Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 271
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Đúng lúc này. Khỉ Ốm đã nhận ra có điều gì đó không đúng, gã ta không chút do dự mà bỏ rơi mấy người đồng đội, chạy ra ngoài như bay. "Thần hành bộ!" Đây là thuật di chuyển mà Khỉ Ốm biết, một khi đã thi triển thì người sẽ nhẹ như chim yến, một bước đi được mấy trăm mét, kể cả cao thủ Tiên Thiên cảnh bình thường muốn bắt gã ta cũng chẳng thể bắt dễ dàng được! Cứ thế, chỉ trong chốc lát. AdvKhỉ Ốm đã chạy xa mấy trăm mét, cả bóng người đều biến mất trong bóng tối mênh mông. Khi mọi người ở đây cho rằng Khỉ Ốm đã trốn thoát thành công rồi, thì trong màn đêm mênh mông ấy lạy đột nhiên vang lên tiếng kêu thảm thiết của Khỉ Ốm. Nghe thấy tiếng kêu thảm thiết ấy, Miêu Vô Song biết ngay rằng Khỉ Ốm đã chết rồi! Nhưng rõ ràng vừa nãy cô ta không nhìn thấy thanh niên trước mặt này ra tay mà, Khỉ Ốm chết kiểu gì được? AdvĐúng lúc này. Lâm Phong nhìn về phía cô ta. Trái tim cô ta run lên, lập tức quỳ xuống không chút do dự, run rẩy nói: "Tiền bối tha mạng, tiền bối tha mạng! Tôi không làm hại Diệp Thiên Tâm, tôi vô tội! Tôi thật sự không muốn chết đâu!" "Òm ọp òm ọp..." Một đống con côn trùng màu vàng phân cũng nhảy ra, chúng phát ra những tiền "òm ọp" cầu xin tha thứ. Lâm Phong thấy thế thì hơi kinh ngạc, có hứng thú hỏi: "Cô còn là cổ sư cơ à?" "Đúng thế! Tôi là cổ sư tộc Vu đời thứ chín mươi tám, Miêu Vô Song, cầu xin tiền bối nể tình tộc tôi mà tha cho tôi một mạng! Tôi thật sự không làm bất cứ chuyện gì có hại cho Diệp Thiên Tâm cả!" Miêu Vô Song run rẩy nói. Lâm Phong nghe vậy thì trầm ngâm một lát, sau đó nhẹ nhàng vẫy tay với mấy con côn trùng màu vàng phân kia, con côn trùng nhỏ "òm ọp" bay vào trong tay anh, tỏ ra rất ngoan ngoan. Lâm Phong bóp một cái. Mềm mềm, trơn bóng, dẻo dẻo. Cảm giác... Cảm giác cứ như đang bóp một đống phân. Đây là cổ trùng sao? Hình dáng kỳ cục thật đấy! Trong mắt Lâm Phong hiện lên vẻ kỳ lạ. Mặc dù lúc trước ở trên núi, lão già cũng đã nói với Lâm Phong về chuyện cổ sư của tộc Vu, nhưng anh chưa từng thấy bao giờ, đây là lần đầu tiên thấy, lại cảm thấy khá hứng thú. "Ông cảm thấy nên xử lý người này thế nào?" Lâm Phong nhìn về phía Diệp Thiên Tâm. Diệp Thiên Tâm nghe vậy thì căng thẳng. Lời nói này của cậu Lâm nghe thì có vẻ như đang hỏi ý kiến mình, nhưng thật ra là đang nói cho mình biết, anh không có ý định giết người phụ nữ này! Nếu như lão ta không có mắt nhìn tốt thì đoán chừng là sẽ gặp rắc rối mất! "Cậu Lâm, người này không thù không oán gì với tôi, không nhất thiết phải giết chóc thêm!" Diệp Thiên Tâm vội vàng nói. "Không ngờ ông cũng là một người thiện lương đấy!" Lâm Phong nhẹ nhàng gật đầu. Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Đúng lúc này.
