Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 284
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Có điều rõ ràng con báo Hắc Vân trước mắt đây đã trưởng thành rồi, sao nó chỉ mới ở Trúc Cơ? Điều này không hề giống với những gì được ghi trong sách cổ! Lâm Phong có hơi khó hiểu. Dưới hố. Báo Hắc Vân bị thương nặng. Mà Lâm Phong cũng không che giấu hơi thở của mình, cho nên báo Hắc Vân liếc mắt cái là nhận ra sức mạnh của Lâm Phong, khiến trong lòng nó vô cùng hoảng sợ. AdvSao có thể như thế! Làm sao trên đời này vẫn còn có tu giả Nguyên Anh kỳ được? Cho dù là mấy trăm năm trước thì cũng chẳng gặp được nhiều tu giả Nguyên Anh kỳ mà! Lẽ nào Hắc Hoàng ta vừa mới xuất thế đã phải chết đi trong hận thù sao? Không... Adv "Đùng!" Lâm Phong dùng một tay bắt con báo Hắc Vân dưới hố lên. "Meo meo meo..." Báo Hắc Vân cực kỳ sợ hãi, nó phát ra tiếng mèo kêu, duỗi đầu lưỡi toàn gai ngược ra ***** láp tay Lâm Phong, tỏ vẻ lấy lòng. "Cũng thông minh tài trí lắm đấy, tiếc là mày lớn quá rồi! Một ngày ăn không biết bao nhiêu thứ, tao không thể nào giữ mày lại được." Lâm Phong nói. "Meo meo meo..." Cơ thể báo Hắc Vân lập tức thủ nhỏ lại mấy trăm lần, biến thành kích cỡ một con mèo nhỏ, cọ đầu qua lại trên tay Lâm Phong. "Tao cũng chỉ nói bừa một câu thôi, nội đan của mày thơm quá, sao tao có thể không lấy được?" Lâm Phong nói xong thì bẽ gãy cổ báo Hắc Vân không chút do dự, rồi móc một viên nội đan tỏa ra thứ ánh sáng mờ nhạt trong ngực nó ra. Viên nội đan này có kích cỡ khoảng chừng quả trứng gà, bên trong ẩn chứa linh khí nồng nặc, khiến người ta hít một hơi là ngây ngất! "Quả nhiên là nội đan của yêu thú Kim Đan kỳ!" "Có khi miếng nội đan này phải sánh ngang với hàng chục viên linh thạch cực phẩm! Lần này đúng là kiếm được món hời lớn rồi!" Trong lòng Lâm Phong rất vui vẻ. Không ngờ rằng hôm nay đến đây lại bất ngờ thu hoạch được nhiều thế này! Sau khi Lâm Phong cất nội đan đi, anh tùy ý liếc nhìn hiện trường một cái rồi chuẩn bị rời đi. Nhưng đúng lúc này. Nam Cung Tầm dẫn theo mấy tên thuộc hạ tới, vẻ mặt giễu cợt: "Được đấy! Cũng gan dạ lắm! Còn dám đùa bỡn một con dị thú Tiên Thiên cảnh." "Có chuyện gì à?" Lâm Phong lạnh lùng liếc nhìn Nam Cung Tầm. "Đương nhiên là có chuyện! Cậu mau giao nội đan ra đây!" Nam Cung Tầm từ tốn nói. "Cho tôi một lý do phải giao nó ra đi." Lâm Phong hờ hững trả lời. "Nực cười! Nếu không phải vì bọn tôi liều sống liều chết đánh cho con dị thú này bị thương nặng thì cậu có thể lấy được nội đan dễ dàng như vậy chắc?" Nam Cung Tầm cười nhạo một tiếng. "Ông chắc là mấy ông đánh nó bị thương nặng chứ?" Lâm Phong hỏi. "Nhảm nhí! Nếu không phải bọn tôi thì chẳng lẽ là cậu đánh nó bị trọng thương à?" Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Có điều rõ ràng con báo Hắc Vân trước mắt đây đã trưởng thành rồi, sao nó chỉ mới ở Trúc Cơ?
