Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 115: Cậu là Lâm Phong?
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Lâm Phong nhìn thoáng qua phòng khách căn biệt thự.Lan can được chạm khắc bằng ngọc, những bức tranh cổ nổi tiếng, trong sự xa xỉ ấy lại làm nổi bật lên chút gì đó khiêm tốn.Không thể phủ nhận rằng, cái thằng đần này cũng biết hưởng thụ đấy. "Cậu là ai?"Tư Đồ Hạo đứng dậy khỏi ghế sô pha, một đôi mắt như chim ưng lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Lâm Phong."Ông không biết tôi?" Lâm Phong lại thấy hơi bất ngờ.Tư Đồ Hạo thấy vẻ mặt đó của Lâm Phong thì suy nghĩ một lúc, rồi lập tức nhíu mày nói:"Cậu là Lâm Phong?""Đúng thế!"Lâm Phong nhẹ nhàng gật đầu.Anh cứ như đang ở nhà mình vậy, anh lấy một chai Lafite 1982 trong tủ rượu ra, sau đó ung dung nhàn nhã ngồi trên ghế sô pha, nhấp một ngụm rượu một cách thanh tao.Tư Đồ Hạo lạnh lùng nhìn anh, cũng không ngăn cản.Lâm Phong đã xuất hiện rồi, vậy có nghĩa là có thể nhiệm vụ của Vân Tam Thủy đã thất bại!Chỉ là, Lâm Phong vào bằng cách nào?Đệ Nhị Đường Khẩu của ông ta có nhiều tinh anh như thế, có khoảng chừng một trăm hai trăm người đứng canh gác ở bên ngoài!Hơn nữa còn có cả Vương Phú Quý, hậu kỳ Huyền Cảnh nữa!Theo lý mà nói thì Lâm Phong tuyệt đối không thể nào xông vào được.Nghĩ đến đây, Tư Đồ Hạo la lớn về phía bên ngoài."Phú Quý! Phú Quý!"Nhưng bên ngoài im lặng như tờ, không một ai trả lời.Điều này khiến trong lòng Tư Đồ Hạo trùng xuống, hắn ta biết rõ có chuyện gì đó không ổn!"Đừng gọi nữa, người bên ngoài đã bị tôi xử lý hết rồi!"Lâm Phong nhẹ nhàng lắc lư rượu đỏ trong ly rồi bình tĩnh nói. "Chỉ dựa vào một mình cậu?”Tư Đồ Hạo nheo mắt lại.Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Lâm Phong nhìn thoáng qua phòng khách căn biệt thự.
Lan can được chạm khắc bằng ngọc, những bức tranh cổ nổi tiếng, trong sự xa xỉ ấy lại làm nổi bật lên chút gì đó khiêm tốn.
Không thể phủ nhận rằng, cái thằng đần này cũng biết hưởng thụ đấy. "Cậu là ai?"
Tư Đồ Hạo đứng dậy khỏi ghế sô pha, một đôi mắt như chim ưng lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Lâm Phong.
"Ông không biết tôi?" Lâm Phong lại thấy hơi bất ngờ.
Tư Đồ Hạo thấy vẻ mặt đó của Lâm Phong thì suy nghĩ một lúc, rồi lập tức nhíu mày nói:
"Cậu là Lâm Phong?"
"Đúng thế!"
Lâm Phong nhẹ nhàng gật đầu.
Anh cứ như đang ở nhà mình vậy, anh lấy một chai Lafite 1982 trong tủ rượu ra, sau đó ung dung nhàn nhã ngồi trên ghế sô pha, nhấp một ngụm rượu một cách thanh tao.
Tư Đồ Hạo lạnh lùng nhìn anh, cũng không ngăn cản.
Lâm Phong đã xuất hiện rồi, vậy có nghĩa là có thể nhiệm vụ của Vân Tam Thủy đã thất bại!
Chỉ là, Lâm Phong vào bằng cách nào?
Đệ Nhị Đường Khẩu của ông ta có nhiều tinh anh như thế, có khoảng chừng một trăm hai trăm người đứng canh gác ở bên ngoài!
Hơn nữa còn có cả Vương Phú Quý, hậu kỳ Huyền Cảnh nữa!
Theo lý mà nói thì Lâm Phong tuyệt đối không thể nào xông vào được.
Nghĩ đến đây, Tư Đồ Hạo la lớn về phía bên ngoài.
"Phú Quý! Phú Quý!"
Nhưng bên ngoài im lặng như tờ, không một ai trả lời.
Điều này khiến trong lòng Tư Đồ Hạo trùng xuống, hắn ta biết rõ có chuyện gì đó không ổn!
"Đừng gọi nữa, người bên ngoài đã bị tôi xử lý hết rồi!"
Lâm Phong nhẹ nhàng lắc lư rượu đỏ trong ly rồi bình tĩnh nói. "Chỉ dựa vào một mình cậu?”
Tư Đồ Hạo nheo mắt lại.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Lâm Phong nhìn thoáng qua phòng khách căn biệt thự.Lan can được chạm khắc bằng ngọc, những bức tranh cổ nổi tiếng, trong sự xa xỉ ấy lại làm nổi bật lên chút gì đó khiêm tốn.Không thể phủ nhận rằng, cái thằng đần này cũng biết hưởng thụ đấy. "Cậu là ai?"Tư Đồ Hạo đứng dậy khỏi ghế sô pha, một đôi mắt như chim ưng lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Lâm Phong."Ông không biết tôi?" Lâm Phong lại thấy hơi bất ngờ.Tư Đồ Hạo thấy vẻ mặt đó của Lâm Phong thì suy nghĩ một lúc, rồi lập tức nhíu mày nói:"Cậu là Lâm Phong?""Đúng thế!"Lâm Phong nhẹ nhàng gật đầu.Anh cứ như đang ở nhà mình vậy, anh lấy một chai Lafite 1982 trong tủ rượu ra, sau đó ung dung nhàn nhã ngồi trên ghế sô pha, nhấp một ngụm rượu một cách thanh tao.Tư Đồ Hạo lạnh lùng nhìn anh, cũng không ngăn cản.Lâm Phong đã xuất hiện rồi, vậy có nghĩa là có thể nhiệm vụ của Vân Tam Thủy đã thất bại!Chỉ là, Lâm Phong vào bằng cách nào?Đệ Nhị Đường Khẩu của ông ta có nhiều tinh anh như thế, có khoảng chừng một trăm hai trăm người đứng canh gác ở bên ngoài!Hơn nữa còn có cả Vương Phú Quý, hậu kỳ Huyền Cảnh nữa!Theo lý mà nói thì Lâm Phong tuyệt đối không thể nào xông vào được.Nghĩ đến đây, Tư Đồ Hạo la lớn về phía bên ngoài."Phú Quý! Phú Quý!"Nhưng bên ngoài im lặng như tờ, không một ai trả lời.Điều này khiến trong lòng Tư Đồ Hạo trùng xuống, hắn ta biết rõ có chuyện gì đó không ổn!"Đừng gọi nữa, người bên ngoài đã bị tôi xử lý hết rồi!"Lâm Phong nhẹ nhàng lắc lư rượu đỏ trong ly rồi bình tĩnh nói. "Chỉ dựa vào một mình cậu?”Tư Đồ Hạo nheo mắt lại.Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!