Khỉ Ốm đã nhận ra có điều gì đó không đúng, gã ta không chút do dự mà bỏ rơi mấy người đồng đội, chạy ra ngoài như bay.
"Thần hành bộ!"
Đây là thuật di chuyển mà Khỉ Ốm biết, một khi đã thi triển thì người sẽ nhẹ như chim yến, một bước đi được mấy trăm mét, kể cả cao thủ Tiên Thiên cảnh bình thường muốn bắt gã ta cũng chẳng thể bắt dễ dàng được!
Cứ thế, chỉ trong chốc lát.
Adv
Khỉ Ốm đã chạy xa mấy trăm mét, cả bóng người đều biến mất trong bóng tối mênh mông.
Khi mọi người ở đây cho rằng Khỉ Ốm đã trốn thoát thành công rồi, thì trong màn đêm mênh mông ấy lạy đột nhiên vang lên tiếng kêu thảm thiết của Khỉ Ốm.
Nghe thấy tiếng kêu thảm thiết ấy, Miêu Vô Song biết ngay rằng Khỉ Ốm đã chết rồi!
Nhưng rõ ràng vừa nãy cô ta không nhìn thấy thanh niên trước mặt này ra tay mà, Khỉ Ốm chết kiểu gì được?
Adv
Đúng lúc này.
Lâm Phong nhìn về phía cô ta.
Trái tim cô ta run lên, lập tức quỳ xuống không chút do dự, run rẩy nói:
"Tiền bối tha mạng, tiền bối tha mạng! Tôi không làm hại Diệp Thiên Tâm, tôi vô tội! Tôi thật sự không muốn chết đâu!"
"Òm ọp òm ọp..."
Một đống con côn trùng màu vàng phân cũng nhảy ra, chúng phát ra những tiền "òm ọp" cầu xin tha thứ.
Lâm Phong thấy thế thì hơi kinh ngạc, có hứng thú hỏi:
"Cô còn là cổ sư cơ à?"
"Đúng thế! Tôi là cổ sư tộc Vu đời thứ chín mươi tám, Miêu Vô Song, cầu xin tiền bối nể tình tộc tôi mà tha cho tôi một mạng! Tôi thật sự không làm bất cứ chuyện gì có hại cho Diệp Thiên Tâm cả!"
Miêu Vô Song run rẩy nói.
Lâm Phong nghe vậy thì trầm ngâm một lát, sau đó nhẹ nhàng vẫy tay với mấy con côn trùng màu vàng phân kia, con côn trùng nhỏ "òm ọp" bay vào trong tay anh, tỏ ra rất ngoan ngoan.
Lâm Phong bóp một cái.
Mềm mềm, trơn bóng, dẻo dẻo.
Cảm giác... Cảm giác cứ như đang bóp một đống phân.
Đây là cổ trùng sao? Hình dáng kỳ cục thật đấy!
Trong mắt Lâm Phong hiện lên vẻ kỳ lạ.
Mặc dù lúc trước ở trên núi, lão già cũng đã nói với Lâm Phong về chuyện cổ sư của tộc Vu, nhưng anh chưa từng thấy bao giờ, đây là lần đầu tiên thấy, lại cảm thấy khá hứng thú.
"Ông cảm thấy nên xử lý người này thế nào?"
Lâm Phong nhìn về phía Diệp Thiên Tâm.
Diệp Thiên Tâm nghe vậy thì căng thẳng.
Lời nói này của cậu Lâm nghe thì có vẻ như đang hỏi ý kiến mình, nhưng thật ra là đang nói cho mình biết, anh không có ý định giết người phụ nữ này!
Nếu như lão ta không có mắt nhìn tốt thì đoán chừng là sẽ gặp rắc rối mất!
"Cậu Lâm, người này không thù không oán gì với tôi, không nhất thiết phải giết chóc thêm!"
Diệp Thiên Tâm vội vàng nói.
"Không ngờ ông cũng là một người thiện lương đấy!"
