Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 110: C110: Nói thừa
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Vương Xung mừng thầm.Suy nghĩ xem lát nữa cậu em Lâm sẽ cảm ơn mình như thế nào.Nhưng không ngờ vừa mới đi ra ngoài thì Lâm Phong đã đột nhiên đưa tay ra túm được cổ áo của ông ta, xách ông ta lên."Cậu... cậu Lâm, cậu thế này là?”Vương Xung giật mình hoảng sợ, cũng càng không hiểu ra sao!Cách đó không xa, Trương Bân đứng bật dậy, vẻ mặt kinh ngạc khó hiểu. Thế này hiển nhiên là không nằm trong dự liệu của hai người."Hiện tại tôi thật sự hận không thể bóp ch ết ông! Ai cho ông sắp xếp bốn người phụ nữ cho tôi?”Lâm Phong lạnh lùng hỏi.Vương Xung nghe thế thì âm thầm giật mình, hỏi lại theo bản năng:"Lế nào cậu em, không... không thích phụ nữ?”"Nói thừa! Đương nhiên là tôi không...”Lâm Phong khựng lại.Anh tức giận vứt Vương Xung xuống ghế salon, lạnh lếo nói: "Đương nhiên là tôi thích phụ nữ!”"Chẳng qua tôi chỉ thích một người duy nhất! Người phụ nữ đó chính là Trần Y. Nặc mà hôm qua ông nhìn thấy.”"Mà ban nãy ông sắp xếp cho bốn cô gái tươi trẻ vây quanh tôi, kết quả bị Trần Y Nặc nhìn thấy!”"Cho nên... Ông nói xem bây giờ tôi nên giết ông, hay vẫn là giết ông đây?”Vừa dứt lời, Vương Xung và Trương Bân đưa mắt liếc nhìn nhau, đều hiểu ra vấn đề ở chỗ nào!Tối hôm qua, Lâm Phong nhìn thấy vị hôn thê của Giang Quân Lâm, còn có vẻ rất nhiệt tình. Hai người bọn họ còn tưởng rằng Lâm Phong thích phụ nữ xinh đẹp, cho nên định lấy ấn tượng tốt ban đầu, tạo ra được chút quan hệtKết quả, không ngờ rằng muốn vỗ mông ngựa lại vỗ nhầm đùi ngựa rồi!Lúc này, Trương Bân bỗng nhiên cầm lấy cái gạt tàn thuốc trên bàn, đập một cái lên trán mình!"Bốp!” Trong nháy mắt, máu tươi tràn ra đây mặt Trương Bân. "Cậu Lâm, chuyện này không liên quan gì đến đại ca cả, là do tôi đưa ý kiến ngu ngốc này! Chúng tôi chỉ muốn cậu được thoải mái một chút, không ngờ lại hạicậu!”Trương Bân thở hắt ra một hơi, lại nói:"Cậu Lâm, chuyện này không liên quan gì đến đại ca cả, là do tôi đưa ý kiến ngu ngốc này! Chúng tôi chỉ muốn cậu được thoải mái một chút, không ngờ lại hại cậu!”"Bân Tử, cậu...Vẻ mặt Vương Xung thay đổi, vội vàng rút khăn tay lau máu trên trán Trương Bân.Bân Tử và ông ta có mối giao hảo sinh tử!Hiện tại, ông ta thấy người anh em tốt của mình vì mình mà không cần mạng sống, trong lòng vửa cảm động vừa khó chịu.Vẻ mặt Lâm Phong bình tĩnh. Trương Bân này cũng tính là một kẻ độc ác!
Vương Xung mừng thầm.
Suy nghĩ xem lát nữa cậu em Lâm sẽ cảm ơn mình như thế nào.
Nhưng không ngờ vừa mới đi ra ngoài thì Lâm Phong đã đột nhiên đưa tay ra túm được cổ áo của ông ta, xách ông ta lên.
"Cậu... cậu Lâm, cậu thế này là?”
Vương Xung giật mình hoảng sợ, cũng càng không hiểu ra sao!
Cách đó không xa, Trương Bân đứng bật dậy, vẻ mặt kinh ngạc khó hiểu. Thế này hiển nhiên là không nằm trong dự liệu của hai người.
"Hiện tại tôi thật sự hận không thể bóp ch ết ông! Ai cho ông sắp xếp bốn người phụ nữ cho tôi?”
Lâm Phong lạnh lùng hỏi.
Vương Xung nghe thế thì âm thầm giật mình, hỏi lại theo bản năng:
"Lế nào cậu em, không... không thích phụ nữ?”
"Nói thừa! Đương nhiên là tôi không...”
Lâm Phong khựng lại.
Anh tức giận vứt Vương Xung xuống ghế salon, lạnh lếo nói: "Đương nhiên là tôi thích phụ nữ!”
"Chẳng qua tôi chỉ thích một người duy nhất! Người phụ nữ đó chính là Trần Y. Nặc mà hôm qua ông nhìn thấy.”
"Mà ban nãy ông sắp xếp cho bốn cô gái tươi trẻ vây quanh tôi, kết quả bị Trần Y Nặc nhìn thấy!”
"Cho nên... Ông nói xem bây giờ tôi nên giết ông, hay vẫn là giết ông đây?”
Vừa dứt lời, Vương Xung và Trương Bân đưa mắt liếc nhìn nhau, đều hiểu ra vấn đề ở chỗ nào!
