Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 131: Chơi vui thôi mà!
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Cùng lúc này, trước cổng trường đại học Kim Lăng, một đám người đang tụ tập, sôi nổi bàn luận.“Một chiếc xe thể thao Ferrari đang ngon lành lại bị phá hủy như vây, thật là đáng tiếc!”“Nghe nói là hơn ba trăm vạn đấy! Đây là cố ý làm tổn hại tài sản của người khác, số tiền rất lớn, phải bị phạt!”“Sinh viên nữ bây giờ đều ngu ngốc như thế sao? Người khác bắt chuyện với cậu, cậu không đồng ý thì cũng thôi đi! Việc gì phải lấy thuốc nổ làm nổ tung xe của người khác chứ?”“Lấy thuốc nổ? Tôi còn tưởng là phóng hỏa cơ đấy! Nước chúng ta đâu cho. phép mang theo thuốc nổ, cái này là tội thêm nặng hơn đấy!”Nghe thấy tiếng bàn luận xung quanh, trong lòng Lâm Vân Dao bắt đầu lo sợ. Cô ấy căng thẳng nắm lấy tay của Lý Tiểu Khả, có chút lúng ta lúng túng. Vốn dĩ, cô và Tiểu Khả chuẩn bị ra ngoài ăn cơm, kết quả vừa ra tới cổng trường thì có một cậu thanh niên có vẻ không đứng đắn bước xuống chiếc xe thể thao Ferrari đang đậu bên đường, sau đó tiến tới quấy rối cô ấy và Tiểu Khả. “Tránh xa bọn tôi ra chút!”Lâm Vân Dao đanh thép từ chối,“Chơi vui thôi mà! Bò húc, sprite, nước sâm Wanglaoji trên nóc xe anh tùy ý em chọn, giá cả không thành vấn đề.”Đối phương không chịu buông tha, không chỉ liên tục nói những lời dung tục, thậm chí còn động tay động chân, muốn ôm ấp Lý Tiểu Khả.Trong lúc tức giận, cô ấy đã lấy lá bùa mà anh cô đưa ném thẳng vào chiếc xethể thao Ferrari khiến nó nổ tung thành từng mảnh.Nhưng khi vụ nổ kết thúc, trong lòng cô lập tức hối hận, cảm thấy bản thân không nên xốc nổi như vậy.Nhưng rõ ràng đã quá muộn!“Tiểu Dao, lần này cậu quả thực có chút vấn đề rồi đó! Dù thế nào đi nữa thì cũng không thể mang theo thuốc nổ chứ!”Vẻ mặt Lý Tiểu Khả phức tạp. Nhưng cũng không trách Lâm Vân Dao được!Quan trọng là bây giờ sự việc thực sự quá nghiêm trọng, khiến cô ấy có chút lo sợ.Hơn nữa, bây giờ người ta lại báo cảnh sát, rõ ràng chuyện này đã không còn là vấn đề bồi thường nữa, mà là phạm tội!“Tớ cũng không biết vì sao, lúc đó chưa kịp nghĩ gì thì....thì đã làm như thế rồiLâm Vân Dao lo lắng tới mức chảy cả nước mắt.Thực ra, tính cách của cô ấy vốn nhát gan, chỉ là hai ngày gần đây có thể bị ảnh hưởng bởi anh trai nên cô ấy có chút buông thả.Hơn nữa anh cô cũng đã từng nói với cô rằng ai gây sự với mình thì cứ tùy ý cho nổ....“Được rồi! Chuyện tới nước này, cậu đừng vội khóc, chúng ta cùng đối mặt! Không sao đâu.”Lý Tiểu Khả an ủi Lâm Vân Dao.Sau đó, cô ấy đưa mắt nhìn qua người phụ nữ bên cạnh, cầu cứu nói:“Chị Lộ, bây giờ bọn tôi phải làm như thế nào?”Người phụ nữ ước chừng khoảng bốn mươi tuổi, người mặc một chiếc váy dài màu đen, thân hình mập mạp, đeo kính, mặt đầy tàn nhang, về tướng mạo chỉ có thể nói là dưới mức trung bình.Cô ta tên Trần Lộ, chính là giáo viên phụ đạo của hai người.“Còn làm sao nữa? Nếu như là chuyện nhỏ thì tôi còn có thể nghĩ cách giải quyết giúp hai em! Nhưng bây giờ chuyện này là chuyện nhỏ sao?”“Đem theo thuốc nổ làm nổ tung chiếc xe hơn ba trăm vạn của người ta, chuyện này đã vi phạm pháp luật rồi!”Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Cùng lúc này, trước cổng trường đại học Kim Lăng, một đám người đang tụ tập, sôi nổi bàn luận.
