Tác giả:

“Lệ Bạc Thâm, tôi đã gả cho anh được ba năm nhưng anh vẫn chưa từng chạm vào tôi một lần… giờ tôi sẽ tác thành cho anh và Bạch Nguyệt Quang* của anh, tôi từ bỏ cuộc hôn nhân này rồi… Sau đêm nay, anh có thể đi tìm cô ta! Còn hiện tại coi như là bồi thường cho số tình cảm tôi dành cho anh bao nhiêu năm qua đi được không…” (*Ánh trăng (bạch nguyệt quang) rất đẹp, rất sáng nhưng chúng ta không chạm đến được, không biến thành của riêng mình được và chỉ có thể ngắm nhìn từ xa. Đây là từ dùng để chỉ những người mà chúng ta đã từng thích, nhưng lại không có được họ.) Sau khi Giang Nguyễn Nguyễn nói xong lời này cô liền lao tới hôn người đàn ông trước mặt, giờ đây cô như con thiêu thân lao vào lửa, vừa điên cuồng lại có chút tuyệt vọng… Cô biết thủ đoạn của mình thật sự quá ti tiện. Nhưng mà tình cảm của cô đã ấp ủ từ rất lâu rồi, thật sự rất khó mà buông bỏ được! Hiện tại, cô chỉ cầu xin chút ít an ủi cuối cùng này mà thôi. “Giang Nguyễn Nguyễn, cô dám!” Lệ Bạc Thâm nghiến răng, khuôn mặt…

Chương 71

Độc Sủng Cô Vợ Ấm ÁpTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Lệ Bạc Thâm, tôi đã gả cho anh được ba năm nhưng anh vẫn chưa từng chạm vào tôi một lần… giờ tôi sẽ tác thành cho anh và Bạch Nguyệt Quang* của anh, tôi từ bỏ cuộc hôn nhân này rồi… Sau đêm nay, anh có thể đi tìm cô ta! Còn hiện tại coi như là bồi thường cho số tình cảm tôi dành cho anh bao nhiêu năm qua đi được không…” (*Ánh trăng (bạch nguyệt quang) rất đẹp, rất sáng nhưng chúng ta không chạm đến được, không biến thành của riêng mình được và chỉ có thể ngắm nhìn từ xa. Đây là từ dùng để chỉ những người mà chúng ta đã từng thích, nhưng lại không có được họ.) Sau khi Giang Nguyễn Nguyễn nói xong lời này cô liền lao tới hôn người đàn ông trước mặt, giờ đây cô như con thiêu thân lao vào lửa, vừa điên cuồng lại có chút tuyệt vọng… Cô biết thủ đoạn của mình thật sự quá ti tiện. Nhưng mà tình cảm của cô đã ấp ủ từ rất lâu rồi, thật sự rất khó mà buông bỏ được! Hiện tại, cô chỉ cầu xin chút ít an ủi cuối cùng này mà thôi. “Giang Nguyễn Nguyễn, cô dám!” Lệ Bạc Thâm nghiến răng, khuôn mặt… Lúc cô lên xe, hai nhóc con kia đã nghiêm chỉnh ngồi vào chỗ của mình. Vừa nhìn thấy cô, hai nhóc liền dùng khuôn mặt ngây thơ hỏi: “Mẹ ơi, mẹ bị sao vậy?”Giang Nguyễn Nguyễn hít sâu một hơi, miễn cưỡng nở một nụ cười: “Không sao, chúng ta về nhà thôi.”Nói xong, cô lập tức khởi động và lái xe rời khỏi cổng trường mẫu giáo.Bên kia, Lệ Bạc Thâm vẫn còn đứng im tại chỗ, ánh mắt nặng nề nhìn sang cô giáo bên cạnh: “Con trai của cô ấy cũng học ở đây?”Cô giáo không biết giữa bọn họ có xích mích gì nhưng cô có thể cảm nhận rõ ràng cảm giác áp bức đang tỏa ra từ người đàn ông này, cả người cô chợt căng thẳng: “Đúng vậy, cặp song sinh nhà cô Giang cũng đang học ở trường chúng ta…”Không đợi cô ấy nói xong, giọng nói lạnh lùng của người đàn ông lại vang lên: “Bọn họ đến đây từ khi nào?”“Từ… vài ngày trước.”Cô giáo trả lời một cách thận trọng.“Thông báo cho hiệu trưởng, lập tức xóa tên hai đứa trẻ đó ra khỏi trường mẫu giáo này, nếu không thì học kỳ sau, Lệ thị sẽ không đầu tư một xu nào vào trường mẫu giáo của các người nữa!”Vẻ mặt Lệ Bạc Thâm tối sầm xuống.Nói xong, hắn còn không thèm cho giáo viên thời gian phản ứng, nắm lấy tay Tiểu Tinh Tinh sải bước rời đi.Đến lúc hai người ra khỏi trường mẫu giáo, chiếc xe vừa đậu bên cạnh xe hắn đã không còn ở đó nữa.Lệ Bạc Thâm liếc mắt nhìn một cái rồi lại quay đi, nắm tay Tiểu Tinh Tinh bước lên xe.Vừa lên xe, Tiểu Tinh Tinh lập tức dẫy dụa thoát khỏi vòng tay của hắn.Lệ Bạc Thâm cũng không ngăn cản cô bé, tùy ý để bé dùng cả tay lẫn chân bò ra chỗ khác.Tiểu Tinh Tinh tức giận cầm lấy quyển sổ nhỏ của mình, thoăn thoắt viết chữ lên đó.Cả nửa ngày sau, âm thanh bút viết lên giấy mới chịu ngừng lại.Rõ ràng là Tiểu Tinh Tinh đang rất tức giận, không thèm kéo vạt áo của hắn như bình thường nữa mà chỉ ôm lấy quyển sổ nhỏ ngồi đối diện, trừng mắt nhìn hắn.Lệ Bạc Thâm nhíu mày, thầm thở dài một tiếng rồi quay đầu nhìn thoáng qua quyển sổ.Chỉ thấy trên quyển sổ viết dòng chữ:“Tại sao cha không cho anh trai nhỏ đến trường!”Thấy cha đã nhìn qua, Tiểu Tinh Tinh tức giận giơ cao quyển sổ lên trước mắt hắn.Lệ Bạc Thâm khẽ cau mày rồi thu hồi tầm mắt, lạnh lùng nói: “Không tại sao cả, nếu con cứ phải hỏi thì, do cha thích vậy đấy.” . Tìm đọc 𝑡hêm 𝑡ại ⩵ T 𝚁 𝑼 M T 𝚁 𝑼 𝐘 Ệ 𝗡.V𝗡 ⩵Ngay khi giọng nói vừa dứt, hắn lập tức cảm thấy chỗ ngồi bên cạnh hơi chuyển động.Quay đầu lại nhìn thì thấy cô bé đã tức giận ném quyển sổ sang một bên, di chuyển đến vị trí gần cửa sổ, đầu cũng đã quay hẳn về phía cửa sổ, mặc dù cô bé không nói gì nhưng toàn thân cô bé đã viết rõ hiện giờ bé không muốn nhìn thấy cha.Lệ Bạc Thâm nhíu mày thật sâu: “Dù con có tức giận thì cha cũng không thay đổi quyết định đâu.”Tiểu Tinh Tinh liền quay đầu lại về phía hắn mà trừng mắt một cái.Cha xấu, cha đáng ghét nhất!Cô bé chỉ thích dì xinh đẹp cùng với hai anh trai nhỏ kia thôi.

