Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 94: C94: Sao vây
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… “Hả...Oh! Cảm..cảm ơn cháu!Huyết Thủ Nhân Đồ cầm lấy hạc giấy, ngoài cười nhưng trong lòng không cười.“Được rồi, được rồi, tiểu Dao, em về phòng tắm rửa nghỉ ngơi trước đi, ngày mai còn phải đi đến trường báo cáo chính thức! Anh với bác Thiên Tâm có vài lời cần nói.”Lâm Phong không muốn để em gái tiếp xúc nhiều với lão ma đầu này.“Dạ vâng!”Lâm Vân Dao nhảy nhót vui vẻ chạy vào trong phòng.Huyết Thủ Nhân Đồ tiễn Lâm Vân Dao rời đi, vẻ mặt có chút phức tạp.“Sao vây!? Lão ma đầu nhà ông, chẳng lế cũng thấy cảm động?”Lâm Phong nhàn nhạt nói.“Tiền bối nói đùa rồi, so với chuyện này, tô lại cảm thấy Huyết Thủ Nhân Đồ. càng phù hợp với tính cách của tôi hơn.”Huyết Thủ Nhân Đồ cười gượng.Lâm Phong không nói nữa, đi vào trong phòng lấy ra giấy và bút, sau đó viết lên giấy một loạt những dược liệu. Truyện Võng Du“Ông dựa theo phương thuốc này đi mua thuốc, mua xong thuốc thì qua đây tìm tôi.!”“Cảm ơn tiền bối!”Huyết Thủ Nhân Đồ nhìn thấy phương thuốc trong tay, tâm trạng vô cùng kích động!Lâm Phong suy nghĩ một chút rồi hỏi:“Ông biết Tam Khẩu Đường không?”“Là người của Tam Khẩu Đường bắt cóc em gái của tiền bối Huyết Thủ Nhân Đồ đoán được ngay lập tức.Lâm Phong khẽ gật đầu.Huyết Thủ Nhân Đồ nghe xong thì suy nghĩ trong giây lát rồi mới nói:“Tam Khẩu Đường này tổng cổng có ba Đường Khẩu, mỗi một Đường Khẩu đều có một vị đường chủ trung kỳ Địa Cảnh quản lý! Ngoài ra, Tam Khẩu Đường còn có bảy tám vị cao thủ Huyền Cảnh với mười mấy vị cao thủ Hoàng Cảnh!”“Phóng mắt kháp thành phố Kim Lăng thì thực lực cỡ này, cũng chỉ có tam đại gia tộc Giang, Tần, Lý mới có thể sánh được!”“Với thực lực của tiền bối, tiêu diệt một Tam Khẩu Đường nhỏ nhoi đương nhiên không thành vấn đề!”“Nhưng mà, tôi cảm thấynếu không cần thiết, tốt nhất tiền bối vẫn đừng nên làm như vậy!”“Hử? Tại sao?” Lâm Phong tỏ vẻ kinh ngạc.“Bởi vì nghe nói là ba vị đường chủ của Tam Khẩu Đường, có quan hệ với thế lực ở trên núi.”Huyết Thủ Nhân Đồ hạ giọng. “Thế lực trên núi?”“Đúng vậy! Các thế lực lớn trong thế tục ít nhiều đều có liên quan đến tông môn trên núi.”“Những tông môn này đaz trải qua năm tháng lâu dài, là đại diện cho đỉnh cao. giới võ đạo của nước Đại Hạ.”“Trong tình huống bình thường, bọn họ sẽ không bao giờ xuống núi, nhưng lại cần một vài vật tư cho việc sinh hoạt, cho nên một vài thế lực trong thế tục sẽ chủ động cung cấp tiền bạc vật tư cho bọn họ, để tìm kiếm sự bảo vệ.”Huyết Thủ Nhân Đồ nói xong, lại tò mò hỏi:
“Hả...Oh! Cảm..cảm ơn cháu!
Huyết Thủ Nhân Đồ cầm lấy hạc giấy, ngoài cười nhưng trong lòng không cười.
“Được rồi, được rồi, tiểu Dao, em về phòng tắm rửa nghỉ ngơi trước đi, ngày mai còn phải đi đến trường báo cáo chính thức! Anh với bác Thiên Tâm có vài lời cần nói.”
Lâm Phong không muốn để em gái tiếp xúc nhiều với lão ma đầu này.
“Dạ vâng!”
Lâm Vân Dao nhảy nhót vui vẻ chạy vào trong phòng.
Huyết Thủ Nhân Đồ tiễn Lâm Vân Dao rời đi, vẻ mặt có chút phức tạp.
“Sao vây!? Lão ma đầu nhà ông, chẳng lế cũng thấy cảm động?”
Lâm Phong nhàn nhạt nói.
“Tiền bối nói đùa rồi, so với chuyện này, tô lại cảm thấy Huyết Thủ Nhân Đồ. càng phù hợp với tính cách của tôi hơn.”
Huyết Thủ Nhân Đồ cười gượng.
Lâm Phong không nói nữa, đi vào trong phòng lấy ra giấy và bút, sau đó viết lên giấy một loạt những dược liệu. Truyện Võng Du
“Ông dựa theo phương thuốc này đi mua thuốc, mua xong thuốc thì qua đây tìm tôi.!”
“Cảm ơn tiền bối!”
Huyết Thủ Nhân Đồ nhìn thấy phương thuốc trong tay, tâm trạng vô cùng kích động!
Lâm Phong suy nghĩ một chút rồi hỏi:
“Ông biết Tam Khẩu Đường không?”
“Là người của Tam Khẩu Đường bắt cóc em gái của tiền bối Huyết Thủ Nhân Đồ đoán được ngay lập tức.
Lâm Phong khẽ gật đầu.
