Tác giả:

“Lệ Bạc Thâm, tôi đã gả cho anh được ba năm nhưng anh vẫn chưa từng chạm vào tôi một lần… giờ tôi sẽ tác thành cho anh và Bạch Nguyệt Quang* của anh, tôi từ bỏ cuộc hôn nhân này rồi… Sau đêm nay, anh có thể đi tìm cô ta! Còn hiện tại coi như là bồi thường cho số tình cảm tôi dành cho anh bao nhiêu năm qua đi được không…” (*Ánh trăng (bạch nguyệt quang) rất đẹp, rất sáng nhưng chúng ta không chạm đến được, không biến thành của riêng mình được và chỉ có thể ngắm nhìn từ xa. Đây là từ dùng để chỉ những người mà chúng ta đã từng thích, nhưng lại không có được họ.) Sau khi Giang Nguyễn Nguyễn nói xong lời này cô liền lao tới hôn người đàn ông trước mặt, giờ đây cô như con thiêu thân lao vào lửa, vừa điên cuồng lại có chút tuyệt vọng… Cô biết thủ đoạn của mình thật sự quá ti tiện. Nhưng mà tình cảm của cô đã ấp ủ từ rất lâu rồi, thật sự rất khó mà buông bỏ được! Hiện tại, cô chỉ cầu xin chút ít an ủi cuối cùng này mà thôi. “Giang Nguyễn Nguyễn, cô dám!” Lệ Bạc Thâm nghiến răng, khuôn mặt…

