Tác giả:

“Lệ Bạc Thâm, tôi đã gả cho anh được ba năm nhưng anh vẫn chưa từng chạm vào tôi một lần… giờ tôi sẽ tác thành cho anh và Bạch Nguyệt Quang* của anh, tôi từ bỏ cuộc hôn nhân này rồi… Sau đêm nay, anh có thể đi tìm cô ta! Còn hiện tại coi như là bồi thường cho số tình cảm tôi dành cho anh bao nhiêu năm qua đi được không…” (*Ánh trăng (bạch nguyệt quang) rất đẹp, rất sáng nhưng chúng ta không chạm đến được, không biến thành của riêng mình được và chỉ có thể ngắm nhìn từ xa. Đây là từ dùng để chỉ những người mà chúng ta đã từng thích, nhưng lại không có được họ.) Sau khi Giang Nguyễn Nguyễn nói xong lời này cô liền lao tới hôn người đàn ông trước mặt, giờ đây cô như con thiêu thân lao vào lửa, vừa điên cuồng lại có chút tuyệt vọng… Cô biết thủ đoạn của mình thật sự quá ti tiện. Nhưng mà tình cảm của cô đã ấp ủ từ rất lâu rồi, thật sự rất khó mà buông bỏ được! Hiện tại, cô chỉ cầu xin chút ít an ủi cuối cùng này mà thôi. “Giang Nguyễn Nguyễn, cô dám!” Lệ Bạc Thâm nghiến răng, khuôn mặt…

