Tác giả:

“Lệ Bạc Thâm, tôi đã gả cho anh được ba năm nhưng anh vẫn chưa từng chạm vào tôi một lần… giờ tôi sẽ tác thành cho anh và Bạch Nguyệt Quang* của anh, tôi từ bỏ cuộc hôn nhân này rồi… Sau đêm nay, anh có thể đi tìm cô ta! Còn hiện tại coi như là bồi thường cho số tình cảm tôi dành cho anh bao nhiêu năm qua đi được không…” (*Ánh trăng (bạch nguyệt quang) rất đẹp, rất sáng nhưng chúng ta không chạm đến được, không biến thành của riêng mình được và chỉ có thể ngắm nhìn từ xa. Đây là từ dùng để chỉ những người mà chúng ta đã từng thích, nhưng lại không có được họ.) Sau khi Giang Nguyễn Nguyễn nói xong lời này cô liền lao tới hôn người đàn ông trước mặt, giờ đây cô như con thiêu thân lao vào lửa, vừa điên cuồng lại có chút tuyệt vọng… Cô biết thủ đoạn của mình thật sự quá ti tiện. Nhưng mà tình cảm của cô đã ấp ủ từ rất lâu rồi, thật sự rất khó mà buông bỏ được! Hiện tại, cô chỉ cầu xin chút ít an ủi cuối cùng này mà thôi. “Giang Nguyễn Nguyễn, cô dám!” Lệ Bạc Thâm nghiến răng, khuôn mặt…

Chương 72

Độc Sủng Cô Vợ Ấm ÁpTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Lệ Bạc Thâm, tôi đã gả cho anh được ba năm nhưng anh vẫn chưa từng chạm vào tôi một lần… giờ tôi sẽ tác thành cho anh và Bạch Nguyệt Quang* của anh, tôi từ bỏ cuộc hôn nhân này rồi… Sau đêm nay, anh có thể đi tìm cô ta! Còn hiện tại coi như là bồi thường cho số tình cảm tôi dành cho anh bao nhiêu năm qua đi được không…” (*Ánh trăng (bạch nguyệt quang) rất đẹp, rất sáng nhưng chúng ta không chạm đến được, không biến thành của riêng mình được và chỉ có thể ngắm nhìn từ xa. Đây là từ dùng để chỉ những người mà chúng ta đã từng thích, nhưng lại không có được họ.) Sau khi Giang Nguyễn Nguyễn nói xong lời này cô liền lao tới hôn người đàn ông trước mặt, giờ đây cô như con thiêu thân lao vào lửa, vừa điên cuồng lại có chút tuyệt vọng… Cô biết thủ đoạn của mình thật sự quá ti tiện. Nhưng mà tình cảm của cô đã ấp ủ từ rất lâu rồi, thật sự rất khó mà buông bỏ được! Hiện tại, cô chỉ cầu xin chút ít an ủi cuối cùng này mà thôi. “Giang Nguyễn Nguyễn, cô dám!” Lệ Bạc Thâm nghiến răng, khuôn mặt… Vậy mà cha còn cãi nhau với dì xinh đẹp, nói với cô giáo không cho hai anh trai đến trường mẫu giáo!Mỗi lần nghĩ đến sau này không thể gặp hai anh trai ở trường nữa là Tiểu Tinh Tinh lại cảm thấy buồn.Cha thật vô lý!Bé không muốn thích cha nữa…Suốt quãng đường về nhà, Tiểu Tinh Tinh vẫn không thôi giận dỗi.Không thèm để ý cha đang đi theo sau lưng mình, cô bé buồn bực đi thẳng lên lầu, vừa vào phòng đã giận dữ khóa trái cửa lại.Dì Trương đứng ở cửa ra vào chứng kiến dáng vẻ tức giận của tiểu tiểu thư, sau đó lại chứng kiến vẻ mặt vô cảm của thiếu gia đi theo sau lưng cô bé. Dì biết hai người này lại giận dỗi nhau rồi.“Thiếu gia, tiểu tiểu thư đang tức giận chuyện gì vậy?”Nghe được tiếng khóa cửa trên lầu, dì Trương lo lắng nhìn về phía Lệ Bạc Thâm.Lệ Bạc Thâm nghĩ đến nguyên nhân cô bé giận mình thì giọng điệu lại lạnh băng: “Không có gì, con bé chỉ cáu kỉnh chút thôi, dì lên xem con bé đi.”Dì Trương quen thuộc gật đầu đáp ứng: “Được.”Không biết tại sao, tiểu tiểu thử rất ít khi tỏ ra nóng nảy nhưng cô bé rất hay cáu kỉnh với thiếu gia.Tính tình của thiếu gia cũng không phải là loại biết dỗ dành người khác.Nói đến cùng thì trong nhà vẫn cần có một nữ chủ nhân…Tiểu Tinh Tinh chỉ giận dỗi Lệ Bạc Thâm, lúc dì Trương tới gõ cửa, cô bé vẫn ngoan ngoãn mở cửa.“Tiểu tiểu thư, đến đây ăn chút gì đi.”Dì Trương bưng thức ăn vào rồi bày biện tất cả lên bàn, mấy món này đều là món Tiểu Tinh Tinh yêu thích.Vậy mà Tiểu Tinh Tinh lại không muốn ăn gì cả, cô bé uể oải ngồi xuống ăn vài miếng rồi lại đẩy mấy món đó đi.Thấy vậy, dì Trương đau lòng không thôi.Nhưng mà đây là chuyện của hai cha con bọn họ, bà ấy cũng không tiện khuyên giải gì, bà đành dọn mấy món đó xuống rồi đưa Tiểu Tinh Tinh đi tắm.Tới lúc bà ấy chuẩn bị phòng tắm xong đi ra đã thấy cô bé đang ngồi bên mép giường, trước mặt là chiếc laptop đang mở, khuôn mặt nhỏ nhắn của nhóc căng ra trông vô cùng nghiêm túc gõ gõ trên bàn phím, không biết nhóc đang làm gì.Dì Trương đã quen với việc nhìn thấy tiểu tiểu thư gõ gõ bấm bấm laptop cho nên bà ấy cũng không hỏi gì nhiều, chuẩn bị xong phòng tắm bà liền rời phòng.……Bên kia, Giang Nguyễn Nguyễn cùng với hai đứa nhỏ vẫn còn mắc kẹt trên đường về nhà.Triều Triều và Mộ Mộ yên tĩnh ngồi ở đằng sau, hai nhóc thỉnh thoảng lại liếc nhìn nhau rồi lại liếc nhìn biểu cảm của mẹ thông qua gương chiếu hậu.Hai nhóc không biết vừa rồi đã xảy ra chuyện gì ở trường mẫu giáo, mặc dù mẹ đã nói là mẹ vẫn ổn nhưng cả hai có thể nhìn ra được tâm trạng của mẹ không ổn xíu nào.“Mẹ ơi, hôm nay trường mẫu giáo của bọn con có tổ chức làm thiệp giấy! Cô giáo yêu cầu bọn con làm thiệp gửi tặng người bọn con yêu quý nhất, cho nên cả con và anh hai mỗi người đã làm tặng mẹ một cái thiệp đấy!”Mộ Mộ lén lút đưa mắt ra hiệu với anh hai.Triều Triều hiểu ý nên cũng gật đầu hùa theo: “Mẹ muốn biết bọn con đã viết gì không?”