Chương 59

Độc Sủng Cô Vợ Ấm ÁpTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Lệ Bạc Thâm, tôi đã gả cho anh được ba năm nhưng anh vẫn chưa từng chạm vào tôi một lần… giờ tôi sẽ tác thành cho anh và Bạch Nguyệt Quang* của anh, tôi từ bỏ cuộc hôn nhân này rồi… Sau đêm nay, anh có thể đi tìm cô ta! Còn hiện tại coi như là bồi thường cho số tình cảm tôi dành cho anh bao nhiêu năm qua đi được không…” (*Ánh trăng (bạch nguyệt quang) rất đẹp, rất sáng nhưng chúng ta không chạm đến được, không biến thành của riêng mình được và chỉ có thể ngắm nhìn từ xa. Đây là từ dùng để chỉ những người mà chúng ta đã từng thích, nhưng lại không có được họ.) Sau khi Giang Nguyễn Nguyễn nói xong lời này cô liền lao tới hôn người đàn ông trước mặt, giờ đây cô như con thiêu thân lao vào lửa, vừa điên cuồng lại có chút tuyệt vọng… Cô biết thủ đoạn của mình thật sự quá ti tiện. Nhưng mà tình cảm của cô đã ấp ủ từ rất lâu rồi, thật sự rất khó mà buông bỏ được! Hiện tại, cô chỉ cầu xin chút ít an ủi cuối cùng này mà thôi. “Giang Nguyễn Nguyễn, cô dám!” Lệ Bạc Thâm nghiến răng, khuôn mặt… Tiểu Tinh Tinh mờ mịt nhìn ba mình, kéo cổ áo hắn, tỏ ý mình không muốn bị hắn ôm.Lệ Bạc Thâm lại coi như không thấy, lạnh giọng nói với Tần Vũ Trì: “Thời gian không còn sớm, tôi dẫn Tiểu Tinh Tinh về trước, nếu cụ Tần tỉnh thì nói cho tôi một tiếng, hôm nào tôi lại đến thăm cụ.”Nói xong, không đợi Tần Vũ Trì phản ứng, hắn đã ôm Tiểu Tinh Tinh bước nhanh rời đi.Giang Nguyễn Nguyễn nghe điện thoại xong thì chuẩn bị đi vào.Vừa tới cổng liền nhìn thấy hắn mặt không cảm xúc đi ra từ bên trong.Tim Giang Nguyễn Nguyễn siết chặt, đang nghĩ nên ứng phó thế nào thì người đàn ông kia lại như không nhìn thấy cô, nhanh chân đi ngang qua bên người.Nhìn thấy hắn hờ hững rời đi, Giang Nguyễn Nguyễn không khỏi giật mình, khi tỉnh táo lại thì cảm thấy rất châm biếm. .Xem ra người đàn ông này căn bản không quan tâm đ ến cú điện thoại vừa rồi.Đúng rồi, họ sớm đã là người của hai thế giới, cô đã sớm nhận thức được sự thật này.Sáu năm trước, Lệ Bạc Thâm chưa từng đặt cô trong lòng, huống chi lúc cô rời đi, hắn còn làm ra chuyện như thế.Hiện tại người đàn ông này càng không coi cô ra gì, hai đứa nhỏ cũng như vậy, đối với hắn mà nói, tụi nó chỉ là người xa lạ mà thôi.Hiện tại nhớ lại những cảm xúc phập phồng vừa rồi của mình, Giang Nguyễn Nguyễn chỉ cảm thấy mình như một trò cười.Đứng ngoài cửa một lúc lâu, Giang Nguyễn Nguyễn mới khẽ thở dài, chậm rãi điều chỉnh suy nghĩ của mình rồi nhấc chân đi vào.Trong phòng chỉ còn một mình Tần Vũ Trì, phản ứng vừa rồi của hai người đều bị Tần Vũ Trì nhìn thấy cả.Không biết tại sao, anh ta cứ cảm thấy quan hệ của họ không đơn giản.Nhất là anh Thâm, đây là lần đầu tiên anh ta nhìn thấy anh Thâm lộ ra nhiều cảm xúc như vậy với một người phụ nữ.Tần Vũ Trì cảm thấy rất hiếu kì, nhưng dù sao đó cũng là chuyện riêng của hai người, anh ta không tiện hỏi nhiều, lm như không bk gì mà bàn về bệnh tình của cụ ông với Giang Nguyễn Nguyễn.Tiểu Tinh Tinh bị ba ôm thẳng ra khỏi biệt thự, sau khi ngồi vào xe, cô bé sốt ruột viết một câu dài trên quyển vở nhỏ, giật giật góc áo ba đưa cho hắn xem.“Con còn chưa nói chuyện với dì, chúng ta đừng đi được không?”Lệ Bạc Thâm cảm thấy rối bời, hơi cau mày lại.Tiểu Tinh Tinh phát giác cảm xúc của ba hơi trầm thấp nên đáy mắt cũng toát ra mấy phần quan tâm, cô bé viết: Ba sao vậy ạ? Tại sao lại không vui?Lệ Bạc Thâm nhìn thấy thì sắc mặt càng âm trầm: “Con với cô kia có gì để nói? Về sau gặp tốt nhất là coi như không quen, không được qua lại với cô ta.”Nếu người phụ nữ kia không có ý định nhận con gái, hắn sẽ làm theo ước muốn của cô!Tiểu Tinh Tinh bị giọng điệu của ba làm hoảng sợ, sững sờ mấy giây mới không vui bĩu môi, viết lên trên quyển vở: Tại sao?Không đợi Lệ Bạc Thâm trả lời, cô bé lại vội viết một câu: “Con rất thích dì, dì rất tốt với con, rất dịu dàng, con muốn ở chung với dì!”

Tiểu Tinh Tinh mờ mịt nhìn ba mình, kéo cổ áo hắn, tỏ ý mình không muốn bị hắn ôm.

Lệ Bạc Thâm lại coi như không thấy, lạnh giọng nói với Tần Vũ Trì: “Thời gian không còn sớm, tôi dẫn Tiểu Tinh Tinh về trước, nếu cụ Tần tỉnh thì nói cho tôi một tiếng, hôm nào tôi lại đến thăm cụ.”

Nói xong, không đợi Tần Vũ Trì phản ứng, hắn đã ôm Tiểu Tinh Tinh bước nhanh rời đi.

Giang Nguyễn Nguyễn nghe điện thoại xong thì chuẩn bị đi vào.

Vừa tới cổng liền nhìn thấy hắn mặt không cảm xúc đi ra từ bên trong.

Tim Giang Nguyễn Nguyễn siết chặt, đang nghĩ nên ứng phó thế nào thì người đàn ông kia lại như không nhìn thấy cô, nhanh chân đi ngang qua bên người.

Nhìn thấy hắn hờ hững rời đi, Giang Nguyễn Nguyễn không khỏi giật mình, khi tỉnh táo lại thì cảm thấy rất châm biếm. .

Xem ra người đàn ông này căn bản không quan tâm đ ến cú điện thoại vừa rồi.

Đúng rồi, họ sớm đã là người của hai thế giới, cô đã sớm nhận thức được sự thật này.