Lâm Phong nhẹ nhàng gật đầu.
Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Đúng lúc này. Khỉ Ốm đã nhận ra có điều gì đó không đúng, gã ta không chút do dự mà bỏ rơi mấy người đồng đội, chạy ra ngoài như bay. "Thần hành bộ!" Đây là thuật di chuyển mà Khỉ Ốm biết, một khi đã thi triển thì người sẽ nhẹ như chim yến, một bước đi được mấy trăm mét, kể cả cao thủ Tiên Thiên cảnh bình thường muốn bắt gã ta cũng chẳng thể bắt dễ dàng được! Cứ thế, chỉ trong chốc lát. AdvKhỉ Ốm đã chạy xa mấy trăm mét, cả bóng người đều biến mất trong bóng tối mênh mông. Khi mọi người ở đây cho rằng Khỉ Ốm đã trốn thoát thành công rồi, thì trong màn đêm mênh mông ấy lạy đột nhiên vang lên tiếng kêu thảm thiết của Khỉ Ốm. Nghe thấy tiếng kêu thảm thiết ấy, Miêu Vô Song biết ngay rằng Khỉ Ốm đã chết rồi! Nhưng rõ ràng vừa nãy cô ta không nhìn thấy thanh niên trước mặt này ra tay mà, Khỉ Ốm chết kiểu gì được? AdvĐúng lúc này. Lâm Phong nhìn về phía cô ta. Trái tim cô ta run lên, lập tức quỳ xuống không chút do dự, run rẩy nói: "Tiền bối tha mạng, tiền bối tha mạng! Tôi không làm hại Diệp Thiên Tâm, tôi vô tội! Tôi thật sự không muốn chết đâu!" "Òm ọp òm ọp..." Một đống con côn trùng màu vàng phân cũng nhảy ra, chúng phát ra những tiền "òm ọp" cầu xin tha thứ. Lâm Phong thấy thế thì hơi kinh ngạc, có hứng thú hỏi: "Cô còn là cổ sư cơ à?" "Đúng thế! Tôi là cổ sư tộc Vu đời thứ chín mươi tám, Miêu Vô Song, cầu xin tiền bối nể tình tộc tôi mà tha cho tôi một mạng! Tôi thật sự không làm bất cứ chuyện gì có hại cho Diệp Thiên Tâm cả!" Miêu Vô Song run rẩy nói. Lâm Phong nghe vậy thì trầm ngâm một lát, sau đó nhẹ nhàng vẫy tay với mấy con côn trùng màu vàng phân kia, con côn trùng nhỏ "òm ọp" bay vào trong tay anh, tỏ ra rất ngoan ngoan. Lâm Phong bóp một cái. Mềm mềm, trơn bóng, dẻo dẻo. Cảm giác... Cảm giác cứ như đang bóp một đống phân. Đây là cổ trùng sao? Hình dáng kỳ cục thật đấy! Trong mắt Lâm Phong hiện lên vẻ kỳ lạ. Mặc dù lúc trước ở trên núi, lão già cũng đã nói với Lâm Phong về chuyện cổ sư của tộc Vu, nhưng anh chưa từng thấy bao giờ, đây là lần đầu tiên thấy, lại cảm thấy khá hứng thú. "Ông cảm thấy nên xử lý người này thế nào?" Lâm Phong nhìn về phía Diệp Thiên Tâm. Diệp Thiên Tâm nghe vậy thì căng thẳng. Lời nói này của cậu Lâm nghe thì có vẻ như đang hỏi ý kiến mình, nhưng thật ra là đang nói cho mình biết, anh không có ý định giết người phụ nữ này! Nếu như lão ta không có mắt nhìn tốt thì đoán chừng là sẽ gặp rắc rối mất! "Cậu Lâm, người này không thù không oán gì với tôi, không nhất thiết phải giết chóc thêm!" Diệp Thiên Tâm vội vàng nói. "Không ngờ ông cũng là một người thiện lương đấy!" Lâm Phong nhẹ nhàng gật đầu. Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!