Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 122: Quả cầu nhỏ màu vàng
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Đàm Thiên Hồng và Chu Vân Mai liếc mắt nhìn nhau, ánh mắt hơi động.Đây không thể nghi ngờ được là một cơ hội đánh lén rất tốt, nhưng hai người bọn họ vừa rồi quả thực là đã bị kinh hãi, trong lòng vẫn còn chột dạ."Quả cầu nhỏ màu vàng này cũng là đồ cổ à?"Lâm Phong lấy ra một quả cầu vàng nhỏ từ bên trong bình cổ trên kệ, quay người lại nhàn nhạt hỏi.Đàm Thiên Hồng không hiểu ý tứ trong hành động này của Lâm Phong, ông †a cười khan một tiếng nói:"Tư Đồ Hạo rất thích thu thập những thứ này, tôi nghĩ có lẽ là đồ cổi" "Đồ tốt như vậy, tôi tặng cho ông nhé?” Lâm Phong nhấc mí mắt lên, mỉm cười nói.Không biết tại sao, Đàm Thiên Hồng nhìn thấy ánh mắt của Lâm Phong thì trong lòng run rẩy.Một nỗi sợ hãi cực lớn xông lên đầu trong nháy mắt. Cậu ta muốn giết mình! Cậu ta muốn giết mình!Đàm Thiên Hồng có một loại dự cảm mãnh liệt, loại dự cảm này khiến chân ông ta nhữn ra, quỳ thẳng xuống đất.Mà trong khoảnh khắc ông ta quỳ xuống kia, Lâm Phong đã bắn quả cầu nhỏ màu vàng trong tay ra."Vút!"Quả cầu vàng nhỏ bay sượt qua đỉnh đầu của Đàm Thiên Hồng, làm vỡ đầu của một vị võ giả Hoàng Cảnh đứng ở sau lưng.“Rầm!"Máu tươi hòa lẫn vật chất màu trắng bản lên mặt Chu Vân Mai ở bên cạnh."A!!!" Chu Vân Mai hét rầm lên.Thân thể nở nang run rẩy kịch liệt, cuống quýt lau chùi máu và óc ở trên mặt, run rẩy đến mức da gà trên người đều nổi hết cả lên.“Xin lỗi, tôi tiện tay *****, không ngờ uy lực của quả cầu nhỏ này lại lớn như thết”Trên mặt Lâm Phong hiện đầy vẻ áy náy.Nhìn thấy một màn này, đầu óc của tất cả mọi người có mặt trong phòng đều trống rỗng, cả người đều tê rần!Là thật sự sợ hãi! Người này hoàn toàn không ra chiêu như lẽ thường!Ở trong mắt anh, mạng người giống như một món đồ chơi vậy, bị anh chơi đùa trong lòng bàn tay!“Cho nên, lời tôi vừa mới nói các người suy nghĩ thế nào rồi?” Lâm Phong lặp lại vấn đề vừa nãy."Tiền bối, sau này tôi chính là chó săn của ngài!"Đàm Thiên Hồng không chút do dự nói.Nếu như nhìn kỹ thì có thể thấy trên trán ông ta đã đổ một lớp mồ hôi lạnhSắp bị dọa đến đái ra quần rồi!Vừa rồi nếu như không phải quỳ xuống, vậy thì người bị nổ đầu chính là ông tat"Chúng tôi cũng là chó săn của ngài!""Chúng tôi đều là chó săn của !"Những người khác cũng vội vàng quỳ xuống, giọng nói run rẩy.Chu Vân Mai lau sạch vết dơ trên mặt, uốn éo cái mông to đi tới chỗ Lâm Phong, giơ tay khoác lên bả vai của Lâm Phong, gương mặt đào hoa nặn ra một nụ cười:"Tiền bối. .. Ngài thật là lợi hại, em rất thích."Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Đàm Thiên Hồng và Chu Vân Mai liếc mắt nhìn nhau, ánh mắt hơi động.
Đây không thể nghi ngờ được là một cơ hội đánh lén rất tốt, nhưng hai người bọn họ vừa rồi quả thực là đã bị kinh hãi, trong lòng vẫn còn chột dạ.
"Quả cầu nhỏ màu vàng này cũng là đồ cổ à?"
Lâm Phong lấy ra một quả cầu vàng nhỏ từ bên trong bình cổ trên kệ, quay người lại nhàn nhạt hỏi.
Đàm Thiên Hồng không hiểu ý tứ trong hành động này của Lâm Phong, ông †a cười khan một tiếng nói:
"Tư Đồ Hạo rất thích thu thập những thứ này, tôi nghĩ có lẽ là đồ cổi" "Đồ tốt như vậy, tôi tặng cho ông nhé?” Lâm Phong nhấc mí mắt lên, mỉm cười nói.
Không biết tại sao, Đàm Thiên Hồng nhìn thấy ánh mắt của Lâm Phong thì trong lòng run rẩy.
Một nỗi sợ hãi cực lớn xông lên đầu trong nháy mắt. Cậu ta muốn giết mình! Cậu ta muốn giết mình!
Đàm Thiên Hồng có một loại dự cảm mãnh liệt, loại dự cảm này khiến chân ông ta nhữn ra, quỳ thẳng xuống đất.
Mà trong khoảnh khắc ông ta quỳ xuống kia, Lâm Phong đã bắn quả cầu nhỏ màu vàng trong tay ra.
"Vút!"
Quả cầu vàng nhỏ bay sượt qua đỉnh đầu của Đàm Thiên Hồng, làm vỡ đầu của một vị võ giả Hoàng Cảnh đứng ở sau lưng.
“Rầm!"
Máu tươi hòa lẫn vật chất màu trắng bản lên mặt Chu Vân Mai ở bên cạnh.
"A!!!"
Chu Vân Mai hét rầm lên.
Thân thể nở nang run rẩy kịch liệt, cuống quýt lau chùi máu và óc ở trên mặt, run rẩy đến mức da gà trên người đều nổi hết cả lên.
“Xin lỗi, tôi tiện tay *****, không ngờ uy lực của quả cầu nhỏ này lại lớn như thết”
Trên mặt Lâm Phong hiện đầy vẻ áy náy.
Nhìn thấy một màn này, đầu óc của tất cả mọi người có mặt trong phòng đều trống rỗng, cả người đều tê rần!
Là thật sự sợ hãi! Người này hoàn toàn không ra chiêu như lẽ thường!
Ở trong mắt anh, mạng người giống như một món đồ chơi vậy, bị anh chơi đùa trong lòng bàn tay!
“Cho nên, lời tôi vừa mới nói các người suy nghĩ thế nào rồi?” Lâm Phong lặp lại vấn đề vừa nãy.
"Tiền bối, sau này tôi chính là chó săn của ngài!"
Đàm Thiên Hồng không chút do dự nói.
Nếu như nhìn kỹ thì có thể thấy trên trán ông ta đã đổ một lớp mồ hôi lạnh
Sắp bị dọa đến đái ra quần rồi!
Vừa rồi nếu như không phải quỳ xuống, vậy thì người bị nổ đầu chính là ông tat
"Chúng tôi cũng là chó săn của ngài!"
"Chúng tôi đều là chó săn của !"
Những người khác cũng vội vàng quỳ xuống, giọng nói run rẩy.
Chu Vân Mai lau sạch vết dơ trên mặt, uốn éo cái mông to đi tới chỗ Lâm Phong, giơ tay khoác lên bả vai của Lâm Phong, gương mặt đào hoa nặn ra một nụ cười:
"Tiền bối. .. Ngài thật là lợi hại, em rất thích."
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Đàm Thiên Hồng và Chu Vân Mai liếc mắt nhìn nhau, ánh mắt hơi động.Đây không thể nghi ngờ được là một cơ hội đánh lén rất tốt, nhưng hai người bọn họ vừa rồi quả thực là đã bị kinh hãi, trong lòng vẫn còn chột dạ."Quả cầu nhỏ màu vàng này cũng là đồ cổ à?"Lâm Phong lấy ra một quả cầu vàng nhỏ từ bên trong bình cổ trên kệ, quay người lại nhàn nhạt hỏi.Đàm Thiên Hồng không hiểu ý tứ trong hành động này của Lâm Phong, ông †a cười khan một tiếng nói:"Tư Đồ Hạo rất thích thu thập những thứ này, tôi nghĩ có lẽ là đồ cổi" "Đồ tốt như vậy, tôi tặng cho ông nhé?” Lâm Phong nhấc mí mắt lên, mỉm cười nói.Không biết tại sao, Đàm Thiên Hồng nhìn thấy ánh mắt của Lâm Phong thì trong lòng run rẩy.Một nỗi sợ hãi cực lớn xông lên đầu trong nháy mắt. Cậu ta muốn giết mình! Cậu ta muốn giết mình!Đàm Thiên Hồng có một loại dự cảm mãnh liệt, loại dự cảm này khiến chân ông ta nhữn ra, quỳ thẳng xuống đất.Mà trong khoảnh khắc ông ta quỳ xuống kia, Lâm Phong đã bắn quả cầu nhỏ màu vàng trong tay ra."Vút!"Quả cầu vàng nhỏ bay sượt qua đỉnh đầu của Đàm Thiên Hồng, làm vỡ đầu của một vị võ giả Hoàng Cảnh đứng ở sau lưng.“Rầm!"Máu tươi hòa lẫn vật chất màu trắng bản lên mặt Chu Vân Mai ở bên cạnh."A!!!" Chu Vân Mai hét rầm lên.Thân thể nở nang run rẩy kịch liệt, cuống quýt lau chùi máu và óc ở trên mặt, run rẩy đến mức da gà trên người đều nổi hết cả lên.“Xin lỗi, tôi tiện tay *****, không ngờ uy lực của quả cầu nhỏ này lại lớn như thết”Trên mặt Lâm Phong hiện đầy vẻ áy náy.Nhìn thấy một màn này, đầu óc của tất cả mọi người có mặt trong phòng đều trống rỗng, cả người đều tê rần!Là thật sự sợ hãi! Người này hoàn toàn không ra chiêu như lẽ thường!Ở trong mắt anh, mạng người giống như một món đồ chơi vậy, bị anh chơi đùa trong lòng bàn tay!“Cho nên, lời tôi vừa mới nói các người suy nghĩ thế nào rồi?” Lâm Phong lặp lại vấn đề vừa nãy."Tiền bối, sau này tôi chính là chó săn của ngài!"Đàm Thiên Hồng không chút do dự nói.Nếu như nhìn kỹ thì có thể thấy trên trán ông ta đã đổ một lớp mồ hôi lạnhSắp bị dọa đến đái ra quần rồi!Vừa rồi nếu như không phải quỳ xuống, vậy thì người bị nổ đầu chính là ông tat"Chúng tôi cũng là chó săn của ngài!""Chúng tôi đều là chó săn của !"Những người khác cũng vội vàng quỳ xuống, giọng nói run rẩy.Chu Vân Mai lau sạch vết dơ trên mặt, uốn éo cái mông to đi tới chỗ Lâm Phong, giơ tay khoác lên bả vai của Lâm Phong, gương mặt đào hoa nặn ra một nụ cười:"Tiền bối. .. Ngài thật là lợi hại, em rất thích."Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!