Chương 60

Độc Sủng Cô Vợ Ấm ÁpTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Lệ Bạc Thâm, tôi đã gả cho anh được ba năm nhưng anh vẫn chưa từng chạm vào tôi một lần… giờ tôi sẽ tác thành cho anh và Bạch Nguyệt Quang* của anh, tôi từ bỏ cuộc hôn nhân này rồi… Sau đêm nay, anh có thể đi tìm cô ta! Còn hiện tại coi như là bồi thường cho số tình cảm tôi dành cho anh bao nhiêu năm qua đi được không…” (*Ánh trăng (bạch nguyệt quang) rất đẹp, rất sáng nhưng chúng ta không chạm đến được, không biến thành của riêng mình được và chỉ có thể ngắm nhìn từ xa. Đây là từ dùng để chỉ những người mà chúng ta đã từng thích, nhưng lại không có được họ.) Sau khi Giang Nguyễn Nguyễn nói xong lời này cô liền lao tới hôn người đàn ông trước mặt, giờ đây cô như con thiêu thân lao vào lửa, vừa điên cuồng lại có chút tuyệt vọng… Cô biết thủ đoạn của mình thật sự quá ti tiện. Nhưng mà tình cảm của cô đã ấp ủ từ rất lâu rồi, thật sự rất khó mà buông bỏ được! Hiện tại, cô chỉ cầu xin chút ít an ủi cuối cùng này mà thôi. “Giang Nguyễn Nguyễn, cô dám!” Lệ Bạc Thâm nghiến răng, khuôn mặt… Sự yêu thích ngay thẳng của con bé làm Lệ Bạc Thâm cảm thấy đau lòng, nhưng lại không thể không đối mặt với hiện thực, hắn không cảm xúc mà nói: “Bởi vì cô ta đã có con của mình, không cần thêm một đứa.”Nghe vậy, trong mắt Tiểu Tinh Tinh tràn đầy mờ mịt.Cô bé biết hai anh trai đó, mà dì xinh đẹp vẫn rất tốt với cô.Nhưng dường như ba rất ghét dì.Tiểu Tinh Tinh không khỏi mất mát.Thấy con bé chịu yên lặng, Lệ Bạc Thâm sai trợ lý đề máy, rời khỏi trang viên Tần gia.Trên đường, góc áo hắn lại bị kéo hai lần.Lệ Bạc Thâm cau mày nhìn sang.“Vậy mẹ con đi đâu rồi?” Tiểu Tinh Tinh tủi thân nhìn hắn, trong đôi mắt to đầy vẻ hoang mang.Dì xinh đẹp là mẹ của hai anh trai nhỏ, cho nên cô bé không thể thân cận với dì, vậy mẹ của cô đâu?Hàng chữ này làm mắt Lệ Bạc Thâm nhói đau, hắn chật vật nhìn sang chỗ khác, nhất thời không biết nên đáp lại thế nào.Tiểu Tinh Tinh đang hỏi hắn, mẹ con bé ở đâu.Hắn biết đáp án này, nhưng sao có thể nói cho con bé biết sự thật tàn nhẫn đó?Người phụ nữ kia đã có gia đình mới, dù con gái ruột gần ngay trước mắt, cô cũng không muốn đi qua nhận nhau…Càng nghĩ, sắc mặt Lệ Bạc càng khó xem, nửa ngày sau vẫn không nói ra câu nào.Hắn không nói gì, Tiểu Tinh Tinh vẫn dán mắt nhìn chằm chằm vào hắn.Sau một lúc lâu, Lệ Bạc Thâm hung tợn nghiến răng, không vui mà nói: “Không biết, ba không biết cô ta ở đâu, con cũng đừng hỏi vấn đề này nữa! Con có ba là đủ rồi, không cần mẹ!”Tiếng nói vừa dứt, Tiểu Tinh Tinh nhìn chằm chằm ba mình mấy giây, sau đó mới chậm rãi cất quyển vở đi, cúi đầu không nói gì nữa.Mãi đến khi về nhà, hai ba con đều không nói thêm câu nào.…Biệt thự Tần gia, sau khi Lệ Bạc Thâm rời đi, cảm xúc của Giang Nguyễn Nguyễn rõ ràng không đúng lắm.Tần Vũ Trì nhìn ra, nhưng cũng không nói rõ, anh ta dẫn cô xuống lầu, vừa uống trà vừa tìm đủ loại chủ đề thiên nam địa bắc để trò chuyện.Nhìn bầu không khí giữa hai người cũng không tệ.Sau khi bị đuổi ra ngoài, Tần Vũ Phỉ liền về phòng mình, lúc này đi ra muốn xem tình hình như thế nào. Nhìn thấy anh mình ngồi nói chuyện với Giang Nguyễn Nguyễn trên sa lon, Tần Vũ Phỉ hừ một tiếng thật khẽ không dễ phát hiện.Ngay từ đầu, cô ta đã không tin người phụ nữ này có bản lĩnh gì, hiện tại cũng như vậy.Giang Nguyễn Nguyễn chú ý tới thái độ khinh thường của cô ta, lại không có tâm tình so đo, chỉ coi cô ta như không tồn tại.Thấy một giờ đã đến, Giang Nguyễn Nguyễn dẫn đầu dừng chủ đề lại: “Thời gian đến, có thể lấy châm.”Nói xong, cô đứng dậy chạy lên lầu.Tần Vũ Trì vội vàng đi theo.Bên kia, Tần Vũ Phỉ cũng nghi ngờ đứng dậy rồi đi theo.

Sự yêu thích ngay thẳng của con bé làm Lệ Bạc Thâm cảm thấy đau lòng, nhưng lại không thể không đối mặt với hiện thực, hắn không cảm xúc mà nói: “Bởi vì cô ta đã có con của mình, không cần thêm một đứa.”

Nghe vậy, trong mắt Tiểu Tinh Tinh tràn đầy mờ mịt.

Cô bé biết hai anh trai đó, mà dì xinh đẹp vẫn rất tốt với cô.

Nhưng dường như ba rất ghét dì.

Tiểu Tinh Tinh không khỏi mất mát.

Thấy con bé chịu yên lặng, Lệ Bạc Thâm sai trợ lý đề máy, rời khỏi trang viên Tần gia.

Trên đường, góc áo hắn lại bị kéo hai lần.

Lệ Bạc Thâm cau mày nhìn sang.

“Vậy mẹ con đi đâu rồi?” Tiểu Tinh Tinh tủi thân nhìn hắn, trong đôi mắt to đầy vẻ hoang mang.

Dì xinh đẹp là mẹ của hai anh trai nhỏ, cho nên cô bé không thể thân cận với dì, vậy mẹ của cô đâu?

Hàng chữ này làm mắt Lệ Bạc Thâm nhói đau, hắn chật vật nhìn sang chỗ khác, nhất thời không biết nên đáp lại thế nào.

