Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…

Chương 91: C91: Làm em sợ muốn chết

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Đầu bên kia cúp máy luôn.Lâm Phong thấy vậy cũng cười khẩy một tiếng rồi bóp nát điện thoại di động. Lúc này.Lâm Vân Dao chạy chậm đến nhào vào trong lòng Lâm Phong, giọng nói nức nở:"Anh! Làm em sợ muốn chết.""Có anh ở đây, không sao hết!"Lâm Phong nhẹ nhàng vuốt lưng em gái an ủi."Anh... Cái lớp bảo vệ lúc nấy là thế nào vậy?”"Là do lúc trước anh có để lại trên người em một thuật pháp nho nhỏ, chỉ cần em gặp nguy hiểm tới tính mạng là sẽ tự động kích hoạt!”"Thì ra là như vậy! Thần kỳ thật...""Ha ha... Sau này anh sẽ dạy cho em!""Thật sao?""Đương nhiên là thật, anh sẽ tìm phương pháp tu luyện hô hấp thích hợp nhất cho em, đến lúc đó em có thể lợi hại giống như anh!""Anh, anh tốt với em quá."Cùng lúc đó. Trong thành phố Kim Lăng, trong một căn biệt thự xa hoa!Tư Đồ Hạo không nhịn được nữa, đập mạnh điện thoại di động xuống đất."Chết tiệt, chết tiệt, chếSắc mặt dữ tợn, giận đến nỗi cả người run lên! Lại còn đàn ông tự tin thật đáng yêu?Thân là đệ nhị đường chủ như hắn ta có bao giờ bị người khác sỉ nhục như thế chứ?Hơn nữa, A Thu, A Đạt, Trịnh Thiên Hổ, những người này đều là những kiện tướng đắc lực của hắn ta!Bây giờ tất cả lại đều chết dưới tay cái kẻ tên là Lâm Phong này!Điều này đã chạm đến điểm mấu chốt tuyệt đối của hắn ta!Thù này không trả, Tư Đồ Hạo tao thề không làm người nữa!"Tưởng rằng Huyền Cảnh thì là vô địch sao? Quả đúng là ếch ngồi đáy giếng, Lâm Phong, tao nhất định sẽ chém mày thành muôn mảnh! Bắt mày quỳ xuống cầu xin tao!"Tư Đồ Hạo lạnh lùng nói.Đúng lúc này.Một người đàn ông to cao mặc áo đen bước vội vào, cung kính nói:"Ngài Tư Đồ, cậu cả Giang muốn gặp ngài ạ!""Mau gọi cậu ta vào!""Vâng!"Nhìn vệ sĩ rời đi, Tư Đồ Hạo thở hắt ra một hơi, tâm trạng dần dần tỉnh táo lại.Kỳ quặc!

Đầu bên kia cúp máy luôn.

Lâm Phong thấy vậy cũng cười khẩy một tiếng rồi bóp nát điện thoại di động. Lúc này.

Lâm Vân Dao chạy chậm đến nhào vào trong lòng Lâm Phong, giọng nói nức nở:

"Anh! Làm em sợ muốn chết."

"Có anh ở đây, không sao hết!"

Lâm Phong nhẹ nhàng vuốt lưng em gái an ủi.

"Anh... Cái lớp bảo vệ lúc nấy là thế nào vậy?”

"Là do lúc trước anh có để lại trên người em một thuật pháp nho nhỏ, chỉ cần em gặp nguy hiểm tới tính mạng là sẽ tự động kích hoạt!”

"Thì ra là như vậy! Thần kỳ thật..."

"Ha ha... Sau này anh sẽ dạy cho em!"

"Thật sao?"

"Đương nhiên là thật, anh sẽ tìm phương pháp tu luyện hô hấp thích hợp nhất cho em, đến lúc đó em có thể lợi hại giống như anh!"

"Anh, anh tốt với em quá."

Cùng lúc đó. Trong thành phố Kim Lăng, trong một căn biệt thự xa hoa!

Tư Đồ Hạo không nhịn được nữa, đập mạnh điện thoại di động xuống đất.

