Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…

Chương 289

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…  Mà đằng sau ông ta còn có một đám võ giả nhân cơ hội chạy vào xem trò hay.    Không bao lâu sau, trong phòng họp đã chật kín người!    Một đám võ giả nhỏ giọng bàn tán sôi nổi:    ”Chậc chậc, không ngừ Tôn lão cũng sẽ chạy tới đây! Nhà họ Tăng thảm rồi!”    ”Vừa nãy trong số ba võ giả bị đánh chết có đồ đệ quý của Tôn lão, đương nhiên là Tôn lão muốn báo thù.   Adv “Tôn lão cũng là võ giả Tiên Thiên Cảnh, cho dù thế nào cũng hơn hẳn võ giả Hậu Thiên Cảnh! Không biết vị võ giả kiêu ngạo ban nãy có trụ nổi không.”    Nghe đến đây, đám người nhà họ Tăng trắng cả mặt.    Lão già này là Tiên Thiên Cảnh ư?    AdvSắc mặt Tăng Tam Thuỷ cũng rất khó coi.    Bởi vì ở giới võ đạo, bình thường cường giả Tiên Thiên Cảnh rất hiếm khi xuất hiện, xuất hiện tương đương với vô địch!    “Là ai ***** con trai tao? Mau bước ra!”    Tôn lão không hề che giấu sát khí của mình, uy áp thuộc về cường giả Tiên Thiên Cảnh trấn áp toàn bộ, khiến võ giả ở đây sắp hít thở không thông!    Thật đáng sợ, đây là thực lực của võ giả Tiên Thiên Cảnh ư?    Võ giả Tiên Thiên Cảnh đã bắt đầu xây dựng căn cơ trong đan điền của mình, hấp thụ thiên địa lực không ngừng, gần như đã tương đương với thần tiên rồi?    Tăng Tam Thuỷ định nói chuyện lại bị Diệp Thiên Tâm ngăn lại.    “Thứ chó má gì lại chạy tới đây sủa loạn thế? Có tin tao dùng một chưởng ***** luôn không?”    Diệp Thiên Tâm chấp tay sau lưng, sáng vẻ cao nhân thoát tục.    Tôn lão nghe vậy, ánh mắt nghiêm túc lại, đánh giá Diệp Thiên Tâm.    Nhưng dù lão ta nhìn thế nào thì cũng chỉ thấy một võ giả Địa Cảnh đỉnh phong mà thôi!    “Một võ giả Địa Cảnh như mày cũng dám lên mặt với tao?” Tôn lão lạnh lùng nói.    “Ha ha, võ giả Địa Cảnh? Mày nhìn thấy tao như vậy chẳng qua là vì tao chỉ cho mày thấy tu vi tới mức đó mà thôi! Tu vi thật sự của tao là mày có thể nhìn thấy được sao?”    Diệp Thiên Tâm nhịn không được mà cười lớn, lại nói:    “Một con kiến như mày há có thể biết thế giới bên ngoài rộng lớn như thế nào?”    Vừa nói xong, đám đông võ giả đứng xem điều âm thầm run lên. Đến cả Tôn lão cũng không nhận ra tu vi thật sự của lão ta?    Trong lời nói còn coi võ giả Tiên Thiên Cảnh như con kiến hôi! Đây là khí phách của cường giả đẳng cấp sao?    “…”    Tôn lão nghe vậy, sắc mặt không ngừng thay đổi. Chẳng lẽ bản thân lão ta nhìn lầm rồi ư? Người trước mặt này thực tế là một cường giả siêu cấp ư?    Trong bóng tối có hai người đang yên lặng xem biến. Một người trung niên áo xanh,người còn lại là một lão già tóc hoa râm.    Hai người này cũng là cường giả Tiên Thiên Cảnh tầng một, chẳng qua vì cẩn thận nên họ không hiện thân.    “ m lão quái, người này nói thật không?” Lý Vực không nhịn được hỏi.    “Không nhìn ra, trong mắt tôi thì người này chính là một võ giả Địa Cảnh!”  m lão quái lắc đầu, nghiêm túc nói:    “Nếu là thật thì người này cũng hơi đáng sợ, có thể tùy tiện khống chế khí tức võ đạo của mình, chỉ võ đạo tông sư mới có thể làm được!”   Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất  (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website

 Mà đằng sau ông ta còn có một đám võ giả nhân cơ hội chạy vào xem trò hay.  