Vậy mà cha còn cãi nhau với dì xinh đẹp, nói với cô giáo không cho hai anh trai đến trường mẫu giáo!

Mỗi lần nghĩ đến sau này không thể gặp hai anh trai ở trường nữa là Tiểu Tinh Tinh lại cảm thấy buồn.

Cha thật vô lý!

Bé không muốn thích cha nữa…

Suốt quãng đường về nhà, Tiểu Tinh Tinh vẫn không thôi giận dỗi.

Không thèm để ý cha đang đi theo sau lưng mình, cô bé buồn bực đi thẳng lên lầu, vừa vào phòng đã giận dữ khóa trái cửa lại.

Dì Trương đứng ở cửa ra vào chứng kiến dáng vẻ tức giận của tiểu tiểu thư, sau đó lại chứng kiến vẻ mặt vô cảm của thiếu gia đi theo sau lưng cô bé. Dì biết hai người này lại giận dỗi nhau rồi.

“Thiếu gia, tiểu tiểu thư đang tức giận chuyện gì vậy?”

Nghe được tiếng khóa cửa trên lầu, dì Trương lo lắng nhìn về phía Lệ Bạc Thâm.

Lệ Bạc Thâm nghĩ đến nguyên nhân cô bé giận mình thì giọng điệu lại lạnh băng: “Không có gì, con bé chỉ cáu kỉnh chút thôi, dì lên xem con bé đi.”

Dì Trương quen thuộc gật đầu đáp ứng: “Được.”

