mạo hiểm mạng sống của ông cụ.
Nói cách khác, cô đã dày công nghiên cứu về châm cứu và huyệt vị rất kỹ!
Nghĩ đến đây, Tần Vũ Trì cảm thấy vui mừng, đồng thời trong lòng anh ta rất khâm phục Giang Nguyễn Nguyễn.
Xem ra tuy người phụ nữ này trẻ hơn anh ta nhưng lại có năng lực vô cùng tuyệt vời, thật sự không thể đánh giá thấp được.
Cả căn phòng trở nên tĩnh lặng.
Khoảng 20 phút sau, trên trán của Giang Nguyễn Nguyễn chảy đầy mồ hôi lạnh đã đâm xong cây ngân châm cuối cùng. Vẻ mặt của cô cũng trở nên thoải mái hơn hẳn.
“Được rồi, cứ để ông cụ như thế này là được. Khoảng 1 tiếng sau, tôi sẽ rút ngân châm ra.”
Cô ngước mắt lên nhìn hai người đang đứng cạnh giường bệnh.
Tần Vũ Trì thở phào nhẹ nhõm, anh ta cẩn thận đỡ ông cụ tựa vào đầu giường, hỏi: “Khi nào ông nội tôi có thể tỉnh lại?”
Độc Sủng Cô Vợ Ấm ÁpTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Lệ Bạc Thâm, tôi đã gả cho anh được ba năm nhưng anh vẫn chưa từng chạm vào tôi một lần… giờ tôi sẽ tác thành cho anh và Bạch Nguyệt Quang* của anh, tôi từ bỏ cuộc hôn nhân này rồi… Sau đêm nay, anh có thể đi tìm cô ta! Còn hiện tại coi như là bồi thường cho số tình cảm tôi dành cho anh bao nhiêu năm qua đi được không…” (*Ánh trăng (bạch nguyệt quang) rất đẹp, rất sáng nhưng chúng ta không chạm đến được, không biến thành của riêng mình được và chỉ có thể ngắm nhìn từ xa. Đây là từ dùng để chỉ những người mà chúng ta đã từng thích, nhưng lại không có được họ.) Sau khi Giang Nguyễn Nguyễn nói xong lời này cô liền lao tới hôn người đàn ông trước mặt, giờ đây cô như con thiêu thân lao vào lửa, vừa điên cuồng lại có chút tuyệt vọng… Cô biết thủ đoạn của mình thật sự quá ti tiện. Nhưng mà tình cảm của cô đã ấp ủ từ rất lâu rồi, thật sự rất khó mà buông bỏ được! Hiện tại, cô chỉ cầu xin chút ít an ủi cuối cùng này mà thôi. “Giang Nguyễn Nguyễn, cô dám!” Lệ Bạc Thâm nghiến răng, khuôn mặt… Tần Vũ Trì đồng ý ngay lập tức, trực tiếp yêu cầu những người khác rời đi.Trong phòng chỉ còn lại anh ta, Lệ Bạc Thâm và Tiểu Tinh Tinh đang quấn lấy ba, Giang Nguyễn Nguyễn lại ngồi xuống cạnh giường bệnh.Lần này, xung quanh không còn ai quấy rầy nữa, quá trình trị liệu của Giang Nguyễn Nguyễn cũng thuận lợi hơn nhiều.Một lúc sau, hơn chục cây ngân châm được đâm vào ngực của ông cụ.Trong quá trình đó, hầu như Giang Nguyễn Nguyễn không chớp mắt, tập trung toàn lực vào ông cụ.Cô quá tập trung vào việc điều trị nên không chú ý tới Lệ Bạc Thâm đang chăm chú nhìn cô.Lúc ở dưới lầu, Lệ Bạc Thâm đã xem lý lịch những năm qua của Giang Nguyễn Nguyễn. Hoàn hảo đến nỗi không thể bắt bẻ, đủ để người khác thấy được cô đã tuyệt vời như thế nào trong sáu năm qua.Nhưng đây là lần đầu tiên hắn thấy cô trông khác hẳn trước đây.Cô chuyên tâm hành y và sự cứng cỏi của cô khi đề cập đến chuyên môn của mình.Đây là điều hắn chưa từng thấy ở Giang Nguyễn Nguyễn.Hôm nay nhìn thấy cảnh tượng này, cảm xúc của Lệ Bạc Thâm có chút khó diễn tả.Ở một bên, Tần Vũ Trì vẫn luôn quan sát tư thế châm cứu của Giang Nguyễn Nguyễn cũng như vẻ mặt của cô khi châm cứu.Sau khi đâm hàng chục cây ngân châm, anh ta vô cùng ngạc nhiên khi biết rằng bác sĩ có thể cứu được ông cụ!Khi cây ngân châm đầu tiên được đâm vào, Tần Vũ Trì cũng có cùng suy nghĩ với những người có mặt, đều cho rằng việc chữa trị thật hoang đường.Nhưng nhớ lại vẻ mặt của Giang Nguyễn Nguyễn khi châm cứu, anh ta không hiểu sao bản thân lại cảm thấy có thể tin tưởng cô.Vì thế, Tần Vũ Trì nhất quyết giữ người lại.Bây giờ được chứng kiến quá trình châm cứu bình tĩnh và kỹ thuật châm cứu thành thạo của cô, anh ta càng tin chắc rằng cô là người có kỹ năng thực sự!Hơn nữa, anh ta còn chú ý tới gần chục mũi ngân châm của Giang Nguyễn Nguyễn đều đâm vào những nơi rất nguy hiểm. Nếu chỉ sơ suất một chút thôi thì không những mọi nỗ lực trước đó đi tong mà thậm chí còn có thể khiến ông cụ mất mạng!Anh ta tin rằng Giang Nguyễn Nguyễn không có gan dám mạo hiểm mạng sống của ông cụ.Nói cách khác, cô đã dày công nghiên cứu về châm cứu và huyệt vị rất kỹ!Nghĩ đến đây, Tần Vũ Trì cảm thấy vui mừng, đồng thời trong lòng anh ta rất khâm phục Giang Nguyễn Nguyễn.Xem ra tuy người phụ nữ này trẻ hơn anh ta nhưng lại có năng lực vô cùng tuyệt vời, thật sự không thể đánh giá thấp được.Cả căn phòng trở nên tĩnh lặng.Khoảng 20 phút sau, trên trán của Giang Nguyễn Nguyễn chảy đầy mồ hôi lạnh đã đâm xong cây ngân châm cuối cùng. Vẻ mặt của cô cũng trở nên thoải mái hơn hẳn.“Được rồi, cứ để ông cụ như thế này là được. Khoảng 1 tiếng sau, tôi sẽ rút ngân châm ra.”Cô ngước mắt lên nhìn hai người đang đứng cạnh giường bệnh.Tần Vũ Trì thở phào nhẹ nhõm, anh ta cẩn thận đỡ ông cụ tựa vào đầu giường, hỏi: “Khi nào ông nội tôi có thể tỉnh lại?”