Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…

Chương 277

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…  Lâm Tiểu Hồng lạnh lùng nói.    Lúc nhìn thấy Nam Cung Tầm, suy nghĩ trong lòng cô ta liền thay đổi!    Dù sao thì đi cùng ai cũng đều phải ngủ, vậy tại sao không tìm một người đàn ông mạnh hơn chứ?    Hơn nữa từ trong phản ứng của Nam Cung Tầm, cô ta cũng biết được Nam Cung Tầm có ý với mình, cho nên cô ta không chút do dự mà vứt bỏ Vương Nhạc Hiên.    Nói cho cùng thì cô ta và Vương Nhạc Hiên cùng chẳng có tình cảm gì.   Adv Vương Nhạc Hiên chỉ nghĩ đến thân thể cô ta, còn cô ta chỉ là lợi dụng sức mạnh của Vương Nhạc Hiên thôi!    Đây chỉ là một kiểu giao dịch mà thôi!    Cô ta rất cởi mở, trong mắt cô ta, đàn ông chỉ là phụ kiện để làm tăng thêm giá trị của bản thân thôi, một khi không còn giá trị nữa thì có thể vứt bỏ bất cứ lúc nào.    Adv“Haha…Chim khôn chọn cành mà đậu! Người đẹp Lâm, kiểu tính cách nhanh gọn dứt khoát này, tôi rất thích!”    Nam Cung Tầm ***** lấy cơ thể của Lâm Tiểu Hồng, mỉm cười nói.    Vương Nhạc Hiên nhìn thấy cảnh này thì tức đến ói máu!    Ông ta không thể nào ngờ được Lâm Tiểu Hồng lại tuyệt tình tới như vậy, hoàn toàn không màng đến tình cảm nhiều năm giữa hai người, chuyện này khiến ông ta rất đau lòng.    “Vương Nhạc Hiên…thấy ánh mắt của ông, chẳng lẽ ông còn muốn đánh tôi à?”    Nam Cung Tầm khinh bỉ nhìn Vương Nhạc Hiên nói.    Lời này vừa dứt, mấy võ giả Thiên Cảnh đằng sau lưng hắn ta lập tức lao tới bao vây lấy Vương Nhạc Hiên.    Vương Nhạc Hiên nắm chặt nắm đấm, thần sắc có chút dữ tợn.    Ông ta chưa từng bị sỉ nhục tới mức này?    Cho dù là Lâm Phong trước đó, chẳng qua cũng chỉ đánh ông ta vài trận mà thôi, vốn không sỉ nhục ông ta như vậy!    “Nam Cung Tầm, tôi là minh chủ của liên minh võ đạo, anh dám ức ***** tôi như vậy sao?”    Vương Nhạc Hiên hai mắt đỏ ngàu, nói từng câu từng chữ.    “Nếu ông là minh chủ của võ minh thành phố Kinh Hàng, thì tôi còn nể ông ba phần! Đáng tiếc ông lại là minh chủ của thành phố Kim Lăng!!”    “Ông thực sự cho rằng tôi không biết tình hình của võ minh các ông sao? Ban đầu lúc cử đi làm minh chủ võ minh của thành phố Kim Lăng, không ai muốn đi cả, chỉ có đồ vô dụng như ông lại nghĩ dến chuyện tới cái nơi hoang vu hẻo lánh đó để làm mưa làm gió!”    “Đúng thật là thứ rác rưởi chỉ sống trong mộng! Suốt ngày nói với người khác mình vô địch, thực tế lại chẳng là cái thá gì!”    Nam Cung Tầm vẻ mặt khinh thường nói:    “Còn không mau cút đi cho tôi, có tin tôi đánh gãy cả ba chân của ông không hả?”    “Vương Nhạc Hiên, ông vẫn nên đi đi! Không có thực lực gì thì đừng ở đây cố chấp nữa!”    Lâm Tiểu Hồng cũng nhàn nhạt nói.    Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, cô ta càng cảm thấy lựa chọn của mình là chính xác!    Đi theo loại phế vật như Vương Nhạc Hiên thì có thể có tiền đồ gì chứ?    Vương Nhạc Hiên thở hắt một hơi, đang chuẩn bị nói gì đó.    Thế nhưng chính vào lúc này, có một người thanh niên áo trắng cách đó không xa đi về phía này.   Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

 Lâm Tiểu Hồng lạnh lùng nói.  