Tiểu Tinh Tinh đang hỏi hắn, mẹ con bé ở đâu.

Hắn biết đáp án này, nhưng sao có thể nói cho con bé biết sự thật tàn nhẫn đó?

Người phụ nữ kia đã có gia đình mới, dù con gái ruột gần ngay trước mắt, cô cũng không muốn đi qua nhận nhau…

Càng nghĩ, sắc mặt Lệ Bạc càng khó xem, nửa ngày sau vẫn không nói ra câu nào.

Hắn không nói gì, Tiểu Tinh Tinh vẫn dán mắt nhìn chằm chằm vào hắn.

Sau một lúc lâu, Lệ Bạc Thâm hung tợn nghiến răng, không vui mà nói: “Không biết, ba không biết cô ta ở đâu, con cũng đừng hỏi vấn đề này nữa! Con có ba là đủ rồi, không cần mẹ!”

Tiếng nói vừa dứt, Tiểu Tinh Tinh nhìn chằm chằm ba mình mấy giây, sau đó mới chậm rãi cất quyển vở đi, cúi đầu không nói gì nữa.

Mãi đến khi về nhà, hai ba con đều không nói thêm câu nào.

Biệt thự Tần gia, sau khi Lệ Bạc Thâm rời đi, cảm xúc của Giang Nguyễn Nguyễn rõ ràng không đúng lắm.

Tần Vũ Trì nhìn ra, nhưng cũng không nói rõ, anh ta dẫn cô xuống lầu, vừa uống trà vừa tìm đủ loại chủ đề thiên nam địa bắc để trò chuyện.

Nhìn bầu không khí giữa hai người cũng không tệ.

Sau khi bị đuổi ra ngoài, Tần Vũ Phỉ liền về phòng mình, lúc này đi ra muốn xem tình hình như thế nào. Nhìn thấy anh mình ngồi nói chuyện với Giang Nguyễn Nguyễn trên sa lon, Tần Vũ Phỉ hừ một tiếng thật khẽ không dễ phát hiện.

Ngay từ đầu, cô ta đã không tin người phụ nữ này có bản lĩnh gì, hiện tại cũng như vậy.

Giang Nguyễn Nguyễn chú ý tới thái độ khinh thường của cô ta, lại không có tâm tình so đo, chỉ coi cô ta như không tồn tại.

Thấy một giờ đã đến, Giang Nguyễn Nguyễn dẫn đầu dừng chủ đề lại: “Thời gian đến, có thể lấy châm.”

Nói xong, cô đứng dậy chạy lên lầu.

Tần Vũ Trì vội vàng đi theo.

Bên kia, Tần Vũ Phỉ cũng nghi ngờ đứng dậy rồi đi theo.

