Tác giả:

Nam Hi tự cảm thấy đời này số mình vẫn khá ổn. Tuy là bé gái mồ côi nhưng từ nhỏ đã được Chưởng môn của một tông môn tu tiên nhặt được, may mắn được nhận vào tiên tông. Căn cốt của nàng lại còn tuyệt hảo, cái ngày đo ra thiên phú đã khiến cho Chưởng môn chấn động như gặp được người trời, chẳng thèm suy nghĩ mà nhận nàng làm đệ tử. Tướng mạo thanh tú, không tính là tuyệt thế mỹ nhân gì đó nhưng từ nhỏ đến lớn cũng vẫn coi là người gặp người khen nàng một câu mỹ nhân. Nói thật lòng, Nam Hi là một người rất dễ dàng thỏa mãn. Với nàng, khởi đầu như vậy đã là một khởi đầu vô cùng tốt đẹp, coi như là cá mặn cũng có thể làm cao thủ cả đời. Ấy là nếu như không phải nàng xuyên thành nữ chính trong truyện tiên hiệp ngược văn, hơn nữa lại còn phải khóa với một hệ thống bắt nàng đi theo đúng cốt truyện. ! Nam Hi đã xuyên tới thế giới này được hơn hai mươi năm, nàng xuyên từ khi còn là một bé gái, vừa mở mắt đã được Chưởng môn nhặt về. Cuộc đời của nàng có thể nói là chẳng hề phải chịu khổ, nằm…

Chương 9: 9: Giả Vờ Mệt Quá

Sau Khi Bị Toàn Tông Môn Nghe Thấy Tiếng Lòng, Nhân Thiết Của Ta Sụp Đổ RồiTác giả: Do TựTruyện Hài Hước, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên KhôngNam Hi tự cảm thấy đời này số mình vẫn khá ổn. Tuy là bé gái mồ côi nhưng từ nhỏ đã được Chưởng môn của một tông môn tu tiên nhặt được, may mắn được nhận vào tiên tông. Căn cốt của nàng lại còn tuyệt hảo, cái ngày đo ra thiên phú đã khiến cho Chưởng môn chấn động như gặp được người trời, chẳng thèm suy nghĩ mà nhận nàng làm đệ tử. Tướng mạo thanh tú, không tính là tuyệt thế mỹ nhân gì đó nhưng từ nhỏ đến lớn cũng vẫn coi là người gặp người khen nàng một câu mỹ nhân. Nói thật lòng, Nam Hi là một người rất dễ dàng thỏa mãn. Với nàng, khởi đầu như vậy đã là một khởi đầu vô cùng tốt đẹp, coi như là cá mặn cũng có thể làm cao thủ cả đời. Ấy là nếu như không phải nàng xuyên thành nữ chính trong truyện tiên hiệp ngược văn, hơn nữa lại còn phải khóa với một hệ thống bắt nàng đi theo đúng cốt truyện. ! Nam Hi đã xuyên tới thế giới này được hơn hai mươi năm, nàng xuyên từ khi còn là một bé gái, vừa mở mắt đã được Chưởng môn nhặt về. Cuộc đời của nàng có thể nói là chẳng hề phải chịu khổ, nằm… Cứ thấy dáng vẻ này của Nam Hi là Hòa Kiếm lại thấy phiền.Nếu như là ngày thường thì chắc chắn ông sẽ dạy dỗ thêm vài câu.Nhưng lần này nhớ tới lời Nam Hi vừa nói, ông liền giữ những lời chuẩn bị nói lại trong lòng, dự định sau hẵng nói."Thôi, đầu tuần bảo con luyện tập cho tốt, có hiệu quả hơn chưa? Tập cho ta xem."Nam Hi lại nhìn Hòa Kiếm một cái, gật đầu nói: "Đương nhiên là đệ tử đã cố gắng luyện tập hàng ngày rồi ạ."Nàng đi đến bãi đất trống phía sau, rút thanh bội kiếm ra, xin hai giây nhìn chằm chằm vào thanh kiếm được chế tạo cực kỳ tinh xảo của mình, trong lòng không khỏi thở dài một hơi.[Thật là quá khó khăn đi mà.]Nghe được tiếng than khó này, Hòa Kiếm cau mày, đang chuẩn bị lên tiếng thì lại thấy Nam Hi thậm chí còn không mở miệng.Ông thoáng do dự một chút, nhưng đối phương đã bắt đầu luyện kiếm.Thiên cực kiếm pháp là kiếm pháp độc nhất vô nhị của Thiên Vân Kiếm Tông.Khác với những kiếm pháp cơ bản mà mọi người đều có thể luyện tập, kiếm pháp này sắc bén và bá đạo, người bình thường khó có thể thành thạo, yêu cầu những người có cảnh giới từ Trúc Cơ trở lên, căn cốt kiên cường dẻo dai mới có thể luyện tập.Tổng cộng có tám thức, hiện giờ Nam Hi đã luyện tới thức thứ tư, theo như tiến độ thì nàng đã luyện tập nó mất mấy tháng.Dựa theo thực lực của nữ chính trong cốt truyện, ước chừng phải mất hai ba tháng thì mới có thể hoàn thành quá trình tập luyện, tiến độ có thể nói là chậm nhất trong đám đệ tử thân truyền.Nàng phải khống chế lực vung, đâm, chặt...!kiếm.Lực đạo có phần mạnh hơn lần trước, động tác mượt mà và dứt khoát hơn, trông như vậy mới có thể coi như là đã có tiến bộ.Vì để ra vẻ như mình đã rất chăm chỉ, nàng còn âm thầm thôi thúc linh lực để khiến bản thân đổ mồ hôi nhiều hơn chút.Thức thứ nhất đã luyện xong, Nam Hi nhìn về phía Hòa Kiếm, cố ý làm thở mạnh hơn, gương mặt bày ra vẻ chăm chú.[Mệt quá đi thôi!] Nàng không nhịn được khóc rưng rức trong lòng.Không phải vì luyện một thức này khiến nàng cảm thấy mệt mỏi, mà là vì nàng phải làm bộ làm tịch trước mặt một tu chân giả cấp cao, cần phải đề cao cảnh giác đến mức tuyệt đối.Lúc này nàng đã không còn dáng vẻ yếu đuối, đáng thương như trước nữa, chỉ khẽ nhíu mày những cũng đủ khiến mọi người nghĩ nàng đang sầu lo trăm mối. 