Điều này không hề giống với những gì được ghi trong sách cổ!
Lâm Phong có hơi khó hiểu.
Dưới hố.
Báo Hắc Vân bị thương nặng.
Mà Lâm Phong cũng không che giấu hơi thở của mình, cho nên báo Hắc Vân liếc mắt cái là nhận ra sức mạnh của Lâm Phong, khiến trong lòng nó vô cùng hoảng sợ.
Adv
Sao có thể như thế!
Làm sao trên đời này vẫn còn có tu giả Nguyên Anh kỳ được?
Cho dù là mấy trăm năm trước thì cũng chẳng gặp được nhiều tu giả Nguyên Anh kỳ mà!
Lẽ nào Hắc Hoàng ta vừa mới xuất thế đã phải chết đi trong hận thù sao?
Không...
Adv
"Đùng!"
Lâm Phong dùng một tay bắt con báo Hắc Vân dưới hố lên.
"Meo meo meo..."
Báo Hắc Vân cực kỳ sợ hãi, nó phát ra tiếng mèo kêu, duỗi đầu lưỡi toàn gai ngược ra ***** láp tay Lâm Phong, tỏ vẻ lấy lòng.
"Cũng thông minh tài trí lắm đấy, tiếc là mày lớn quá rồi! Một ngày ăn không biết bao nhiêu thứ, tao không thể nào giữ mày lại được."
Lâm Phong nói.
"Meo meo meo..."
Cơ thể báo Hắc Vân lập tức thủ nhỏ lại mấy trăm lần, biến thành kích cỡ một con mèo nhỏ, cọ đầu qua lại trên tay Lâm Phong.
"Tao cũng chỉ nói bừa một câu thôi, nội đan của mày thơm quá, sao tao có thể không lấy được?"
Lâm Phong nói xong thì bẽ gãy cổ báo Hắc Vân không chút do dự, rồi móc một viên nội đan tỏa ra thứ ánh sáng mờ nhạt trong ngực nó ra.
Viên nội đan này có kích cỡ khoảng chừng quả trứng gà, bên trong ẩn chứa linh khí nồng nặc, khiến người ta hít một hơi là ngây ngất!
"Quả nhiên là nội đan của yêu thú Kim Đan kỳ!"
"Có khi miếng nội đan này phải sánh ngang với hàng chục viên linh thạch cực phẩm! Lần này đúng là kiếm được món hời lớn rồi!"
Trong lòng Lâm Phong rất vui vẻ.
Không ngờ rằng hôm nay đến đây lại bất ngờ thu hoạch được nhiều thế này!
Sau khi Lâm Phong cất nội đan đi, anh tùy ý liếc nhìn hiện trường một cái rồi chuẩn bị rời đi.
Nhưng đúng lúc này.
Nam Cung Tầm dẫn theo mấy tên thuộc hạ tới, vẻ mặt giễu cợt:
"Được đấy! Cũng gan dạ lắm! Còn dám đùa bỡn một con dị thú Tiên Thiên cảnh."
"Có chuyện gì à?"
Lâm Phong lạnh lùng liếc nhìn Nam Cung Tầm.
"Đương nhiên là có chuyện! Cậu mau giao nội đan ra đây!"
Nam Cung Tầm từ tốn nói.
"Cho tôi một lý do phải giao nó ra đi."
Lâm Phong hờ hững trả lời.
"Nực cười! Nếu không phải vì bọn tôi liều sống liều chết đánh cho con dị thú này bị thương nặng thì cậu có thể lấy được nội đan dễ dàng như vậy chắc?"
Nam Cung Tầm cười nhạo một tiếng.
"Ông chắc là mấy ông đánh nó bị thương nặng chứ?"
Lâm Phong hỏi.
"Nhảm nhí! Nếu không phải bọn tôi thì chẳng lẽ là cậu đánh nó bị trọng thương à?"