Độc Sủng Cô Vợ Ấm ÁpTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Lệ Bạc Thâm, tôi đã gả cho anh được ba năm nhưng anh vẫn chưa từng chạm vào tôi một lần… giờ tôi sẽ tác thành cho anh và Bạch Nguyệt Quang* của anh, tôi từ bỏ cuộc hôn nhân này rồi… Sau đêm nay, anh có thể đi tìm cô ta! Còn hiện tại coi như là bồi thường cho số tình cảm tôi dành cho anh bao nhiêu năm qua đi được không…” (*Ánh trăng (bạch nguyệt quang) rất đẹp, rất sáng nhưng chúng ta không chạm đến được, không biến thành của riêng mình được và chỉ có thể ngắm nhìn từ xa. Đây là từ dùng để chỉ những người mà chúng ta đã từng thích, nhưng lại không có được họ.) Sau khi Giang Nguyễn Nguyễn nói xong lời này cô liền lao tới hôn người đàn ông trước mặt, giờ đây cô như con thiêu thân lao vào lửa, vừa điên cuồng lại có chút tuyệt vọng… Cô biết thủ đoạn của mình thật sự quá ti tiện. Nhưng mà tình cảm của cô đã ấp ủ từ rất lâu rồi, thật sự rất khó mà buông bỏ được! Hiện tại, cô chỉ cầu xin chút ít an ủi cuối cùng này mà thôi. “Giang Nguyễn Nguyễn, cô dám!” Lệ Bạc Thâm nghiến răng, khuôn mặt… Sự yêu thích ngay thẳng của con bé làm Lệ Bạc Thâm cảm thấy đau lòng, nhưng lại không thể không đối mặt với hiện thực, hắn không cảm xúc mà nói: “Bởi vì cô ta đã có con của mình, không cần thêm một đứa.”Nghe vậy, trong mắt Tiểu Tinh Tinh tràn đầy mờ mịt.Cô bé biết hai anh trai đó, mà dì xinh đẹp vẫn rất tốt với cô.Nhưng dường như ba rất ghét dì.Tiểu Tinh Tinh không khỏi mất mát.Thấy con bé chịu yên lặng, Lệ Bạc Thâm sai trợ lý đề máy, rời khỏi trang viên Tần gia.Trên đường, góc áo hắn lại bị kéo hai lần.Lệ Bạc Thâm cau mày nhìn sang.“Vậy mẹ con đi đâu rồi?” Tiểu Tinh Tinh tủi thân nhìn hắn, trong đôi mắt to đầy vẻ hoang mang.Dì xinh đẹp là mẹ của hai anh trai nhỏ, cho nên cô bé không thể thân cận với dì, vậy mẹ của cô đâu?Hàng chữ này làm mắt Lệ Bạc Thâm nhói đau, hắn chật vật nhìn sang chỗ khác, nhất thời không biết nên đáp lại thế nào.Tiểu Tinh Tinh đang hỏi hắn, mẹ con bé ở đâu.Hắn biết đáp án này, nhưng sao có thể nói cho con bé biết sự thật tàn nhẫn đó?Người phụ nữ kia đã có gia đình mới, dù con gái ruột gần ngay trước mắt, cô cũng không muốn đi qua nhận nhau…Càng nghĩ, sắc mặt Lệ Bạc càng khó xem, nửa ngày sau vẫn không nói ra câu nào.Hắn không nói gì, Tiểu Tinh Tinh vẫn dán mắt nhìn chằm chằm vào hắn.Sau một lúc lâu, Lệ Bạc Thâm hung tợn nghiến răng, không vui mà nói: “Không biết, ba không biết cô ta ở đâu, con cũng đừng hỏi vấn đề này nữa! Con có ba là đủ rồi, không cần mẹ!”Tiếng nói vừa dứt, Tiểu Tinh Tinh nhìn chằm chằm ba mình mấy giây, sau đó mới chậm rãi cất quyển vở đi, cúi đầu không nói gì nữa.Mãi đến khi về nhà, hai ba con đều không nói thêm câu nào.…Biệt thự Tần gia, sau khi Lệ Bạc Thâm rời đi, cảm xúc của Giang Nguyễn Nguyễn rõ ràng không đúng lắm.Tần Vũ Trì nhìn ra, nhưng cũng không nói rõ, anh ta dẫn cô xuống lầu, vừa uống trà vừa tìm đủ loại chủ đề thiên nam địa bắc để trò chuyện.Nhìn bầu không khí giữa hai người cũng không tệ.Sau khi bị đuổi ra ngoài, Tần Vũ Phỉ liền về phòng mình, lúc này đi ra muốn xem tình hình như thế nào. Nhìn thấy anh mình ngồi nói chuyện với Giang Nguyễn Nguyễn trên sa lon, Tần Vũ Phỉ hừ một tiếng thật khẽ không dễ phát hiện.Ngay từ đầu, cô ta đã không tin người phụ nữ này có bản lĩnh gì, hiện tại cũng như vậy.Giang Nguyễn Nguyễn chú ý tới thái độ khinh thường của cô ta, lại không có tâm tình so đo, chỉ coi cô ta như không tồn tại.Thấy một giờ đã đến, Giang Nguyễn Nguyễn dẫn đầu dừng chủ đề lại: “Thời gian đến, có thể lấy châm.”Nói xong, cô đứng dậy chạy lên lầu.Tần Vũ Trì vội vàng đi theo.Bên kia, Tần Vũ Phỉ cũng nghi ngờ đứng dậy rồi đi theo.

Chương 60