Lúc cô lên xe, hai nhóc con kia đã nghiêm chỉnh ngồi vào chỗ của mình. Vừa nhìn thấy cô, hai nhóc liền dùng khuôn mặt ngây thơ hỏi: “Mẹ ơi, mẹ bị sao vậy?”

Giang Nguyễn Nguyễn hít sâu một hơi, miễn cưỡng nở một nụ cười: “Không sao, chúng ta về nhà thôi.”

Nói xong, cô lập tức khởi động và lái xe rời khỏi cổng trường mẫu giáo.

Bên kia, Lệ Bạc Thâm vẫn còn đứng im tại chỗ, ánh mắt nặng nề nhìn sang cô giáo bên cạnh: “Con trai của cô ấy cũng học ở đây?”

Cô giáo không biết giữa bọn họ có xích mích gì nhưng cô có thể cảm nhận rõ ràng cảm giác áp bức đang tỏa ra từ người đàn ông này, cả người cô chợt căng thẳng: “Đúng vậy, cặp song sinh nhà cô Giang cũng đang học ở trường chúng ta…”

Không đợi cô ấy nói xong, giọng nói lạnh lùng của người đàn ông lại vang lên: “Bọn họ đến đây từ khi nào?”

“Từ… vài ngày trước.”

Cô giáo trả lời một cách thận trọng.

“Thông báo cho hiệu trưởng, lập tức xóa tên hai đứa trẻ đó ra khỏi trường mẫu giáo này, nếu không thì học kỳ sau, Lệ thị sẽ không đầu tư một xu nào vào trường mẫu giáo của các người nữa!”