Tối hôm qua, Lâm Phong nhìn thấy vị hôn thê của Giang Quân Lâm, còn có vẻ rất nhiệt tình. Hai người bọn họ còn tưởng rằng Lâm Phong thích phụ nữ xinh đẹp, cho nên định lấy ấn tượng tốt ban đầu, tạo ra được chút quan hệt
Kết quả, không ngờ rằng muốn vỗ mông ngựa lại vỗ nhầm đùi ngựa rồi!
Lúc này, Trương Bân bỗng nhiên cầm lấy cái gạt tàn thuốc trên bàn, đập một cái lên trán mình!
"Bốp!” Trong nháy mắt, máu tươi tràn ra đây mặt Trương Bân. "Cậu Lâm, chuyện này không liên quan gì đến đại ca cả, là do tôi đưa ý kiến ngu ngốc này! Chúng tôi chỉ muốn cậu được thoải mái một chút, không ngờ lại hại
cậu!”
Trương Bân thở hắt ra một hơi, lại nói:
"Cậu Lâm, chuyện này không liên quan gì đến đại ca cả, là do tôi đưa ý kiến ngu ngốc này! Chúng tôi chỉ muốn cậu được thoải mái một chút, không ngờ lại hại cậu!”
"Bân Tử, cậu...
Vẻ mặt Vương Xung thay đổi, vội vàng rút khăn tay lau máu trên trán Trương Bân.
Bân Tử và ông ta có mối giao hảo sinh tử!
Hiện tại, ông ta thấy người anh em tốt của mình vì mình mà không cần mạng sống, trong lòng vửa cảm động vừa khó chịu.
Vẻ mặt Lâm Phong bình tĩnh. Trương Bân này cũng tính là một kẻ độc ác!
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Vương Xung mừng thầm.Suy nghĩ xem lát nữa cậu em Lâm sẽ cảm ơn mình như thế nào.Nhưng không ngờ vừa mới đi ra ngoài thì Lâm Phong đã đột nhiên đưa tay ra túm được cổ áo của ông ta, xách ông ta lên."Cậu... cậu Lâm, cậu thế này là?”Vương Xung giật mình hoảng sợ, cũng càng không hiểu ra sao!Cách đó không xa, Trương Bân đứng bật dậy, vẻ mặt kinh ngạc khó hiểu. Thế này hiển nhiên là không nằm trong dự liệu của hai người."Hiện tại tôi thật sự hận không thể bóp ch ết ông! Ai cho ông sắp xếp bốn người phụ nữ cho tôi?”Lâm Phong lạnh lùng hỏi.Vương Xung nghe thế thì âm thầm giật mình, hỏi lại theo bản năng:"Lế nào cậu em, không... không thích phụ nữ?”"Nói thừa! Đương nhiên là tôi không...”Lâm Phong khựng lại.Anh tức giận vứt Vương Xung xuống ghế salon, lạnh lếo nói: "Đương nhiên là tôi thích phụ nữ!”"Chẳng qua tôi chỉ thích một người duy nhất! Người phụ nữ đó chính là Trần Y. Nặc mà hôm qua ông nhìn thấy.”"Mà ban nãy ông sắp xếp cho bốn cô gái tươi trẻ vây quanh tôi, kết quả bị Trần Y Nặc nhìn thấy!”"Cho nên... Ông nói xem bây giờ tôi nên giết ông, hay vẫn là giết ông đây?”Vừa dứt lời, Vương Xung và Trương Bân đưa mắt liếc nhìn nhau, đều hiểu ra vấn đề ở chỗ nào!Tối hôm qua, Lâm Phong nhìn thấy vị hôn thê của Giang Quân Lâm, còn có vẻ rất nhiệt tình. Hai người bọn họ còn tưởng rằng Lâm Phong thích phụ nữ xinh đẹp, cho nên định lấy ấn tượng tốt ban đầu, tạo ra được chút quan hệtKết quả, không ngờ rằng muốn vỗ mông ngựa lại vỗ nhầm đùi ngựa rồi!Lúc này, Trương Bân bỗng nhiên cầm lấy cái gạt tàn thuốc trên bàn, đập một cái lên trán mình!"Bốp!” Trong nháy mắt, máu tươi tràn ra đây mặt Trương Bân. "Cậu Lâm, chuyện này không liên quan gì đến đại ca cả, là do tôi đưa ý kiến ngu ngốc này! Chúng tôi chỉ muốn cậu được thoải mái một chút, không ngờ lại hạicậu!”Trương Bân thở hắt ra một hơi, lại nói:"Cậu Lâm, chuyện này không liên quan gì đến đại ca cả, là do tôi đưa ý kiến ngu ngốc này! Chúng tôi chỉ muốn cậu được thoải mái một chút, không ngờ lại hại cậu!”"Bân Tử, cậu...Vẻ mặt Vương Xung thay đổi, vội vàng rút khăn tay lau máu trên trán Trương Bân.Bân Tử và ông ta có mối giao hảo sinh tử!Hiện tại, ông ta thấy người anh em tốt của mình vì mình mà không cần mạng sống, trong lòng vửa cảm động vừa khó chịu.Vẻ mặt Lâm Phong bình tĩnh. Trương Bân này cũng tính là một kẻ độc ác!