Sáu năm trước, Lệ Bạc Thâm chưa từng đặt cô trong lòng, huống chi lúc cô rời đi, hắn còn làm ra chuyện như thế.

Hiện tại người đàn ông này càng không coi cô ra gì, hai đứa nhỏ cũng như vậy, đối với hắn mà nói, tụi nó chỉ là người xa lạ mà thôi.

Hiện tại nhớ lại những cảm xúc phập phồng vừa rồi của mình, Giang Nguyễn Nguyễn chỉ cảm thấy mình như một trò cười.

Đứng ngoài cửa một lúc lâu, Giang Nguyễn Nguyễn mới khẽ thở dài, chậm rãi điều chỉnh suy nghĩ của mình rồi nhấc chân đi vào.

Trong phòng chỉ còn một mình Tần Vũ Trì, phản ứng vừa rồi của hai người đều bị Tần Vũ Trì nhìn thấy cả.

Không biết tại sao, anh ta cứ cảm thấy quan hệ của họ không đơn giản.

Nhất là anh Thâm, đây là lần đầu tiên anh ta nhìn thấy anh Thâm lộ ra nhiều cảm xúc như vậy với một người phụ nữ.

Tần Vũ Trì cảm thấy rất hiếu kì, nhưng dù sao đó cũng là chuyện riêng của hai người, anh ta không tiện hỏi nhiều, lm như không bk gì mà bàn về bệnh tình của cụ ông với Giang Nguyễn Nguyễn.

Tiểu Tinh Tinh bị ba ôm thẳng ra khỏi biệt thự, sau khi ngồi vào xe, cô bé sốt ruột viết một câu dài trên quyển vở nhỏ, giật giật góc áo ba đưa cho hắn xem.

“Con còn chưa nói chuyện với dì, chúng ta đừng đi được không?”

Lệ Bạc Thâm cảm thấy rối bời, hơi cau mày lại.

Tiểu Tinh Tinh phát giác cảm xúc của ba hơi trầm thấp nên đáy mắt cũng toát ra mấy phần quan tâm, cô bé viết: Ba sao vậy ạ? Tại sao lại không vui?

Lệ Bạc Thâm nhìn thấy thì sắc mặt càng âm trầm: “Con với cô kia có gì để nói? Về sau gặp tốt nhất là coi như không quen, không được qua lại với cô ta.”

Nếu người phụ nữ kia không có ý định nhận con gái, hắn sẽ làm theo ước muốn của cô!

Tiểu Tinh Tinh bị giọng điệu của ba làm hoảng sợ, sững sờ mấy giây mới không vui bĩu môi, viết lên trên quyển vở: Tại sao?

Không đợi Lệ Bạc Thâm trả lời, cô bé lại vội viết một câu: “Con rất thích dì, dì rất tốt với con, rất dịu dàng, con muốn ở chung với dì!”