“Một chiếc xe thể thao Ferrari đang ngon lành lại bị phá hủy như vây, thật là đáng tiếc!”
“Nghe nói là hơn ba trăm vạn đấy! Đây là cố ý làm tổn hại tài sản của người khác, số tiền rất lớn, phải bị phạt!”
“Sinh viên nữ bây giờ đều ngu ngốc như thế sao? Người khác bắt chuyện với cậu, cậu không đồng ý thì cũng thôi đi! Việc gì phải lấy thuốc nổ làm nổ tung xe của người khác chứ?”
“Lấy thuốc nổ? Tôi còn tưởng là phóng hỏa cơ đấy! Nước chúng ta đâu cho. phép mang theo thuốc nổ, cái này là tội thêm nặng hơn đấy!”
Nghe thấy tiếng bàn luận xung quanh, trong lòng Lâm Vân Dao bắt đầu lo sợ. Cô ấy căng thẳng nắm lấy tay của Lý Tiểu Khả, có chút lúng ta lúng túng. Vốn dĩ, cô và Tiểu Khả chuẩn bị ra ngoài ăn cơm, kết quả vừa ra tới cổng trường thì có một cậu thanh niên có vẻ không đứng đắn bước xuống chiếc xe thể thao Ferrari đang đậu bên đường, sau đó tiến tới quấy rối cô ấy và Tiểu Khả. “Tránh xa bọn tôi ra chút!”
Lâm Vân Dao đanh thép từ chối,
“Chơi vui thôi mà! Bò húc, sprite, nước sâm Wanglaoji trên nóc xe anh tùy ý em chọn, giá cả không thành vấn đề.”
Đối phương không chịu buông tha, không chỉ liên tục nói những lời dung tục, thậm chí còn động tay động chân, muốn ôm ấp Lý Tiểu Khả.
Trong lúc tức giận, cô ấy đã lấy lá bùa mà anh cô đưa ném thẳng vào chiếc xe
thể thao Ferrari khiến nó nổ tung thành từng mảnh.
Nhưng khi vụ nổ kết thúc, trong lòng cô lập tức hối hận, cảm thấy bản thân không nên xốc nổi như vậy.
Nhưng rõ ràng đã quá muộn!
“Tiểu Dao, lần này cậu quả thực có chút vấn đề rồi đó! Dù thế nào đi nữa thì cũng không thể mang theo thuốc nổ chứ!”
Vẻ mặt Lý Tiểu Khả phức tạp. Nhưng cũng không trách Lâm Vân Dao được!
Quan trọng là bây giờ sự việc thực sự quá nghiêm trọng, khiến cô ấy có chút lo sợ.
Hơn nữa, bây giờ người ta lại báo cảnh sát, rõ ràng chuyện này đã không còn là vấn đề bồi thường nữa, mà là phạm tội!
“Tớ cũng không biết vì sao, lúc đó chưa kịp nghĩ gì thì....thì đã làm như thế rồi
Lâm Vân Dao lo lắng tới mức chảy cả nước mắt.
Thực ra, tính cách của cô ấy vốn nhát gan, chỉ là hai ngày gần đây có thể bị ảnh hưởng bởi anh trai nên cô ấy có chút buông thả.
Hơn nữa anh cô cũng đã từng nói với cô rằng ai gây sự với mình thì cứ tùy ý cho nổ....
“Được rồi! Chuyện tới nước này, cậu đừng vội khóc, chúng ta cùng đối mặt! Không sao đâu.”
Lý Tiểu Khả an ủi Lâm Vân Dao.
Sau đó, cô ấy đưa mắt nhìn qua người phụ nữ bên cạnh, cầu cứu nói:
“Chị Lộ, bây giờ bọn tôi phải làm như thế nào?”
Người phụ nữ ước chừng khoảng bốn mươi tuổi, người mặc một chiếc váy dài màu đen, thân hình mập mạp, đeo kính, mặt đầy tàn nhang, về tướng mạo chỉ có thể nói là dưới mức trung bình.
Cô ta tên Trần Lộ, chính là giáo viên phụ đạo của hai người.
“Còn làm sao nữa? Nếu như là chuyện nhỏ thì tôi còn có thể nghĩ cách giải quyết giúp hai em! Nhưng bây giờ chuyện này là chuyện nhỏ sao?”
“Đem theo thuốc nổ làm nổ tung chiếc xe hơn ba trăm vạn của người ta, chuyện này đã vi phạm pháp luật rồi!”
Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Cùng lúc này, trước cổng trường đại học Kim Lăng, một đám người đang tụ tập, sôi nổi bàn luận.“Một chiếc xe thể thao Ferrari đang ngon lành lại bị phá hủy như vây, thật là đáng tiếc!”“Nghe nói là hơn ba trăm vạn đấy! Đây là cố ý làm tổn hại tài sản của người khác, số tiền rất lớn, phải bị phạt!”“Sinh viên nữ bây giờ đều ngu ngốc như thế sao? Người khác bắt chuyện với cậu, cậu không đồng ý thì cũng thôi đi! Việc gì phải lấy thuốc nổ làm nổ tung xe của người khác chứ?”“Lấy thuốc nổ? Tôi còn tưởng là phóng hỏa cơ đấy! Nước chúng ta đâu cho. phép mang theo thuốc nổ, cái này là tội thêm nặng hơn đấy!”Nghe thấy tiếng bàn luận xung quanh, trong lòng Lâm Vân Dao bắt đầu lo sợ. Cô ấy căng thẳng nắm lấy tay của Lý Tiểu Khả, có chút lúng ta lúng túng. Vốn dĩ, cô và Tiểu Khả chuẩn bị ra ngoài ăn cơm, kết quả vừa ra tới cổng trường thì có một cậu thanh niên có vẻ không đứng đắn bước xuống chiếc xe thể thao Ferrari đang đậu bên đường, sau đó tiến tới quấy rối cô ấy và Tiểu Khả. “Tránh xa bọn tôi ra chút!”Lâm Vân Dao đanh thép từ chối,“Chơi vui thôi mà! Bò húc, sprite, nước sâm Wanglaoji trên nóc xe anh tùy ý em chọn, giá cả không thành vấn đề.”Đối phương không chịu buông tha, không chỉ liên tục nói những lời dung tục, thậm chí còn động tay động chân, muốn ôm ấp Lý Tiểu Khả.Trong lúc tức giận, cô ấy đã lấy lá bùa mà anh cô đưa ném thẳng vào chiếc xethể thao Ferrari khiến nó nổ tung thành từng mảnh.Nhưng khi vụ nổ kết thúc, trong lòng cô lập tức hối hận, cảm thấy bản thân không nên xốc nổi như vậy.Nhưng rõ ràng đã quá muộn!“Tiểu Dao, lần này cậu quả thực có chút vấn đề rồi đó! Dù thế nào đi nữa thì cũng không thể mang theo thuốc nổ chứ!”Vẻ mặt Lý Tiểu Khả phức tạp. Nhưng cũng không trách Lâm Vân Dao được!Quan trọng là bây giờ sự việc thực sự quá nghiêm trọng, khiến cô ấy có chút lo sợ.Hơn nữa, bây giờ người ta lại báo cảnh sát, rõ ràng chuyện này đã không còn là vấn đề bồi thường nữa, mà là phạm tội!“Tớ cũng không biết vì sao, lúc đó chưa kịp nghĩ gì thì....thì đã làm như thế rồiLâm Vân Dao lo lắng tới mức chảy cả nước mắt.Thực ra, tính cách của cô ấy vốn nhát gan, chỉ là hai ngày gần đây có thể bị ảnh hưởng bởi anh trai nên cô ấy có chút buông thả.Hơn nữa anh cô cũng đã từng nói với cô rằng ai gây sự với mình thì cứ tùy ý cho nổ....“Được rồi! Chuyện tới nước này, cậu đừng vội khóc, chúng ta cùng đối mặt! Không sao đâu.”Lý Tiểu Khả an ủi Lâm Vân Dao.Sau đó, cô ấy đưa mắt nhìn qua người phụ nữ bên cạnh, cầu cứu nói:“Chị Lộ, bây giờ bọn tôi phải làm như thế nào?”Người phụ nữ ước chừng khoảng bốn mươi tuổi, người mặc một chiếc váy dài màu đen, thân hình mập mạp, đeo kính, mặt đầy tàn nhang, về tướng mạo chỉ có thể nói là dưới mức trung bình.Cô ta tên Trần Lộ, chính là giáo viên phụ đạo của hai người.“Còn làm sao nữa? Nếu như là chuyện nhỏ thì tôi còn có thể nghĩ cách giải quyết giúp hai em! Nhưng bây giờ chuyện này là chuyện nhỏ sao?”“Đem theo thuốc nổ làm nổ tung chiếc xe hơn ba trăm vạn của người ta, chuyện này đã vi phạm pháp luật rồi!”Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!