 

 

Lúc nhìn thấy Nam Cung Tầm, suy nghĩ trong lòng cô ta liền thay đổi!  

 

 

Dù sao thì đi cùng ai cũng đều phải ngủ, vậy tại sao không tìm một người đàn ông mạnh hơn chứ?  

 

 

Hơn nữa từ trong phản ứng của Nam Cung Tầm, cô ta cũng biết được Nam Cung Tầm có ý với mình, cho nên cô ta không chút do dự mà vứt bỏ Vương Nhạc Hiên.  

 

 

Nói cho cùng thì cô ta và Vương Nhạc Hiên cùng chẳng có tình cảm gì.  

 

Adv

 

Vương Nhạc Hiên chỉ nghĩ đến thân thể cô ta, còn cô ta chỉ là lợi dụng sức mạnh của Vương Nhạc Hiên thôi!  

 

 

Đây chỉ là một kiểu giao dịch mà thôi!  

 

 

Cô ta rất cởi mở, trong mắt cô ta, đàn ông chỉ là phụ kiện để làm tăng thêm giá trị của bản thân thôi, một khi không còn giá trị nữa thì có thể vứt bỏ bất cứ lúc nào.  

 

 

Adv

“Haha…Chim khôn chọn cành mà đậu! Người đẹp Lâm, kiểu tính cách nhanh gọn dứt khoát này, tôi rất thích!”  

 

 

Nam Cung Tầm ***** lấy cơ thể của Lâm Tiểu Hồng, mỉm cười nói.  

 

 

Vương Nhạc Hiên nhìn thấy cảnh này thì tức đến ói máu!  

 

 

Ông ta không thể nào ngờ được Lâm Tiểu Hồng lại tuyệt tình tới như vậy, hoàn toàn không màng đến tình cảm nhiều năm giữa hai người, chuyện này khiến ông ta rất đau lòng.  

 

 

“Vương Nhạc Hiên…thấy ánh mắt của ông, chẳng lẽ ông còn muốn đánh tôi à?”  

 

 

Nam Cung Tầm khinh bỉ nhìn Vương Nhạc Hiên nói.  

 

 

Lời này vừa dứt, mấy võ giả Thiên Cảnh đằng sau lưng hắn ta lập tức lao tới bao vây lấy Vương Nhạc Hiên.  

 

 

Vương Nhạc Hiên nắm chặt nắm đấm, thần sắc có chút dữ tợn.  

 

 

Ông ta chưa từng bị sỉ nhục tới mức này?  

 

 

Cho dù là Lâm Phong trước đó, chẳng qua cũng chỉ đánh ông ta vài trận mà thôi, vốn không sỉ nhục ông ta như vậy!  

 

 

“Nam Cung Tầm, tôi là minh chủ của liên minh võ đạo, anh dám ức ***** tôi như vậy sao?”  

 

 

Vương Nhạc Hiên hai mắt đỏ ngàu, nói từng câu từng chữ.  

 

 

“Nếu ông là minh chủ của võ minh thành phố Kinh Hàng, thì tôi còn nể ông ba phần! Đáng tiếc ông lại là minh chủ của thành phố Kim Lăng!!”  

 

 

“Ông thực sự cho rằng tôi không biết tình hình của võ minh các ông sao? Ban đầu lúc cử đi làm minh chủ võ minh của thành phố Kim Lăng, không ai muốn đi cả, chỉ có đồ vô dụng như ông lại nghĩ dến chuyện tới cái nơi hoang vu hẻo lánh đó để làm mưa làm gió!”  

 

 

“Đúng thật là thứ rác rưởi chỉ sống trong mộng! Suốt ngày nói với người khác mình vô địch, thực tế lại chẳng là cái thá gì!”  

 

 

Nam Cung Tầm vẻ mặt khinh thường nói:  

 

 

“Còn không mau cút đi cho tôi, có tin tôi đánh gãy cả ba chân của ông không hả?”  

 

 

“Vương Nhạc Hiên, ông vẫn nên đi đi! Không có thực lực gì thì đừng ở đây cố chấp nữa!”  

 

 

Lâm Tiểu Hồng cũng nhàn nhạt nói.  

 

 

Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, cô ta càng cảm thấy lựa chọn của mình là chính xác!  

 

 

Đi theo loại phế vật như Vương Nhạc Hiên thì có thể có tiền đồ gì chứ?  

 

 

Vương Nhạc Hiên thở hắt một hơi, đang chuẩn bị nói gì đó.  