Vẻ mặt Lệ Bạc Thâm tối sầm xuống.

Nói xong, hắn còn không thèm cho giáo viên thời gian phản ứng, nắm lấy tay Tiểu Tinh Tinh sải bước rời đi.

Đến lúc hai người ra khỏi trường mẫu giáo, chiếc xe vừa đậu bên cạnh xe hắn đã không còn ở đó nữa.

Lệ Bạc Thâm liếc mắt nhìn một cái rồi lại quay đi, nắm tay Tiểu Tinh Tinh bước lên xe.

Vừa lên xe, Tiểu Tinh Tinh lập tức dẫy dụa thoát khỏi vòng tay của hắn.

Lệ Bạc Thâm cũng không ngăn cản cô bé, tùy ý để bé dùng cả tay lẫn chân bò ra chỗ khác.

Tiểu Tinh Tinh tức giận cầm lấy quyển sổ nhỏ của mình, thoăn thoắt viết chữ lên đó.

Cả nửa ngày sau, âm thanh bút viết lên giấy mới chịu ngừng lại.

Rõ ràng là Tiểu Tinh Tinh đang rất tức giận, không thèm kéo vạt áo của hắn như bình thường nữa mà chỉ ôm lấy quyển sổ nhỏ ngồi đối diện, trừng mắt nhìn hắn.

Lệ Bạc Thâm nhíu mày, thầm thở dài một tiếng rồi quay đầu nhìn thoáng qua quyển sổ.

Chỉ thấy trên quyển sổ viết dòng chữ:

“Tại sao cha không cho anh trai nhỏ đến trường!”

Thấy cha đã nhìn qua, Tiểu Tinh Tinh tức giận giơ cao quyển sổ lên trước mắt hắn.

Lệ Bạc Thâm khẽ cau mày rồi thu hồi tầm mắt, lạnh lùng nói: “Không tại sao cả, nếu con cứ phải hỏi thì, do cha thích vậy đấy.” . Tìm đọc 𝑡hêm 𝑡ại ⩵ T 𝚁 𝑼 M T 𝚁 𝑼 𝐘 Ệ 𝗡.V𝗡 ⩵

Ngay khi giọng nói vừa dứt, hắn lập tức cảm thấy chỗ ngồi bên cạnh hơi chuyển động.

Quay đầu lại nhìn thì thấy cô bé đã tức giận ném quyển sổ sang một bên, di chuyển đến vị trí gần cửa sổ, đầu cũng đã quay hẳn về phía cửa sổ, mặc dù cô bé không nói gì nhưng toàn thân cô bé đã viết rõ hiện giờ bé không muốn nhìn thấy cha.

Lệ Bạc Thâm nhíu mày thật sâu: “Dù con có tức giận thì cha cũng không thay đổi quyết định đâu.”

Tiểu Tinh Tinh liền quay đầu lại về phía hắn mà trừng mắt một cái.

Cha xấu, cha đáng ghét nhất!

Cô bé chỉ thích dì xinh đẹp cùng với hai anh trai nhỏ kia thôi.