 

 

Không bao lâu sau, trong phòng họp đã chật kín người!  

 

 

Một đám võ giả nhỏ giọng bàn tán sôi nổi:  

 

 

”Chậc chậc, không ngừ Tôn lão cũng sẽ chạy tới đây! Nhà họ Tăng thảm rồi!”  

 

 

”Vừa nãy trong số ba võ giả bị đánh chết có đồ đệ quý của Tôn lão, đương nhiên là Tôn lão muốn báo thù.  

 

Adv

 

“Tôn lão cũng là võ giả Tiên Thiên Cảnh, cho dù thế nào cũng hơn hẳn võ giả Hậu Thiên Cảnh! Không biết vị võ giả kiêu ngạo ban nãy có trụ nổi không.”  

 

 

Nghe đến đây, đám người nhà họ Tăng trắng cả mặt.  

 

 

Lão già này là Tiên Thiên Cảnh ư?  

 

 

Adv

Sắc mặt Tăng Tam Thuỷ cũng rất khó coi.  

 

 

Bởi vì ở giới võ đạo, bình thường cường giả Tiên Thiên Cảnh rất hiếm khi xuất hiện, xuất hiện tương đương với vô địch!  

 

 

“Là ai ***** con trai tao? Mau bước ra!”  

 

 

Tôn lão không hề che giấu sát khí của mình, uy áp thuộc về cường giả Tiên Thiên Cảnh trấn áp toàn bộ, khiến võ giả ở đây sắp hít thở không thông!  

 

 

Thật đáng sợ, đây là thực lực của võ giả Tiên Thiên Cảnh ư?  

 

 

Võ giả Tiên Thiên Cảnh đã bắt đầu xây dựng căn cơ trong đan điền của mình, hấp thụ thiên địa lực không ngừng, gần như đã tương đương với thần tiên rồi?  

 

 

Tăng Tam Thuỷ định nói chuyện lại bị Diệp Thiên Tâm ngăn lại.  

 

 

“Thứ chó má gì lại chạy tới đây sủa loạn thế? Có tin tao dùng một chưởng ***** luôn không?”  

 

 

Diệp Thiên Tâm chấp tay sau lưng, sáng vẻ cao nhân thoát tục.  

 

 

Tôn lão nghe vậy, ánh mắt nghiêm túc lại, đánh giá Diệp Thiên Tâm.  

 

 

Nhưng dù lão ta nhìn thế nào thì cũng chỉ thấy một võ giả Địa Cảnh đỉnh phong mà thôi!  

 

 

“Một võ giả Địa Cảnh như mày cũng dám lên mặt với tao?” Tôn lão lạnh lùng nói.  

 

 

“Ha ha, võ giả Địa Cảnh? Mày nhìn thấy tao như vậy chẳng qua là vì tao chỉ cho mày thấy tu vi tới mức đó mà thôi! Tu vi thật sự của tao là mày có thể nhìn thấy được sao?”  

 

 

Diệp Thiên Tâm nhịn không được mà cười lớn, lại nói:  

 

 

“Một con kiến như mày há có thể biết thế giới bên ngoài rộng lớn như thế nào?”  

 

 

Vừa nói xong, đám đông võ giả đứng xem điều âm thầm run lên. Đến cả Tôn lão cũng không nhận ra tu vi thật sự của lão ta?  

 

 

Trong lời nói còn coi võ giả Tiên Thiên Cảnh như con kiến hôi! Đây là khí phách của cường giả đẳng cấp sao?  

 

 

“…”  

 

 

Tôn lão nghe vậy, sắc mặt không ngừng thay đổi. Chẳng lẽ bản thân lão ta nhìn lầm rồi ư? Người trước mặt này thực tế là một cường giả siêu cấp ư?  

 

 

Trong bóng tối có hai người đang yên lặng xem biến. Một người trung niên áo xanh,người còn lại là một lão già tóc hoa râm.  

 

 

Hai người này cũng là cường giả Tiên Thiên Cảnh tầng một, chẳng qua vì cẩn thận nên họ không hiện thân.  

 

 

“ m lão quái, người này nói thật không?” Lý Vực không nhịn được hỏi.  

 

 

“Không nhìn ra, trong mắt tôi thì người này chính là một võ giả Địa Cảnh!”  m lão quái lắc đầu, nghiêm túc nói:  

 

 

“Nếu là thật thì người này cũng hơi đáng sợ, có thể tùy tiện khống chế khí tức võ đạo của mình, chỉ võ đạo tông sư mới có thể làm được!”  