Cứ thấy dáng vẻ này của Nam Hi là Hòa Kiếm lại thấy phiền.

Nếu như là ngày thường thì chắc chắn ông sẽ dạy dỗ thêm vài câu.

Nhưng lần này nhớ tới lời Nam Hi vừa nói, ông liền giữ những lời chuẩn bị nói lại trong lòng, dự định sau hẵng nói.

"Thôi, đầu tuần bảo con luyện tập cho tốt, có hiệu quả hơn chưa? Tập cho ta xem."

Nam Hi lại nhìn Hòa Kiếm một cái, gật đầu nói: "Đương nhiên là đệ tử đã cố gắng luyện tập hàng ngày rồi ạ."

Nàng đi đến bãi đất trống phía sau, rút thanh bội kiếm ra, xin hai giây nhìn chằm chằm vào thanh kiếm được chế tạo cực kỳ tinh xảo của mình, trong lòng không khỏi thở dài một hơi.

[Thật là quá khó khăn đi mà.]

Nghe được tiếng than khó này, Hòa Kiếm cau mày, đang chuẩn bị lên tiếng thì lại thấy Nam Hi thậm chí còn không mở miệng.

Ông thoáng do dự một chút, nhưng đối phương đã bắt đầu luyện kiếm.

Thiên cực kiếm pháp là kiếm pháp độc nhất vô nhị của Thiên Vân Kiếm Tông.

Khác với những kiếm pháp cơ bản mà mọi người đều có thể luyện tập, kiếm pháp này sắc bén và bá đạo, người bình thường khó có thể thành thạo, yêu cầu những người có cảnh giới từ Trúc Cơ trở lên, căn cốt kiên cường dẻo dai mới có thể luyện tập.

Tổng cộng có tám thức, hiện giờ Nam Hi đã luyện tới thức thứ tư, theo như tiến độ thì nàng đã luyện tập nó mất mấy tháng.

Dựa theo thực lực của nữ chính trong cốt truyện, ước chừng phải mất hai ba tháng thì mới có thể hoàn thành quá trình tập luyện, tiến độ có thể nói là chậm nhất trong đám đệ tử thân truyền.

Nàng phải khống chế lực vung, đâm, chặt...!kiếm.

Lực đạo có phần mạnh hơn lần trước, động tác mượt mà và dứt khoát hơn, trông như vậy mới có thể coi như là đã có tiến bộ.

Vì để ra vẻ như mình đã rất chăm chỉ, nàng còn âm thầm thôi thúc linh lực để khiến bản thân đổ mồ hôi nhiều hơn chút.

Thức thứ nhất đã luyện xong, Nam Hi nhìn về phía Hòa Kiếm, cố ý làm thở mạnh hơn, gương mặt bày ra vẻ chăm chú.

[Mệt quá đi thôi!] Nàng không nhịn được khóc rưng rức trong lòng.

Không phải vì luyện một thức này khiến nàng cảm thấy mệt mỏi, mà là vì nàng phải làm bộ làm tịch trước mặt một tu chân giả cấp cao, cần phải đề cao cảnh giác đến mức tuyệt đối.

Lúc này nàng đã không còn dáng vẻ yếu đuối, đáng thương như trước nữa, chỉ khẽ nhíu mày những cũng đủ khiến mọi người nghĩ nàng đang sầu lo trăm mối.