Huyết Thủ Nhân Đồ nghe xong thì suy nghĩ trong giây lát rồi mới nói:
“Tam Khẩu Đường này tổng cổng có ba Đường Khẩu, mỗi một Đường Khẩu đều có một vị đường chủ trung kỳ Địa Cảnh quản lý! Ngoài ra, Tam Khẩu Đường còn có bảy tám vị cao thủ Huyền Cảnh với mười mấy vị cao thủ Hoàng Cảnh!”
“Phóng mắt kháp thành phố Kim Lăng thì thực lực cỡ này, cũng chỉ có tam đại gia tộc Giang, Tần, Lý mới có thể sánh được!”
“Với thực lực của tiền bối, tiêu diệt một Tam Khẩu Đường nhỏ nhoi đương nhiên không thành vấn đề!”
“Nhưng mà, tôi cảm thấynếu không cần thiết, tốt nhất tiền bối vẫn đừng nên làm như vậy!”
“Hử? Tại sao?” Lâm Phong tỏ vẻ kinh ngạc.
“Bởi vì nghe nói là ba vị đường chủ của Tam Khẩu Đường, có quan hệ với thế lực ở trên núi.”
Huyết Thủ Nhân Đồ hạ giọng. “Thế lực trên núi?”
“Đúng vậy! Các thế lực lớn trong thế tục ít nhiều đều có liên quan đến tông môn trên núi.”
“Những tông môn này đaz trải qua năm tháng lâu dài, là đại diện cho đỉnh cao. giới võ đạo của nước Đại Hạ.”
“Trong tình huống bình thường, bọn họ sẽ không bao giờ xuống núi, nhưng lại cần một vài vật tư cho việc sinh hoạt, cho nên một vài thế lực trong thế tục sẽ chủ động cung cấp tiền bạc vật tư cho bọn họ, để tìm kiếm sự bảo vệ.”
Huyết Thủ Nhân Đồ nói xong, lại tò mò hỏi:
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… “Hả...Oh! Cảm..cảm ơn cháu!Huyết Thủ Nhân Đồ cầm lấy hạc giấy, ngoài cười nhưng trong lòng không cười.“Được rồi, được rồi, tiểu Dao, em về phòng tắm rửa nghỉ ngơi trước đi, ngày mai còn phải đi đến trường báo cáo chính thức! Anh với bác Thiên Tâm có vài lời cần nói.”Lâm Phong không muốn để em gái tiếp xúc nhiều với lão ma đầu này.“Dạ vâng!”Lâm Vân Dao nhảy nhót vui vẻ chạy vào trong phòng.Huyết Thủ Nhân Đồ tiễn Lâm Vân Dao rời đi, vẻ mặt có chút phức tạp.“Sao vây!? Lão ma đầu nhà ông, chẳng lế cũng thấy cảm động?”Lâm Phong nhàn nhạt nói.“Tiền bối nói đùa rồi, so với chuyện này, tô lại cảm thấy Huyết Thủ Nhân Đồ. càng phù hợp với tính cách của tôi hơn.”Huyết Thủ Nhân Đồ cười gượng.Lâm Phong không nói nữa, đi vào trong phòng lấy ra giấy và bút, sau đó viết lên giấy một loạt những dược liệu. Truyện Võng Du“Ông dựa theo phương thuốc này đi mua thuốc, mua xong thuốc thì qua đây tìm tôi.!”“Cảm ơn tiền bối!”Huyết Thủ Nhân Đồ nhìn thấy phương thuốc trong tay, tâm trạng vô cùng kích động!Lâm Phong suy nghĩ một chút rồi hỏi:“Ông biết Tam Khẩu Đường không?”“Là người của Tam Khẩu Đường bắt cóc em gái của tiền bối Huyết Thủ Nhân Đồ đoán được ngay lập tức.Lâm Phong khẽ gật đầu.Huyết Thủ Nhân Đồ nghe xong thì suy nghĩ trong giây lát rồi mới nói:“Tam Khẩu Đường này tổng cổng có ba Đường Khẩu, mỗi một Đường Khẩu đều có một vị đường chủ trung kỳ Địa Cảnh quản lý! Ngoài ra, Tam Khẩu Đường còn có bảy tám vị cao thủ Huyền Cảnh với mười mấy vị cao thủ Hoàng Cảnh!”“Phóng mắt kháp thành phố Kim Lăng thì thực lực cỡ này, cũng chỉ có tam đại gia tộc Giang, Tần, Lý mới có thể sánh được!”“Với thực lực của tiền bối, tiêu diệt một Tam Khẩu Đường nhỏ nhoi đương nhiên không thành vấn đề!”“Nhưng mà, tôi cảm thấynếu không cần thiết, tốt nhất tiền bối vẫn đừng nên làm như vậy!”“Hử? Tại sao?” Lâm Phong tỏ vẻ kinh ngạc.“Bởi vì nghe nói là ba vị đường chủ của Tam Khẩu Đường, có quan hệ với thế lực ở trên núi.”Huyết Thủ Nhân Đồ hạ giọng. “Thế lực trên núi?”“Đúng vậy! Các thế lực lớn trong thế tục ít nhiều đều có liên quan đến tông môn trên núi.”“Những tông môn này đaz trải qua năm tháng lâu dài, là đại diện cho đỉnh cao. giới võ đạo của nước Đại Hạ.”“Trong tình huống bình thường, bọn họ sẽ không bao giờ xuống núi, nhưng lại cần một vài vật tư cho việc sinh hoạt, cho nên một vài thế lực trong thế tục sẽ chủ động cung cấp tiền bạc vật tư cho bọn họ, để tìm kiếm sự bảo vệ.”Huyết Thủ Nhân Đồ nói xong, lại tò mò hỏi: