Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…

Chương 128: Cùng lúc đó

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Huyết Thủ Nhân Đồ kích động đáp.Phía bên kia. Trên một chiếc ô tô đang phóng nhanh."Phó minh chủ Dương! Tại sao khi nấy chúng ta lại phải đi! Mặc dù thăng nhóc đó lợi hại, nhưng chúng ta nhiều người thế này sao phải sợ nó!"Võ giả sơ kỳ Địa Cảnh sa sầm hỏi."Tôi nghi ngờ nó là cao thủ Thiên Cảnh!"Nét mặt Dương Đỉnh Thiên nghiêm túc."Thiên Cảnh?"Con ngươi những người ngồi trên xe đều co lại."Hẳn là không phải vậy chứ? Trong thành phố Kim Lăng ngoài minh chủ của chúng ta và lão vô dụng của tam đại gia tộc thì sao có thể có Thiên Cảnh khác được chứ? Hơn nữa nó còn trẻ như thế?""Phó minh chủ Dương có phải ông nhìn nhầm rồi không?""Mấy người nghĩ trước đó vì sao tôi lại tự dưng bị bay ra ngoài? Nếu không phải nội kình của cao thủ Thiên Cảnh phóng ra thì chắc chắn không thể nào!"Dương Đỉnh Thiên lắc đầu, trầm giọng nói:"Dù sao thì tên này không đơn giản, chúng ta tạm thời đừng để ý tới! Chỉ cần báo cáo lại sự việc là được! Còn cụ thể thế nào thì để cấp trên quyết!"Sáng sớm hôm sau, Lâm Phong tỉnh lại từ trong giấc mơ. Anh đi ra ngoài cửa, duỗi thẳng cái lưng mỏi nhừ đón ánh nắng mặt trời.Đã lâu rồi anh không có được giấc ngủ ngon như thế, chỉ cảm thấy trong người rất sảng khoái.Đúng lúc này, Lâm Phong nhìn thấy Huyết Thủ Nhân Đồ đang ngồi xếp bằng ở dưới tàng cây hạnh.Tối hôm qua sau khi Huyết Thủ Nhân Đồ ngâm trong nước thuốc ra thì trông cả người có vẻ trẻ lại nhiều.Một ông cụ bảy mươi tám tuổi biến thành một ông già năm mươi mấy tuổi.Hơn nữa, cảnh giới võ đạo của lão ta thoáng cái cũng đã đột phá hai cấp bậc nhỏ.Rõ ràng bây giờ đã thành một võ giả đỉnh phong Địa Cảnh.Về chuyện này thì Lâm Phong cũng không thấy bất ngờ mấy.Vốn dĩ Huyết Thủ Nhân Đồ đã có nền tảng vững mạnh, chỉ là khổ nỗi bị ảnh hưởng bởi di chứng của công pháp.Với lại, toa thuốc mà lão ta kê thật ra cũng chỉ là một phiên bản đơn giản hơn để luyện chế thống khiêu đan mà thôi, có thể giúp người ta tăng cường cơ bắp và giảm đau.Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Huyết Thủ Nhân Đồ kích động đáp.

Phía bên kia. Trên một chiếc ô tô đang phóng nhanh.

"Phó minh chủ Dương! Tại sao khi nấy chúng ta lại phải đi! Mặc dù thăng nhóc đó lợi hại, nhưng chúng ta nhiều người thế này sao phải sợ nó!"

Võ giả sơ kỳ Địa Cảnh sa sầm hỏi.

"Tôi nghi ngờ nó là cao thủ Thiên Cảnh!"

Nét mặt Dương Đỉnh Thiên nghiêm túc.

"Thiên Cảnh?"

Con ngươi những người ngồi trên xe đều co lại.

"Hẳn là không phải vậy chứ? Trong thành phố Kim Lăng ngoài minh chủ của chúng ta và lão vô dụng của tam đại gia tộc thì sao có thể có Thiên Cảnh khác được chứ? Hơn nữa nó còn trẻ như thế?"

"Phó minh chủ Dương có phải ông nhìn nhầm rồi không?"

"Mấy người nghĩ trước đó vì sao tôi lại tự dưng bị bay ra ngoài? Nếu không phải nội kình của cao thủ Thiên Cảnh phóng ra thì chắc chắn không thể nào!"

Dương Đỉnh Thiên lắc đầu, trầm giọng nói:

"Dù sao thì tên này không đơn giản, chúng ta tạm thời đừng để ý tới! Chỉ cần báo cáo lại sự việc là được! Còn cụ thể thế nào thì để cấp trên quyết!"

