Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…

Chương 58: C58: Lại bị thương thành như vậy

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Sau đó dồn toàn bộ nội lực trong cơ thể lên tay phải, muốn công kích chồn già."Khà khà khà..."Chồn già cười nham hiểm, dễ dàng tránh thoát một quyền này, sau đó lại vung móng vuốt lên!Dưới ánh đèn lờ mờ lóe ra ba ánh sáng trắng chói mắt!"Roet..."Dương Thiển Bảo kêu thẻm một tiếng.Toàn bộ cánh tay phải đã bị chặt đứt một lần nữa.Lực tác động mạnh do va chạm khiến cả người ông ta bay ra ngoài, cuối cùng đập mạnh xuống đất, trong miệng không ngừng phun ra máu tươi, bộ dáng không còn hăm hở như trước nữa."dự...Nhìn thấy cảnh tượng này, mọi người hít một hơi khí lạnh, sợ run lên.Đây chính là một võ giả Hoàng kỳ đấy!Lại bị thương thành như vậy!"Cậu Lâm, chúng... chúng ta phải làm sao bây giờ?"Vương Xung hơi lo lắng hỏi."Làm sao bây giờ á? Đương nhiên là tiếp tục xem trò hay rồi."Lâm Phong từ tốn nói.Hoàn toàn không có ý định cứu người!Nếu ngay từ đầu Dương Thiên Bảo cứ thế đưa tiền cho anh, thì anh còn có thể vì tiền mà ra tay cứu người một cái!Đáng tiếc... Có một số chuyện, một khi đã bỏ qua thì chính là thật sự bỏ lỡ!Còn về phần tiền công một nghìn ba trăm vạn, chờ sau khi hai người này chết thì anh có thể tìm người của nhà họ Giang đòi, thế nên anh cũng không vội."Chú Dương!" Giang Tịch Ninh hoảng hốt kêu lên một tiếng. Cô ta chạy tới vừa giúp Dương Thiển Bảo cầm máu, vừa hoảng sợ nói."Chú Dương, chú... chú không sao chứ?""Cô... cô chủ! Con súc sinh này không đơn giản, e là đêm nay chúng ta sẽ chết ở đây."Vẻ mặt Dương Thiên Bảo tràn đầy thống khổ, trong mắt càng là sự hổ thẹn không thôi.Ông ta hận bản thân mình!Hận mình quá kiêu ngạo!Nếu không... Ông ta có thể cầm chân chồn già, sau đó để cho hai thuộc hạ đưa cô chủ rời khỏi nơi này trước.Nhưng bây giờ đã muộn rồi!"Vương Xung, nếu hôm nay ông có thể bảo vệ cô chủ nhà tôi ra ngoài thì nhà họ Giang nhất định sẽ báo đáp ông!"Dương Thiên Bảo đưa ánh mắt khẩn cầu nhìn về phía Vương Xung. Sắc mặt Vương Xung khẽ thay đổi, không dám đáp lời.Nếu là bình thường, có thể kết giao với kiểu gia tộc danh giá như nhà họ. Giang thì nhất định ông ta sẽ dốc hết sức lực!Nhưng bây giờ, có thể đè nén nỗi sợ hãi trong lòng mà không bỏ trốn đã là rất tốt rồi!Còn để ông ta đến đối phó với chồn già, ông ta không dám!Dường như Dương Thiên Bảo cũng biết ý nghĩ của Vương Xung, ánh mắt ông ta đã hoàn toàn trở nên tối đi.

Sau đó dồn toàn bộ nội lực trong cơ thể lên tay phải, muốn công kích chồn già.

"Khà khà khà..."

Chồn già cười nham hiểm, dễ dàng tránh thoát một quyền này, sau đó lại vung móng vuốt lên!

Dưới ánh đèn lờ mờ lóe ra ba ánh sáng trắng chói mắt!

"Roet..."

Dương Thiển Bảo kêu thẻm một tiếng.

Toàn bộ cánh tay phải đã bị chặt đứt một lần nữa.

Lực tác động mạnh do va chạm khiến cả người ông ta bay ra ngoài, cuối cùng đập mạnh xuống đất, trong miệng không ngừng phun ra máu tươi, bộ dáng không còn hăm hở như trước nữa.

"dự...

Nhìn thấy cảnh tượng này, mọi người hít một hơi khí lạnh, sợ run lên.

Đây chính là một võ giả Hoàng kỳ đấy!

Lại bị thương thành như vậy!

"Cậu Lâm, chúng... chúng ta phải làm sao bây giờ?"

Vương Xung hơi lo lắng hỏi.

"Làm sao bây giờ á? Đương nhiên là tiếp tục xem trò hay rồi."

Lâm Phong từ tốn nói.

Hoàn toàn không có ý định cứu người!

Nếu ngay từ đầu Dương Thiên Bảo cứ thế đưa tiền cho anh, thì anh còn có thể vì tiền mà ra tay cứu người một cái!

Đáng tiếc... Có một số chuyện, một khi đã bỏ qua thì chính là thật sự bỏ lỡ!

Còn về phần tiền công một nghìn ba trăm vạn, chờ sau khi hai người này chết thì anh có thể tìm người của nhà họ Giang đòi, thế nên anh cũng không vội.