Không biết tại sao, tiểu tiểu thử rất ít khi tỏ ra nóng nảy nhưng cô bé rất hay cáu kỉnh với thiếu gia.

Tính tình của thiếu gia cũng không phải là loại biết dỗ dành người khác.

Nói đến cùng thì trong nhà vẫn cần có một nữ chủ nhân…

Tiểu Tinh Tinh chỉ giận dỗi Lệ Bạc Thâm, lúc dì Trương tới gõ cửa, cô bé vẫn ngoan ngoãn mở cửa.

“Tiểu tiểu thư, đến đây ăn chút gì đi.”

Dì Trương bưng thức ăn vào rồi bày biện tất cả lên bàn, mấy món này đều là món Tiểu Tinh Tinh yêu thích.

Vậy mà Tiểu Tinh Tinh lại không muốn ăn gì cả, cô bé uể oải ngồi xuống ăn vài miếng rồi lại đẩy mấy món đó đi.

Thấy vậy, dì Trương đau lòng không thôi.

Nhưng mà đây là chuyện của hai cha con bọn họ, bà ấy cũng không tiện khuyên giải gì, bà đành dọn mấy món đó xuống rồi đưa Tiểu Tinh Tinh đi tắm.

Tới lúc bà ấy chuẩn bị phòng tắm xong đi ra đã thấy cô bé đang ngồi bên mép giường, trước mặt là chiếc laptop đang mở, khuôn mặt nhỏ nhắn của nhóc căng ra trông vô cùng nghiêm túc gõ gõ trên bàn phím, không biết nhóc đang làm gì.

Dì Trương đã quen với việc nhìn thấy tiểu tiểu thư gõ gõ bấm bấm laptop cho nên bà ấy cũng không hỏi gì nhiều, chuẩn bị xong phòng tắm bà liền rời phòng.

……

Bên kia, Giang Nguyễn Nguyễn cùng với hai đứa nhỏ vẫn còn mắc kẹt trên đường về nhà.

Triều Triều và Mộ Mộ yên tĩnh ngồi ở đằng sau, hai nhóc thỉnh thoảng lại liếc nhìn nhau rồi lại liếc nhìn biểu cảm của mẹ thông qua gương chiếu hậu.

Hai nhóc không biết vừa rồi đã xảy ra chuyện gì ở trường mẫu giáo, mặc dù mẹ đã nói là mẹ vẫn ổn nhưng cả hai có thể nhìn ra được tâm trạng của mẹ không ổn xíu nào.

“Mẹ ơi, hôm nay trường mẫu giáo của bọn con có tổ chức làm thiệp giấy! Cô giáo yêu cầu bọn con làm thiệp gửi tặng người bọn con yêu quý nhất, cho nên cả con và anh hai mỗi người đã làm tặng mẹ một cái thiệp đấy!”

Mộ Mộ lén lút đưa mắt ra hiệu với anh hai.

Triều Triều hiểu ý nên cũng gật đầu hùa theo: “Mẹ muốn biết bọn con đã viết gì không?”