 

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất  (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…  Mà đằng sau ông ta còn có một đám võ giả nhân cơ hội chạy vào xem trò hay.    Không bao lâu sau, trong phòng họp đã chật kín người!    Một đám võ giả nhỏ giọng bàn tán sôi nổi:    ”Chậc chậc, không ngừ Tôn lão cũng sẽ chạy tới đây! Nhà họ Tăng thảm rồi!”    ”Vừa nãy trong số ba võ giả bị đánh chết có đồ đệ quý của Tôn lão, đương nhiên là Tôn lão muốn báo thù.   Adv “Tôn lão cũng là võ giả Tiên Thiên Cảnh, cho dù thế nào cũng hơn hẳn võ giả Hậu Thiên Cảnh! Không biết vị võ giả kiêu ngạo ban nãy có trụ nổi không.”    Nghe đến đây, đám người nhà họ Tăng trắng cả mặt.    Lão già này là Tiên Thiên Cảnh ư?    AdvSắc mặt Tăng Tam Thuỷ cũng rất khó coi.    Bởi vì ở giới võ đạo, bình thường cường giả Tiên Thiên Cảnh rất hiếm khi xuất hiện, xuất hiện tương đương với vô địch!    “Là ai ***** con trai tao? Mau bước ra!”    Tôn lão không hề che giấu sát khí của mình, uy áp thuộc về cường giả Tiên Thiên Cảnh trấn áp toàn bộ, khiến võ giả ở đây sắp hít thở không thông!    Thật đáng sợ, đây là thực lực của võ giả Tiên Thiên Cảnh ư?    Võ giả Tiên Thiên Cảnh đã bắt đầu xây dựng căn cơ trong đan điền của mình, hấp thụ thiên địa lực không ngừng, gần như đã tương đương với thần tiên rồi?    Tăng Tam Thuỷ định nói chuyện lại bị Diệp Thiên Tâm ngăn lại.    “Thứ chó má gì lại chạy tới đây sủa loạn thế? Có tin tao dùng một chưởng ***** luôn không?”    Diệp Thiên Tâm chấp tay sau lưng, sáng vẻ cao nhân thoát tục.    Tôn lão nghe vậy, ánh mắt nghiêm túc lại, đánh giá Diệp Thiên Tâm.    Nhưng dù lão ta nhìn thế nào thì cũng chỉ thấy một võ giả Địa Cảnh đỉnh phong mà thôi!    “Một võ giả Địa Cảnh như mày cũng dám lên mặt với tao?” Tôn lão lạnh lùng nói.    “Ha ha, võ giả Địa Cảnh? Mày nhìn thấy tao như vậy chẳng qua là vì tao chỉ cho mày thấy tu vi tới mức đó mà thôi! Tu vi thật sự của tao là mày có thể nhìn thấy được sao?”    Diệp Thiên Tâm nhịn không được mà cười lớn, lại nói:    “Một con kiến như mày há có thể biết thế giới bên ngoài rộng lớn như thế nào?”    Vừa nói xong, đám đông võ giả đứng xem điều âm thầm run lên. Đến cả Tôn lão cũng không nhận ra tu vi thật sự của lão ta?    Trong lời nói còn coi võ giả Tiên Thiên Cảnh như con kiến hôi! Đây là khí phách của cường giả đẳng cấp sao?    “…”    Tôn lão nghe vậy, sắc mặt không ngừng thay đổi. Chẳng lẽ bản thân lão ta nhìn lầm rồi ư? Người trước mặt này thực tế là một cường giả siêu cấp ư?    Trong bóng tối có hai người đang yên lặng xem biến. Một người trung niên áo xanh,người còn lại là một lão già tóc hoa râm.    Hai người này cũng là cường giả Tiên Thiên Cảnh tầng một, chẳng qua vì cẩn thận nên họ không hiện thân.    “ m lão quái, người này nói thật không?” Lý Vực không nhịn được hỏi.    “Không nhìn ra, trong mắt tôi thì người này chính là một võ giả Địa Cảnh!”  m lão quái lắc đầu, nghiêm túc nói:    “Nếu là thật thì người này cũng hơi đáng sợ, có thể tùy tiện khống chế khí tức võ đạo của mình, chỉ võ đạo tông sư mới có thể làm được!”   Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất  (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website

Chương 289