"Chú Dương!" Giang Tịch Ninh hoảng hốt kêu lên một tiếng. Cô ta chạy tới vừa giúp Dương Thiển Bảo cầm máu, vừa hoảng sợ nói.

"Chú Dương, chú... chú không sao chứ?"

"Cô... cô chủ! Con súc sinh này không đơn giản, e là đêm nay chúng ta sẽ chết ở đây."

Vẻ mặt Dương Thiên Bảo tràn đầy thống khổ, trong mắt càng là sự hổ thẹn không thôi.

Ông ta hận bản thân mình!

Hận mình quá kiêu ngạo!

Nếu không... Ông ta có thể cầm chân chồn già, sau đó để cho hai thuộc hạ đưa cô chủ rời khỏi nơi này trước.

Nhưng bây giờ đã muộn rồi!

"Vương Xung, nếu hôm nay ông có thể bảo vệ cô chủ nhà tôi ra ngoài thì nhà họ Giang nhất định sẽ báo đáp ông!"

Dương Thiên Bảo đưa ánh mắt khẩn cầu nhìn về phía Vương Xung. Sắc mặt Vương Xung khẽ thay đổi, không dám đáp lời.

Nếu là bình thường, có thể kết giao với kiểu gia tộc danh giá như nhà họ. Giang thì nhất định ông ta sẽ dốc hết sức lực!

Nhưng bây giờ, có thể đè nén nỗi sợ hãi trong lòng mà không bỏ trốn đã là rất tốt rồi!

Còn để ông ta đến đối phó với chồn già, ông ta không dám!

Dường như Dương Thiên Bảo cũng biết ý nghĩ của Vương Xung, ánh mắt ông ta đã hoàn toàn trở nên tối đi.

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Sau đó dồn toàn bộ nội lực trong cơ thể lên tay phải, muốn công kích chồn già."Khà khà khà..."Chồn già cười nham hiểm, dễ dàng tránh thoát một quyền này, sau đó lại vung móng vuốt lên!Dưới ánh đèn lờ mờ lóe ra ba ánh sáng trắng chói mắt!"Roet..."Dương Thiển Bảo kêu thẻm một tiếng.Toàn bộ cánh tay phải đã bị chặt đứt một lần nữa.Lực tác động mạnh do va chạm khiến cả người ông ta bay ra ngoài, cuối cùng đập mạnh xuống đất, trong miệng không ngừng phun ra máu tươi, bộ dáng không còn hăm hở như trước nữa."dự...Nhìn thấy cảnh tượng này, mọi người hít một hơi khí lạnh, sợ run lên.Đây chính là một võ giả Hoàng kỳ đấy!Lại bị thương thành như vậy!"Cậu Lâm, chúng... chúng ta phải làm sao bây giờ?"Vương Xung hơi lo lắng hỏi."Làm sao bây giờ á? Đương nhiên là tiếp tục xem trò hay rồi."Lâm Phong từ tốn nói.Hoàn toàn không có ý định cứu người!Nếu ngay từ đầu Dương Thiên Bảo cứ thế đưa tiền cho anh, thì anh còn có thể vì tiền mà ra tay cứu người một cái!Đáng tiếc... Có một số chuyện, một khi đã bỏ qua thì chính là thật sự bỏ lỡ!Còn về phần tiền công một nghìn ba trăm vạn, chờ sau khi hai người này chết thì anh có thể tìm người của nhà họ Giang đòi, thế nên anh cũng không vội."Chú Dương!" Giang Tịch Ninh hoảng hốt kêu lên một tiếng. Cô ta chạy tới vừa giúp Dương Thiển Bảo cầm máu, vừa hoảng sợ nói."Chú Dương, chú... chú không sao chứ?""Cô... cô chủ! Con súc sinh này không đơn giản, e là đêm nay chúng ta sẽ chết ở đây."Vẻ mặt Dương Thiên Bảo tràn đầy thống khổ, trong mắt càng là sự hổ thẹn không thôi.Ông ta hận bản thân mình!Hận mình quá kiêu ngạo!Nếu không... Ông ta có thể cầm chân chồn già, sau đó để cho hai thuộc hạ đưa cô chủ rời khỏi nơi này trước.Nhưng bây giờ đã muộn rồi!"Vương Xung, nếu hôm nay ông có thể bảo vệ cô chủ nhà tôi ra ngoài thì nhà họ Giang nhất định sẽ báo đáp ông!"Dương Thiên Bảo đưa ánh mắt khẩn cầu nhìn về phía Vương Xung. Sắc mặt Vương Xung khẽ thay đổi, không dám đáp lời.Nếu là bình thường, có thể kết giao với kiểu gia tộc danh giá như nhà họ. Giang thì nhất định ông ta sẽ dốc hết sức lực!Nhưng bây giờ, có thể đè nén nỗi sợ hãi trong lòng mà không bỏ trốn đã là rất tốt rồi!Còn để ông ta đến đối phó với chồn già, ông ta không dám!Dường như Dương Thiên Bảo cũng biết ý nghĩ của Vương Xung, ánh mắt ông ta đã hoàn toàn trở nên tối đi.

Chương 58: C58: Lại bị thương thành như vậy