Tác giả:

Nam Hi tự cảm thấy đời này số mình vẫn khá ổn. Tuy là bé gái mồ côi nhưng từ nhỏ đã được Chưởng môn của một tông môn tu tiên nhặt được, may mắn được nhận vào tiên tông. Căn cốt của nàng lại còn tuyệt hảo, cái ngày đo ra thiên phú đã khiến cho Chưởng môn chấn động như gặp được người trời, chẳng thèm suy nghĩ mà nhận nàng làm đệ tử. Tướng mạo thanh tú, không tính là tuyệt thế mỹ nhân gì đó nhưng từ nhỏ đến lớn cũng vẫn coi là người gặp người khen nàng một câu mỹ nhân. Nói thật lòng, Nam Hi là một người rất dễ dàng thỏa mãn. Với nàng, khởi đầu như vậy đã là một khởi đầu vô cùng tốt đẹp, coi như là cá mặn cũng có thể làm cao thủ cả đời. Ấy là nếu như không phải nàng xuyên thành nữ chính trong truyện tiên hiệp ngược văn, hơn nữa lại còn phải khóa với một hệ thống bắt nàng đi theo đúng cốt truyện. ! Nam Hi đã xuyên tới thế giới này được hơn hai mươi năm, nàng xuyên từ khi còn là một bé gái, vừa mở mắt đã được Chưởng môn nhặt về. Cuộc đời của nàng có thể nói là chẳng hề phải chịu khổ, nằm…

Chương 13: 13: Đi Tán Phét

Sau Khi Bị Toàn Tông Môn Nghe Thấy Tiếng Lòng, Nhân Thiết Của Ta Sụp Đổ RồiTác giả: Do TựTruyện Hài Hước, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên KhôngNam Hi tự cảm thấy đời này số mình vẫn khá ổn. Tuy là bé gái mồ côi nhưng từ nhỏ đã được Chưởng môn của một tông môn tu tiên nhặt được, may mắn được nhận vào tiên tông. Căn cốt của nàng lại còn tuyệt hảo, cái ngày đo ra thiên phú đã khiến cho Chưởng môn chấn động như gặp được người trời, chẳng thèm suy nghĩ mà nhận nàng làm đệ tử. Tướng mạo thanh tú, không tính là tuyệt thế mỹ nhân gì đó nhưng từ nhỏ đến lớn cũng vẫn coi là người gặp người khen nàng một câu mỹ nhân. Nói thật lòng, Nam Hi là một người rất dễ dàng thỏa mãn. Với nàng, khởi đầu như vậy đã là một khởi đầu vô cùng tốt đẹp, coi như là cá mặn cũng có thể làm cao thủ cả đời. Ấy là nếu như không phải nàng xuyên thành nữ chính trong truyện tiên hiệp ngược văn, hơn nữa lại còn phải khóa với một hệ thống bắt nàng đi theo đúng cốt truyện. ! Nam Hi đã xuyên tới thế giới này được hơn hai mươi năm, nàng xuyên từ khi còn là một bé gái, vừa mở mắt đã được Chưởng môn nhặt về. Cuộc đời của nàng có thể nói là chẳng hề phải chịu khổ, nằm… Nghĩ vậy, đôi môi Nam Hi như vô thức cong lên.Nàng cũng không để ý thấy Hòa Kiếm đột nhiên khẽ giật mình.Sau đó dường như nàng muốn hỏi thêm gì đó, nhưng cuối cùng chỉ nhướn mày nhìn sư tôn mình."Đệ tử đa tạ sư tôn, tuần sau nhất định đệ tử sẽ cho sư tôn một kết quả khiến sư tôn hài lòng."Nàng hành lễ với Hòa Kiếm.Dựa theo thông lệ thì bây giờ nàng có thể trở về rồi.Quả nhiên tiếp đó, Hòa Kiếm liền phất tay áo: “Ta sẽ nhớ kỹ lời này.Được rồi, con trở về đi."Sau khi ra khỏi tiên phủ của sư tôn, Nam Hi hiếm khi không có việc gì để làm.Nhiệm vụ tu hành hôm nay đã hoàn thành vào buổi sáng.Còn một trong những nhiệm vụ cốt truyện của hệ thống cũng đã hoàn thành vào ngày hôm qua.Cốt truyện hiện giờ đang tiến triển đến lúc mà nàng và nam chính chưa có nhiều liên hệ.Vốn dĩ nàng còn nghĩ sẽ phải mất cả buổi chiều để làm hết nhiệm vụ trong ngày hôm nay, ai ngờ kết quả lại hoàn thành nhanh hơn cả trong tưởng tượng của nàng.Trong tông môn chỉ có một số việc để giết thời gian như tu luyện, học tập, hoặc là tìm người tán phét.Suy nghĩ một lát, Nam Hi không hề do dự mà chọn phương án cuối cùng.Nàng vào tông môn đã nhiều năm, đương nhiên là có quen biết một số đệ tử.Tuy không tính là thân thiết nhưng như thế cũng đủ rồi.Những đệ tử này không thường xuyên ở trong núi như nàng, có điều thường thì nàng đều có thể gặp được họ ở trong Diễn Võ Trường.Khác với việc luyện tập trong viện tử.Ở Diễn Võ Trường, ngoài việc tỷ thí luyện kiếm ra thì đây còn là nơi lượng người lui tới đông nhất, bởi thế đây cũng là nơi tin tức lan truyền nhanh nhất trong môn phái.Sau khi luyện tập xong, mọi người đều sẽ ngồi xuống cùng nhau buôn dưa lê, hóng drama.Đến ngay cả những người không mấy quan tâm tới những drama xung quanh cũng sẽ thỉnh thoảng nói chen vào một hai câu.Khi đến, Nam Hi cố tình che giấu sự hiện diện của mình, ngồi lặng lẽ ở một góc khuất, tránh thu hút người chú ý đến nàng.Sau đó nàng lặng lẽ lấy đồ ăn nhẹ và hạt dưa trong túi trữ vật ra, còn vận linh lực ở bên tai để tăng thính lực.Cách đó không xa, có một đệ tử Giáp nói: “Ây dà, mọi người biết không? Hôm qua Đại sư tỷ..."Đệ tử Bính ngắt lời hắn: “Ngươi nắm bắt tin tức chậm thế? Chuyện này đã truyền ra khắp tông môn rồi.Theo ta thấy, đại sư tỷ thật đúng là hồ đồ rồi nên mới có thể để người ta sỉ nhục thoải mái như vậy." 