"Chết tiệt, chết tiệt, chế

Sắc mặt dữ tợn, giận đến nỗi cả người run lên! Lại còn đàn ông tự tin thật đáng yêu?

Thân là đệ nhị đường chủ như hắn ta có bao giờ bị người khác sỉ nhục như thế chứ?

Hơn nữa, A Thu, A Đạt, Trịnh Thiên Hổ, những người này đều là những kiện tướng đắc lực của hắn ta!

Bây giờ tất cả lại đều chết dưới tay cái kẻ tên là Lâm Phong này!

Điều này đã chạm đến điểm mấu chốt tuyệt đối của hắn ta!

Thù này không trả, Tư Đồ Hạo tao thề không làm người nữa!

"Tưởng rằng Huyền Cảnh thì là vô địch sao? Quả đúng là ếch ngồi đáy giếng, Lâm Phong, tao nhất định sẽ chém mày thành muôn mảnh! Bắt mày quỳ xuống cầu xin tao!"

Tư Đồ Hạo lạnh lùng nói.

Đúng lúc này.

Một người đàn ông to cao mặc áo đen bước vội vào, cung kính nói:

"Ngài Tư Đồ, cậu cả Giang muốn gặp ngài ạ!"

"Mau gọi cậu ta vào!"

"Vâng!"

Nhìn vệ sĩ rời đi, Tư Đồ Hạo thở hắt ra một hơi, tâm trạng dần dần tỉnh táo lại.

Kỳ quặc!

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Đầu bên kia cúp máy luôn.Lâm Phong thấy vậy cũng cười khẩy một tiếng rồi bóp nát điện thoại di động. Lúc này.Lâm Vân Dao chạy chậm đến nhào vào trong lòng Lâm Phong, giọng nói nức nở:"Anh! Làm em sợ muốn chết.""Có anh ở đây, không sao hết!"Lâm Phong nhẹ nhàng vuốt lưng em gái an ủi."Anh... Cái lớp bảo vệ lúc nấy là thế nào vậy?”"Là do lúc trước anh có để lại trên người em một thuật pháp nho nhỏ, chỉ cần em gặp nguy hiểm tới tính mạng là sẽ tự động kích hoạt!”"Thì ra là như vậy! Thần kỳ thật...""Ha ha... Sau này anh sẽ dạy cho em!""Thật sao?""Đương nhiên là thật, anh sẽ tìm phương pháp tu luyện hô hấp thích hợp nhất cho em, đến lúc đó em có thể lợi hại giống như anh!""Anh, anh tốt với em quá."Cùng lúc đó. Trong thành phố Kim Lăng, trong một căn biệt thự xa hoa!Tư Đồ Hạo không nhịn được nữa, đập mạnh điện thoại di động xuống đất."Chết tiệt, chết tiệt, chếSắc mặt dữ tợn, giận đến nỗi cả người run lên! Lại còn đàn ông tự tin thật đáng yêu?Thân là đệ nhị đường chủ như hắn ta có bao giờ bị người khác sỉ nhục như thế chứ?Hơn nữa, A Thu, A Đạt, Trịnh Thiên Hổ, những người này đều là những kiện tướng đắc lực của hắn ta!Bây giờ tất cả lại đều chết dưới tay cái kẻ tên là Lâm Phong này!Điều này đã chạm đến điểm mấu chốt tuyệt đối của hắn ta!Thù này không trả, Tư Đồ Hạo tao thề không làm người nữa!"Tưởng rằng Huyền Cảnh thì là vô địch sao? Quả đúng là ếch ngồi đáy giếng, Lâm Phong, tao nhất định sẽ chém mày thành muôn mảnh! Bắt mày quỳ xuống cầu xin tao!"Tư Đồ Hạo lạnh lùng nói.Đúng lúc này.Một người đàn ông to cao mặc áo đen bước vội vào, cung kính nói:"Ngài Tư Đồ, cậu cả Giang muốn gặp ngài ạ!""Mau gọi cậu ta vào!""Vâng!"Nhìn vệ sĩ rời đi, Tư Đồ Hạo thở hắt ra một hơi, tâm trạng dần dần tỉnh táo lại.Kỳ quặc!

Chương 91: C91: Làm em sợ muốn chết