Sáng sớm hôm sau, Lâm Phong tỉnh lại từ trong giấc mơ. Anh đi ra ngoài cửa, duỗi thẳng cái lưng mỏi nhừ đón ánh nắng mặt trời.

Đã lâu rồi anh không có được giấc ngủ ngon như thế, chỉ cảm thấy trong người rất sảng khoái.

Đúng lúc này, Lâm Phong nhìn thấy Huyết Thủ Nhân Đồ đang ngồi xếp bằng ở dưới tàng cây hạnh.

Tối hôm qua sau khi Huyết Thủ Nhân Đồ ngâm trong nước thuốc ra thì trông cả người có vẻ trẻ lại nhiều.

Một ông cụ bảy mươi tám tuổi biến thành một ông già năm mươi mấy tuổi.

Hơn nữa, cảnh giới võ đạo của lão ta thoáng cái cũng đã đột phá hai cấp bậc nhỏ.

Rõ ràng bây giờ đã thành một võ giả đỉnh phong Địa Cảnh.

Về chuyện này thì Lâm Phong cũng không thấy bất ngờ mấy.

Vốn dĩ Huyết Thủ Nhân Đồ đã có nền tảng vững mạnh, chỉ là khổ nỗi bị ảnh hưởng bởi di chứng của công pháp.

Với lại, toa thuốc mà lão ta kê thật ra cũng chỉ là một phiên bản đơn giản hơn để luyện chế thống khiêu đan mà thôi, có thể giúp người ta tăng cường cơ bắp và giảm đau.

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Huyết Thủ Nhân Đồ kích động đáp.Phía bên kia. Trên một chiếc ô tô đang phóng nhanh."Phó minh chủ Dương! Tại sao khi nấy chúng ta lại phải đi! Mặc dù thăng nhóc đó lợi hại, nhưng chúng ta nhiều người thế này sao phải sợ nó!"Võ giả sơ kỳ Địa Cảnh sa sầm hỏi."Tôi nghi ngờ nó là cao thủ Thiên Cảnh!"Nét mặt Dương Đỉnh Thiên nghiêm túc."Thiên Cảnh?"Con ngươi những người ngồi trên xe đều co lại."Hẳn là không phải vậy chứ? Trong thành phố Kim Lăng ngoài minh chủ của chúng ta và lão vô dụng của tam đại gia tộc thì sao có thể có Thiên Cảnh khác được chứ? Hơn nữa nó còn trẻ như thế?""Phó minh chủ Dương có phải ông nhìn nhầm rồi không?""Mấy người nghĩ trước đó vì sao tôi lại tự dưng bị bay ra ngoài? Nếu không phải nội kình của cao thủ Thiên Cảnh phóng ra thì chắc chắn không thể nào!"Dương Đỉnh Thiên lắc đầu, trầm giọng nói:"Dù sao thì tên này không đơn giản, chúng ta tạm thời đừng để ý tới! Chỉ cần báo cáo lại sự việc là được! Còn cụ thể thế nào thì để cấp trên quyết!"Sáng sớm hôm sau, Lâm Phong tỉnh lại từ trong giấc mơ. Anh đi ra ngoài cửa, duỗi thẳng cái lưng mỏi nhừ đón ánh nắng mặt trời.Đã lâu rồi anh không có được giấc ngủ ngon như thế, chỉ cảm thấy trong người rất sảng khoái.Đúng lúc này, Lâm Phong nhìn thấy Huyết Thủ Nhân Đồ đang ngồi xếp bằng ở dưới tàng cây hạnh.Tối hôm qua sau khi Huyết Thủ Nhân Đồ ngâm trong nước thuốc ra thì trông cả người có vẻ trẻ lại nhiều.Một ông cụ bảy mươi tám tuổi biến thành một ông già năm mươi mấy tuổi.Hơn nữa, cảnh giới võ đạo của lão ta thoáng cái cũng đã đột phá hai cấp bậc nhỏ.Rõ ràng bây giờ đã thành một võ giả đỉnh phong Địa Cảnh.Về chuyện này thì Lâm Phong cũng không thấy bất ngờ mấy.Vốn dĩ Huyết Thủ Nhân Đồ đã có nền tảng vững mạnh, chỉ là khổ nỗi bị ảnh hưởng bởi di chứng của công pháp.Với lại, toa thuốc mà lão ta kê thật ra cũng chỉ là một phiên bản đơn giản hơn để luyện chế thống khiêu đan mà thôi, có thể giúp người ta tăng cường cơ bắp và giảm đau.Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 128: Cùng lúc đó