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Có điều rõ ràng con báo Hắc Vân trước mắt đây đã trưởng thành rồi, sao nó chỉ mới ở Trúc Cơ? Điều này không hề giống với những gì được ghi trong sách cổ! Lâm Phong có hơi khó hiểu. Dưới hố. Báo Hắc Vân bị thương nặng. Mà Lâm Phong cũng không che giấu hơi thở của mình, cho nên báo Hắc Vân liếc mắt cái là nhận ra sức mạnh của Lâm Phong, khiến trong lòng nó vô cùng hoảng sợ. AdvSao có thể như thế! Làm sao trên đời này vẫn còn có tu giả Nguyên Anh kỳ được? Cho dù là mấy trăm năm trước thì cũng chẳng gặp được nhiều tu giả Nguyên Anh kỳ mà! Lẽ nào Hắc Hoàng ta vừa mới xuất thế đã phải chết đi trong hận thù sao? Không... Adv "Đùng!" Lâm Phong dùng một tay bắt con báo Hắc Vân dưới hố lên. "Meo meo meo..." Báo Hắc Vân cực kỳ sợ hãi, nó phát ra tiếng mèo kêu, duỗi đầu lưỡi toàn gai ngược ra ***** láp tay Lâm Phong, tỏ vẻ lấy lòng. "Cũng thông minh tài trí lắm đấy, tiếc là mày lớn quá rồi! Một ngày ăn không biết bao nhiêu thứ, tao không thể nào giữ mày lại được." Lâm Phong nói. "Meo meo meo..." Cơ thể báo Hắc Vân lập tức thủ nhỏ lại mấy trăm lần, biến thành kích cỡ một con mèo nhỏ, cọ đầu qua lại trên tay Lâm Phong. "Tao cũng chỉ nói bừa một câu thôi, nội đan của mày thơm quá, sao tao có thể không lấy được?" Lâm Phong nói xong thì bẽ gãy cổ báo Hắc Vân không chút do dự, rồi móc một viên nội đan tỏa ra thứ ánh sáng mờ nhạt trong ngực nó ra. Viên nội đan này có kích cỡ khoảng chừng quả trứng gà, bên trong ẩn chứa linh khí nồng nặc, khiến người ta hít một hơi là ngây ngất! "Quả nhiên là nội đan của yêu thú Kim Đan kỳ!" "Có khi miếng nội đan này phải sánh ngang với hàng chục viên linh thạch cực phẩm! Lần này đúng là kiếm được món hời lớn rồi!" Trong lòng Lâm Phong rất vui vẻ. Không ngờ rằng hôm nay đến đây lại bất ngờ thu hoạch được nhiều thế này! Sau khi Lâm Phong cất nội đan đi, anh tùy ý liếc nhìn hiện trường một cái rồi chuẩn bị rời đi. Nhưng đúng lúc này. Nam Cung Tầm dẫn theo mấy tên thuộc hạ tới, vẻ mặt giễu cợt: "Được đấy! Cũng gan dạ lắm! Còn dám đùa bỡn một con dị thú Tiên Thiên cảnh." "Có chuyện gì à?" Lâm Phong lạnh lùng liếc nhìn Nam Cung Tầm. "Đương nhiên là có chuyện! Cậu mau giao nội đan ra đây!" Nam Cung Tầm từ tốn nói. "Cho tôi một lý do phải giao nó ra đi." Lâm Phong hờ hững trả lời. "Nực cười! Nếu không phải vì bọn tôi liều sống liều chết đánh cho con dị thú này bị thương nặng thì cậu có thể lấy được nội đan dễ dàng như vậy chắc?" Nam Cung Tầm cười nhạo một tiếng. "Ông chắc là mấy ông đánh nó bị thương nặng chứ?" Lâm Phong hỏi. "Nhảm nhí! Nếu không phải bọn tôi thì chẳng lẽ là cậu đánh nó bị trọng thương à?" Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!