 

 

Thế nhưng chính vào lúc này, có một người thanh niên áo trắng cách đó không xa đi về phía này.  

 

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…  Lâm Tiểu Hồng lạnh lùng nói.    Lúc nhìn thấy Nam Cung Tầm, suy nghĩ trong lòng cô ta liền thay đổi!    Dù sao thì đi cùng ai cũng đều phải ngủ, vậy tại sao không tìm một người đàn ông mạnh hơn chứ?    Hơn nữa từ trong phản ứng của Nam Cung Tầm, cô ta cũng biết được Nam Cung Tầm có ý với mình, cho nên cô ta không chút do dự mà vứt bỏ Vương Nhạc Hiên.    Nói cho cùng thì cô ta và Vương Nhạc Hiên cùng chẳng có tình cảm gì.   Adv Vương Nhạc Hiên chỉ nghĩ đến thân thể cô ta, còn cô ta chỉ là lợi dụng sức mạnh của Vương Nhạc Hiên thôi!    Đây chỉ là một kiểu giao dịch mà thôi!    Cô ta rất cởi mở, trong mắt cô ta, đàn ông chỉ là phụ kiện để làm tăng thêm giá trị của bản thân thôi, một khi không còn giá trị nữa thì có thể vứt bỏ bất cứ lúc nào.    Adv“Haha…Chim khôn chọn cành mà đậu! Người đẹp Lâm, kiểu tính cách nhanh gọn dứt khoát này, tôi rất thích!”    Nam Cung Tầm ***** lấy cơ thể của Lâm Tiểu Hồng, mỉm cười nói.    Vương Nhạc Hiên nhìn thấy cảnh này thì tức đến ói máu!    Ông ta không thể nào ngờ được Lâm Tiểu Hồng lại tuyệt tình tới như vậy, hoàn toàn không màng đến tình cảm nhiều năm giữa hai người, chuyện này khiến ông ta rất đau lòng.    “Vương Nhạc Hiên…thấy ánh mắt của ông, chẳng lẽ ông còn muốn đánh tôi à?”    Nam Cung Tầm khinh bỉ nhìn Vương Nhạc Hiên nói.    Lời này vừa dứt, mấy võ giả Thiên Cảnh đằng sau lưng hắn ta lập tức lao tới bao vây lấy Vương Nhạc Hiên.    Vương Nhạc Hiên nắm chặt nắm đấm, thần sắc có chút dữ tợn.    Ông ta chưa từng bị sỉ nhục tới mức này?    Cho dù là Lâm Phong trước đó, chẳng qua cũng chỉ đánh ông ta vài trận mà thôi, vốn không sỉ nhục ông ta như vậy!    “Nam Cung Tầm, tôi là minh chủ của liên minh võ đạo, anh dám ức ***** tôi như vậy sao?”    Vương Nhạc Hiên hai mắt đỏ ngàu, nói từng câu từng chữ.    “Nếu ông là minh chủ của võ minh thành phố Kinh Hàng, thì tôi còn nể ông ba phần! Đáng tiếc ông lại là minh chủ của thành phố Kim Lăng!!”    “Ông thực sự cho rằng tôi không biết tình hình của võ minh các ông sao? Ban đầu lúc cử đi làm minh chủ võ minh của thành phố Kim Lăng, không ai muốn đi cả, chỉ có đồ vô dụng như ông lại nghĩ dến chuyện tới cái nơi hoang vu hẻo lánh đó để làm mưa làm gió!”    “Đúng thật là thứ rác rưởi chỉ sống trong mộng! Suốt ngày nói với người khác mình vô địch, thực tế lại chẳng là cái thá gì!”    Nam Cung Tầm vẻ mặt khinh thường nói:    “Còn không mau cút đi cho tôi, có tin tôi đánh gãy cả ba chân của ông không hả?”    “Vương Nhạc Hiên, ông vẫn nên đi đi! Không có thực lực gì thì đừng ở đây cố chấp nữa!”    Lâm Tiểu Hồng cũng nhàn nhạt nói.    Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, cô ta càng cảm thấy lựa chọn của mình là chính xác!    Đi theo loại phế vật như Vương Nhạc Hiên thì có thể có tiền đồ gì chứ?    Vương Nhạc Hiên thở hắt một hơi, đang chuẩn bị nói gì đó.    Thế nhưng chính vào lúc này, có một người thanh niên áo trắng cách đó không xa đi về phía này.   Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 277