Nghĩ vậy, đôi môi Nam Hi như vô thức cong lên.

Nàng cũng không để ý thấy Hòa Kiếm đột nhiên khẽ giật mình.

Sau đó dường như nàng muốn hỏi thêm gì đó, nhưng cuối cùng chỉ nhướn mày nhìn sư tôn mình.

"Đệ tử đa tạ sư tôn, tuần sau nhất định đệ tử sẽ cho sư tôn một kết quả khiến sư tôn hài lòng."

Nàng hành lễ với Hòa Kiếm.

Dựa theo thông lệ thì bây giờ nàng có thể trở về rồi.

Quả nhiên tiếp đó, Hòa Kiếm liền phất tay áo: “Ta sẽ nhớ kỹ lời này.

Được rồi, con trở về đi."

Sau khi ra khỏi tiên phủ của sư tôn, Nam Hi hiếm khi không có việc gì để làm.

Nhiệm vụ tu hành hôm nay đã hoàn thành vào buổi sáng.

Còn một trong những nhiệm vụ cốt truyện của hệ thống cũng đã hoàn thành vào ngày hôm qua.

Cốt truyện hiện giờ đang tiến triển đến lúc mà nàng và nam chính chưa có nhiều liên hệ.

Vốn dĩ nàng còn nghĩ sẽ phải mất cả buổi chiều để làm hết nhiệm vụ trong ngày hôm nay, ai ngờ kết quả lại hoàn thành nhanh hơn cả trong tưởng tượng của nàng.

Trong tông môn chỉ có một số việc để giết thời gian như tu luyện, học tập, hoặc là tìm người tán phét.

Suy nghĩ một lát, Nam Hi không hề do dự mà chọn phương án cuối cùng.

Nàng vào tông môn đã nhiều năm, đương nhiên là có quen biết một số đệ tử.

Tuy không tính là thân thiết nhưng như thế cũng đủ rồi.

Những đệ tử này không thường xuyên ở trong núi như nàng, có điều thường thì nàng đều có thể gặp được họ ở trong Diễn Võ Trường.

Khác với việc luyện tập trong viện tử.

Ở Diễn Võ Trường, ngoài việc tỷ thí luyện kiếm ra thì đây còn là nơi lượng người lui tới đông nhất, bởi thế đây cũng là nơi tin tức lan truyền nhanh nhất trong môn phái.

Sau khi luyện tập xong, mọi người đều sẽ ngồi xuống cùng nhau buôn dưa lê, hóng drama.

Đến ngay cả những người không mấy quan tâm tới những drama xung quanh cũng sẽ thỉnh thoảng nói chen vào một hai câu.

Khi đến, Nam Hi cố tình che giấu sự hiện diện của mình, ngồi lặng lẽ ở một góc khuất, tránh thu hút người chú ý đến nàng.

Sau đó nàng lặng lẽ lấy đồ ăn nhẹ và hạt dưa trong túi trữ vật ra, còn vận linh lực ở bên tai để tăng thính lực.

Cách đó không xa, có một đệ tử Giáp nói: “Ây dà, mọi người biết không? Hôm qua Đại sư tỷ..."

Đệ tử Bính ngắt lời hắn: “Ngươi nắm bắt tin tức chậm thế? Chuyện này đã truyền ra khắp tông môn rồi.

Theo ta thấy, đại sư tỷ thật đúng là hồ đồ rồi nên mới có thể để người ta sỉ nhục thoải mái như vậy."