Độc Sủng Cô Vợ Ấm ÁpTác giả: Linh LinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Lệ Bạc Thâm, tôi đã gả cho anh được ba năm nhưng anh vẫn chưa từng chạm vào tôi một lần… giờ tôi sẽ tác thành cho anh và Bạch Nguyệt Quang* của anh, tôi từ bỏ cuộc hôn nhân này rồi… Sau đêm nay, anh có thể đi tìm cô ta! Còn hiện tại coi như là bồi thường cho số tình cảm tôi dành cho anh bao nhiêu năm qua đi được không…” (*Ánh trăng (bạch nguyệt quang) rất đẹp, rất sáng nhưng chúng ta không chạm đến được, không biến thành của riêng mình được và chỉ có thể ngắm nhìn từ xa. Đây là từ dùng để chỉ những người mà chúng ta đã từng thích, nhưng lại không có được họ.) Sau khi Giang Nguyễn Nguyễn nói xong lời này cô liền lao tới hôn người đàn ông trước mặt, giờ đây cô như con thiêu thân lao vào lửa, vừa điên cuồng lại có chút tuyệt vọng… Cô biết thủ đoạn của mình thật sự quá ti tiện. Nhưng mà tình cảm của cô đã ấp ủ từ rất lâu rồi, thật sự rất khó mà buông bỏ được! Hiện tại, cô chỉ cầu xin chút ít an ủi cuối cùng này mà thôi. “Giang Nguyễn Nguyễn, cô dám!” Lệ Bạc Thâm nghiến răng, khuôn mặt… Vậy mà cha còn cãi nhau với dì xinh đẹp, nói với cô giáo không cho hai anh trai đến trường mẫu giáo!Mỗi lần nghĩ đến sau này không thể gặp hai anh trai ở trường nữa là Tiểu Tinh Tinh lại cảm thấy buồn.Cha thật vô lý!Bé không muốn thích cha nữa…Suốt quãng đường về nhà, Tiểu Tinh Tinh vẫn không thôi giận dỗi.Không thèm để ý cha đang đi theo sau lưng mình, cô bé buồn bực đi thẳng lên lầu, vừa vào phòng đã giận dữ khóa trái cửa lại.Dì Trương đứng ở cửa ra vào chứng kiến dáng vẻ tức giận của tiểu tiểu thư, sau đó lại chứng kiến vẻ mặt vô cảm của thiếu gia đi theo sau lưng cô bé. Dì biết hai người này lại giận dỗi nhau rồi.“Thiếu gia, tiểu tiểu thư đang tức giận chuyện gì vậy?”Nghe được tiếng khóa cửa trên lầu, dì Trương lo lắng nhìn về phía Lệ Bạc Thâm.Lệ Bạc Thâm nghĩ đến nguyên nhân cô bé giận mình thì giọng điệu lại lạnh băng: “Không có gì, con bé chỉ cáu kỉnh chút thôi, dì lên xem con bé đi.”Dì Trương quen thuộc gật đầu đáp ứng: “Được.”Không biết tại sao, tiểu tiểu thử rất ít khi tỏ ra nóng nảy nhưng cô bé rất hay cáu kỉnh với thiếu gia.Tính tình của thiếu gia cũng không phải là loại biết dỗ dành người khác.Nói đến cùng thì trong nhà vẫn cần có một nữ chủ nhân…Tiểu Tinh Tinh chỉ giận dỗi Lệ Bạc Thâm, lúc dì Trương tới gõ cửa, cô bé vẫn ngoan ngoãn mở cửa.“Tiểu tiểu thư, đến đây ăn chút gì đi.”Dì Trương bưng thức ăn vào rồi bày biện tất cả lên bàn, mấy món này đều là món Tiểu Tinh Tinh yêu thích.Vậy mà Tiểu Tinh Tinh lại không muốn ăn gì cả, cô bé uể oải ngồi xuống ăn vài miếng rồi lại đẩy mấy món đó đi.Thấy vậy, dì Trương đau lòng không thôi.Nhưng mà đây là chuyện của hai cha con bọn họ, bà ấy cũng không tiện khuyên giải gì, bà đành dọn mấy món đó xuống rồi đưa Tiểu Tinh Tinh đi tắm.Tới lúc bà ấy chuẩn bị phòng tắm xong đi ra đã thấy cô bé đang ngồi bên mép giường, trước mặt là chiếc laptop đang mở, khuôn mặt nhỏ nhắn của nhóc căng ra trông vô cùng nghiêm túc gõ gõ trên bàn phím, không biết nhóc đang làm gì.Dì Trương đã quen với việc nhìn thấy tiểu tiểu thư gõ gõ bấm bấm laptop cho nên bà ấy cũng không hỏi gì nhiều, chuẩn bị xong phòng tắm bà liền rời phòng.……Bên kia, Giang Nguyễn Nguyễn cùng với hai đứa nhỏ vẫn còn mắc kẹt trên đường về nhà.Triều Triều và Mộ Mộ yên tĩnh ngồi ở đằng sau, hai nhóc thỉnh thoảng lại liếc nhìn nhau rồi lại liếc nhìn biểu cảm của mẹ thông qua gương chiếu hậu.Hai nhóc không biết vừa rồi đã xảy ra chuyện gì ở trường mẫu giáo, mặc dù mẹ đã nói là mẹ vẫn ổn nhưng cả hai có thể nhìn ra được tâm trạng của mẹ không ổn xíu nào.“Mẹ ơi, hôm nay trường mẫu giáo của bọn con có tổ chức làm thiệp giấy! Cô giáo yêu cầu bọn con làm thiệp gửi tặng người bọn con yêu quý nhất, cho nên cả con và anh hai mỗi người đã làm tặng mẹ một cái thiệp đấy!”Mộ Mộ lén lút đưa mắt ra hiệu với anh hai.Triều Triều hiểu ý nên cũng gật đầu hùa theo: “Mẹ muốn biết bọn con đã viết gì không?”

Chương 72