Độc Sủng Cô Vợ Ấm ÁpTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Lệ Bạc Thâm, tôi đã gả cho anh được ba năm nhưng anh vẫn chưa từng chạm vào tôi một lần… giờ tôi sẽ tác thành cho anh và Bạch Nguyệt Quang* của anh, tôi từ bỏ cuộc hôn nhân này rồi… Sau đêm nay, anh có thể đi tìm cô ta! Còn hiện tại coi như là bồi thường cho số tình cảm tôi dành cho anh bao nhiêu năm qua đi được không…” (*Ánh trăng (bạch nguyệt quang) rất đẹp, rất sáng nhưng chúng ta không chạm đến được, không biến thành của riêng mình được và chỉ có thể ngắm nhìn từ xa. Đây là từ dùng để chỉ những người mà chúng ta đã từng thích, nhưng lại không có được họ.) Sau khi Giang Nguyễn Nguyễn nói xong lời này cô liền lao tới hôn người đàn ông trước mặt, giờ đây cô như con thiêu thân lao vào lửa, vừa điên cuồng lại có chút tuyệt vọng… Cô biết thủ đoạn của mình thật sự quá ti tiện. Nhưng mà tình cảm của cô đã ấp ủ từ rất lâu rồi, thật sự rất khó mà buông bỏ được! Hiện tại, cô chỉ cầu xin chút ít an ủi cuối cùng này mà thôi. “Giang Nguyễn Nguyễn, cô dám!” Lệ Bạc Thâm nghiến răng, khuôn mặt… Lúc cô lên xe, hai nhóc con kia đã nghiêm chỉnh ngồi vào chỗ của mình. Vừa nhìn thấy cô, hai nhóc liền dùng khuôn mặt ngây thơ hỏi: “Mẹ ơi, mẹ bị sao vậy?”Giang Nguyễn Nguyễn hít sâu một hơi, miễn cưỡng nở một nụ cười: “Không sao, chúng ta về nhà thôi.”Nói xong, cô lập tức khởi động và lái xe rời khỏi cổng trường mẫu giáo.Bên kia, Lệ Bạc Thâm vẫn còn đứng im tại chỗ, ánh mắt nặng nề nhìn sang cô giáo bên cạnh: “Con trai của cô ấy cũng học ở đây?”Cô giáo không biết giữa bọn họ có xích mích gì nhưng cô có thể cảm nhận rõ ràng cảm giác áp bức đang tỏa ra từ người đàn ông này, cả người cô chợt căng thẳng: “Đúng vậy, cặp song sinh nhà cô Giang cũng đang học ở trường chúng ta…”Không đợi cô ấy nói xong, giọng nói lạnh lùng của người đàn ông lại vang lên: “Bọn họ đến đây từ khi nào?”“Từ… vài ngày trước.”Cô giáo trả lời một cách thận trọng.“Thông báo cho hiệu trưởng, lập tức xóa tên hai đứa trẻ đó ra khỏi trường mẫu giáo này, nếu không thì học kỳ sau, Lệ thị sẽ không đầu tư một xu nào vào trường mẫu giáo của các người nữa!”Vẻ mặt Lệ Bạc Thâm tối sầm xuống.Nói xong, hắn còn không thèm cho giáo viên thời gian phản ứng, nắm lấy tay Tiểu Tinh Tinh sải bước rời đi.Đến lúc hai người ra khỏi trường mẫu giáo, chiếc xe vừa đậu bên cạnh xe hắn đã không còn ở đó nữa.Lệ Bạc Thâm liếc mắt nhìn một cái rồi lại quay đi, nắm tay Tiểu Tinh Tinh bước lên xe.Vừa lên xe, Tiểu Tinh Tinh lập tức dẫy dụa thoát khỏi vòng tay của hắn.Lệ Bạc Thâm cũng không ngăn cản cô bé, tùy ý để bé dùng cả tay lẫn chân bò ra chỗ khác.Tiểu Tinh Tinh tức giận cầm lấy quyển sổ nhỏ của mình, thoăn thoắt viết chữ lên đó.Cả nửa ngày sau, âm thanh bút viết lên giấy mới chịu ngừng lại.Rõ ràng là Tiểu Tinh Tinh đang rất tức giận, không thèm kéo vạt áo của hắn như bình thường nữa mà chỉ ôm lấy quyển sổ nhỏ ngồi đối diện, trừng mắt nhìn hắn.Lệ Bạc Thâm nhíu mày, thầm thở dài một tiếng rồi quay đầu nhìn thoáng qua quyển sổ.Chỉ thấy trên quyển sổ viết dòng chữ:“Tại sao cha không cho anh trai nhỏ đến trường!”Thấy cha đã nhìn qua, Tiểu Tinh Tinh tức giận giơ cao quyển sổ lên trước mắt hắn.Lệ Bạc Thâm khẽ cau mày rồi thu hồi tầm mắt, lạnh lùng nói: “Không tại sao cả, nếu con cứ phải hỏi thì, do cha thích vậy đấy.” . Tìm đọc 𝑡hêm 𝑡ại ⩵ T 𝚁 𝑼 M T 𝚁 𝑼 𝐘 Ệ 𝗡.V𝗡 ⩵Ngay khi giọng nói vừa dứt, hắn lập tức cảm thấy chỗ ngồi bên cạnh hơi chuyển động.Quay đầu lại nhìn thì thấy cô bé đã tức giận ném quyển sổ sang một bên, di chuyển đến vị trí gần cửa sổ, đầu cũng đã quay hẳn về phía cửa sổ, mặc dù cô bé không nói gì nhưng toàn thân cô bé đã viết rõ hiện giờ bé không muốn nhìn thấy cha.Lệ Bạc Thâm nhíu mày thật sâu: “Dù con có tức giận thì cha cũng không thay đổi quyết định đâu.”Tiểu Tinh Tinh liền quay đầu lại về phía hắn mà trừng mắt một cái.Cha xấu, cha đáng ghét nhất!Cô bé chỉ thích dì xinh đẹp cùng với hai anh trai nhỏ kia thôi.

Chương 71