Sau Khi Bị Toàn Tông Môn Nghe Thấy Tiếng Lòng, Nhân Thiết Của Ta Sụp Đổ RồiTác giả: Do TựTruyện Hài Hước, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên KhôngNam Hi tự cảm thấy đời này số mình vẫn khá ổn. Tuy là bé gái mồ côi nhưng từ nhỏ đã được Chưởng môn của một tông môn tu tiên nhặt được, may mắn được nhận vào tiên tông. Căn cốt của nàng lại còn tuyệt hảo, cái ngày đo ra thiên phú đã khiến cho Chưởng môn chấn động như gặp được người trời, chẳng thèm suy nghĩ mà nhận nàng làm đệ tử. Tướng mạo thanh tú, không tính là tuyệt thế mỹ nhân gì đó nhưng từ nhỏ đến lớn cũng vẫn coi là người gặp người khen nàng một câu mỹ nhân. Nói thật lòng, Nam Hi là một người rất dễ dàng thỏa mãn. Với nàng, khởi đầu như vậy đã là một khởi đầu vô cùng tốt đẹp, coi như là cá mặn cũng có thể làm cao thủ cả đời. Ấy là nếu như không phải nàng xuyên thành nữ chính trong truyện tiên hiệp ngược văn, hơn nữa lại còn phải khóa với một hệ thống bắt nàng đi theo đúng cốt truyện. ! Nam Hi đã xuyên tới thế giới này được hơn hai mươi năm, nàng xuyên từ khi còn là một bé gái, vừa mở mắt đã được Chưởng môn nhặt về. Cuộc đời của nàng có thể nói là chẳng hề phải chịu khổ, nằm… Nghĩ vậy, đôi môi Nam Hi như vô thức cong lên.Nàng cũng không để ý thấy Hòa Kiếm đột nhiên khẽ giật mình.Sau đó dường như nàng muốn hỏi thêm gì đó, nhưng cuối cùng chỉ nhướn mày nhìn sư tôn mình."Đệ tử đa tạ sư tôn, tuần sau nhất định đệ tử sẽ cho sư tôn một kết quả khiến sư tôn hài lòng."Nàng hành lễ với Hòa Kiếm.Dựa theo thông lệ thì bây giờ nàng có thể trở về rồi.Quả nhiên tiếp đó, Hòa Kiếm liền phất tay áo: “Ta sẽ nhớ kỹ lời này.Được rồi, con trở về đi."Sau khi ra khỏi tiên phủ của sư tôn, Nam Hi hiếm khi không có việc gì để làm.Nhiệm vụ tu hành hôm nay đã hoàn thành vào buổi sáng.Còn một trong những nhiệm vụ cốt truyện của hệ thống cũng đã hoàn thành vào ngày hôm qua.Cốt truyện hiện giờ đang tiến triển đến lúc mà nàng và nam chính chưa có nhiều liên hệ.Vốn dĩ nàng còn nghĩ sẽ phải mất cả buổi chiều để làm hết nhiệm vụ trong ngày hôm nay, ai ngờ kết quả lại hoàn thành nhanh hơn cả trong tưởng tượng của nàng.Trong tông môn chỉ có một số việc để giết thời gian như tu luyện, học tập, hoặc là tìm người tán phét.Suy nghĩ một lát, Nam Hi không hề do dự mà chọn phương án cuối cùng.Nàng vào tông môn đã nhiều năm, đương nhiên là có quen biết một số đệ tử.Tuy không tính là thân thiết nhưng như thế cũng đủ rồi.Những đệ tử này không thường xuyên ở trong núi như nàng, có điều thường thì nàng đều có thể gặp được họ ở trong Diễn Võ Trường.Khác với việc luyện tập trong viện tử.Ở Diễn Võ Trường, ngoài việc tỷ thí luyện kiếm ra thì đây còn là nơi lượng người lui tới đông nhất, bởi thế đây cũng là nơi tin tức lan truyền nhanh nhất trong môn phái.Sau khi luyện tập xong, mọi người đều sẽ ngồi xuống cùng nhau buôn dưa lê, hóng drama.Đến ngay cả những người không mấy quan tâm tới những drama xung quanh cũng sẽ thỉnh thoảng nói chen vào một hai câu.Khi đến, Nam Hi cố tình che giấu sự hiện diện của mình, ngồi lặng lẽ ở một góc khuất, tránh thu hút người chú ý đến nàng.Sau đó nàng lặng lẽ lấy đồ ăn nhẹ và hạt dưa trong túi trữ vật ra, còn vận linh lực ở bên tai để tăng thính lực.Cách đó không xa, có một đệ tử Giáp nói: “Ây dà, mọi người biết không? Hôm qua Đại sư tỷ..."Đệ tử Bính ngắt lời hắn: “Ngươi nắm bắt tin tức chậm thế? Chuyện này đã truyền ra khắp tông môn rồi.Theo ta thấy, đại sư tỷ thật đúng là hồ đồ rồi nên mới có thể để người ta sỉ nhục thoải mái như vậy." 

Chương 13: 13: Đi Tán Phét