Sau Khi Bị Toàn Tông Môn Nghe Thấy Tiếng Lòng, Nhân Thiết Của Ta Sụp Đổ RồiTác giả: Do TựTruyện Hài Hước, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên KhôngNam Hi tự cảm thấy đời này số mình vẫn khá ổn. Tuy là bé gái mồ côi nhưng từ nhỏ đã được Chưởng môn của một tông môn tu tiên nhặt được, may mắn được nhận vào tiên tông. Căn cốt của nàng lại còn tuyệt hảo, cái ngày đo ra thiên phú đã khiến cho Chưởng môn chấn động như gặp được người trời, chẳng thèm suy nghĩ mà nhận nàng làm đệ tử. Tướng mạo thanh tú, không tính là tuyệt thế mỹ nhân gì đó nhưng từ nhỏ đến lớn cũng vẫn coi là người gặp người khen nàng một câu mỹ nhân. Nói thật lòng, Nam Hi là một người rất dễ dàng thỏa mãn. Với nàng, khởi đầu như vậy đã là một khởi đầu vô cùng tốt đẹp, coi như là cá mặn cũng có thể làm cao thủ cả đời. Ấy là nếu như không phải nàng xuyên thành nữ chính trong truyện tiên hiệp ngược văn, hơn nữa lại còn phải khóa với một hệ thống bắt nàng đi theo đúng cốt truyện. ! Nam Hi đã xuyên tới thế giới này được hơn hai mươi năm, nàng xuyên từ khi còn là một bé gái, vừa mở mắt đã được Chưởng môn nhặt về. Cuộc đời của nàng có thể nói là chẳng hề phải chịu khổ, nằm… Cứ thấy dáng vẻ này của Nam Hi là Hòa Kiếm lại thấy phiền.Nếu như là ngày thường thì chắc chắn ông sẽ dạy dỗ thêm vài câu.Nhưng lần này nhớ tới lời Nam Hi vừa nói, ông liền giữ những lời chuẩn bị nói lại trong lòng, dự định sau hẵng nói."Thôi, đầu tuần bảo con luyện tập cho tốt, có hiệu quả hơn chưa? Tập cho ta xem."Nam Hi lại nhìn Hòa Kiếm một cái, gật đầu nói: "Đương nhiên là đệ tử đã cố gắng luyện tập hàng ngày rồi ạ."Nàng đi đến bãi đất trống phía sau, rút thanh bội kiếm ra, xin hai giây nhìn chằm chằm vào thanh kiếm được chế tạo cực kỳ tinh xảo của mình, trong lòng không khỏi thở dài một hơi.[Thật là quá khó khăn đi mà.]Nghe được tiếng than khó này, Hòa Kiếm cau mày, đang chuẩn bị lên tiếng thì lại thấy Nam Hi thậm chí còn không mở miệng.Ông thoáng do dự một chút, nhưng đối phương đã bắt đầu luyện kiếm.Thiên cực kiếm pháp là kiếm pháp độc nhất vô nhị của Thiên Vân Kiếm Tông.Khác với những kiếm pháp cơ bản mà mọi người đều có thể luyện tập, kiếm pháp này sắc bén và bá đạo, người bình thường khó có thể thành thạo, yêu cầu những người có cảnh giới từ Trúc Cơ trở lên, căn cốt kiên cường dẻo dai mới có thể luyện tập.Tổng cộng có tám thức, hiện giờ Nam Hi đã luyện tới thức thứ tư, theo như tiến độ thì nàng đã luyện tập nó mất mấy tháng.Dựa theo thực lực của nữ chính trong cốt truyện, ước chừng phải mất hai ba tháng thì mới có thể hoàn thành quá trình tập luyện, tiến độ có thể nói là chậm nhất trong đám đệ tử thân truyền.Nàng phải khống chế lực vung, đâm, chặt...!kiếm.Lực đạo có phần mạnh hơn lần trước, động tác mượt mà và dứt khoát hơn, trông như vậy mới có thể coi như là đã có tiến bộ.Vì để ra vẻ như mình đã rất chăm chỉ, nàng còn âm thầm thôi thúc linh lực để khiến bản thân đổ mồ hôi nhiều hơn chút.Thức thứ nhất đã luyện xong, Nam Hi nhìn về phía Hòa Kiếm, cố ý làm thở mạnh hơn, gương mặt bày ra vẻ chăm chú.[Mệt quá đi thôi!] Nàng không nhịn được khóc rưng rức trong lòng.Không phải vì luyện một thức này khiến nàng cảm thấy mệt mỏi, mà là vì nàng phải làm bộ làm tịch trước mặt một tu chân giả cấp cao, cần phải đề cao cảnh giác đến mức tuyệt đối.Lúc này nàng đã không còn dáng vẻ yếu đuối, đáng thương như trước nữa, chỉ khẽ nhíu mày những cũng đủ khiến mọi người nghĩ nàng đang sầu lo trăm mối. 

Chương 9: 9: Giả Vờ Mệt Quá