Độc Sủng Cô Vợ Ấm ÁpTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Lệ Bạc Thâm, tôi đã gả cho anh được ba năm nhưng anh vẫn chưa từng chạm vào tôi một lần… giờ tôi sẽ tác thành cho anh và Bạch Nguyệt Quang* của anh, tôi từ bỏ cuộc hôn nhân này rồi… Sau đêm nay, anh có thể đi tìm cô ta! Còn hiện tại coi như là bồi thường cho số tình cảm tôi dành cho anh bao nhiêu năm qua đi được không…” (*Ánh trăng (bạch nguyệt quang) rất đẹp, rất sáng nhưng chúng ta không chạm đến được, không biến thành của riêng mình được và chỉ có thể ngắm nhìn từ xa. Đây là từ dùng để chỉ những người mà chúng ta đã từng thích, nhưng lại không có được họ.) Sau khi Giang Nguyễn Nguyễn nói xong lời này cô liền lao tới hôn người đàn ông trước mặt, giờ đây cô như con thiêu thân lao vào lửa, vừa điên cuồng lại có chút tuyệt vọng… Cô biết thủ đoạn của mình thật sự quá ti tiện. Nhưng mà tình cảm của cô đã ấp ủ từ rất lâu rồi, thật sự rất khó mà buông bỏ được! Hiện tại, cô chỉ cầu xin chút ít an ủi cuối cùng này mà thôi. “Giang Nguyễn Nguyễn, cô dám!” Lệ Bạc Thâm nghiến răng, khuôn mặt… Tiểu Tinh Tinh mờ mịt nhìn ba mình, kéo cổ áo hắn, tỏ ý mình không muốn bị hắn ôm.Lệ Bạc Thâm lại coi như không thấy, lạnh giọng nói với Tần Vũ Trì: “Thời gian không còn sớm, tôi dẫn Tiểu Tinh Tinh về trước, nếu cụ Tần tỉnh thì nói cho tôi một tiếng, hôm nào tôi lại đến thăm cụ.”Nói xong, không đợi Tần Vũ Trì phản ứng, hắn đã ôm Tiểu Tinh Tinh bước nhanh rời đi.Giang Nguyễn Nguyễn nghe điện thoại xong thì chuẩn bị đi vào.Vừa tới cổng liền nhìn thấy hắn mặt không cảm xúc đi ra từ bên trong.Tim Giang Nguyễn Nguyễn siết chặt, đang nghĩ nên ứng phó thế nào thì người đàn ông kia lại như không nhìn thấy cô, nhanh chân đi ngang qua bên người.Nhìn thấy hắn hờ hững rời đi, Giang Nguyễn Nguyễn không khỏi giật mình, khi tỉnh táo lại thì cảm thấy rất châm biếm. .Xem ra người đàn ông này căn bản không quan tâm đ ến cú điện thoại vừa rồi.Đúng rồi, họ sớm đã là người của hai thế giới, cô đã sớm nhận thức được sự thật này.Sáu năm trước, Lệ Bạc Thâm chưa từng đặt cô trong lòng, huống chi lúc cô rời đi, hắn còn làm ra chuyện như thế.Hiện tại người đàn ông này càng không coi cô ra gì, hai đứa nhỏ cũng như vậy, đối với hắn mà nói, tụi nó chỉ là người xa lạ mà thôi.Hiện tại nhớ lại những cảm xúc phập phồng vừa rồi của mình, Giang Nguyễn Nguyễn chỉ cảm thấy mình như một trò cười.Đứng ngoài cửa một lúc lâu, Giang Nguyễn Nguyễn mới khẽ thở dài, chậm rãi điều chỉnh suy nghĩ của mình rồi nhấc chân đi vào.Trong phòng chỉ còn một mình Tần Vũ Trì, phản ứng vừa rồi của hai người đều bị Tần Vũ Trì nhìn thấy cả.Không biết tại sao, anh ta cứ cảm thấy quan hệ của họ không đơn giản.Nhất là anh Thâm, đây là lần đầu tiên anh ta nhìn thấy anh Thâm lộ ra nhiều cảm xúc như vậy với một người phụ nữ.Tần Vũ Trì cảm thấy rất hiếu kì, nhưng dù sao đó cũng là chuyện riêng của hai người, anh ta không tiện hỏi nhiều, lm như không bk gì mà bàn về bệnh tình của cụ ông với Giang Nguyễn Nguyễn.Tiểu Tinh Tinh bị ba ôm thẳng ra khỏi biệt thự, sau khi ngồi vào xe, cô bé sốt ruột viết một câu dài trên quyển vở nhỏ, giật giật góc áo ba đưa cho hắn xem.“Con còn chưa nói chuyện với dì, chúng ta đừng đi được không?”Lệ Bạc Thâm cảm thấy rối bời, hơi cau mày lại.Tiểu Tinh Tinh phát giác cảm xúc của ba hơi trầm thấp nên đáy mắt cũng toát ra mấy phần quan tâm, cô bé viết: Ba sao vậy ạ? Tại sao lại không vui?Lệ Bạc Thâm nhìn thấy thì sắc mặt càng âm trầm: “Con với cô kia có gì để nói? Về sau gặp tốt nhất là coi như không quen, không được qua lại với cô ta.”Nếu người phụ nữ kia không có ý định nhận con gái, hắn sẽ làm theo ước muốn của cô!Tiểu Tinh Tinh bị giọng điệu của ba làm hoảng sợ, sững sờ mấy giây mới không vui bĩu môi, viết lên trên quyển vở: Tại sao?Không đợi Lệ Bạc Thâm trả lời, cô bé lại vội viết một câu: “Con rất thích dì, dì rất tốt với con, rất dịu dàng, con muốn ở chung với dì!”

Chương 59