Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 324
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Trần Thiên Hủ đè nén kích chấn động trong lòng, vội vàng đi theo. Mà sau khi mấy người đi không lâu, có bảy võ giả đáng sợ lao từ nơi xa đến. Cầm đầu là một ông già, mái tóc lấm tấm bạc, khuôn mặt nghiêm nghị, đây chính là một trong hai vị tổng chấp pháp của tỉnh Giang Nam - Long Ngạo Thiên. Mà phía sau Long Ngạo Thiên có sáu người. Sau người còn lại là người chấp pháp sáu thành phố ở Giang Nam, Vân Trung Thiên và Diệp Thiên Long cũng xuất hiện ở trong đó! "Ngài tổng chấp pháp, sao trông cái máy bay này có vẻ không bị hư hại gì nhiều nhỉ?" Adv Diệp Thiên Long liếc mắt nhìn hiện trường, kinh ngạc khó tin nói. Sau khi bọn họ phát hiện máy bay rơi qua radar định vị đã lập tức chạy tới cứu viện, xem xem có thể cứu được vài người sống sót hay không! Nhưng không ngờ máy bay vậy mà lại vẫn còn nguyên vẹn! Đây có phải có nghĩa là tất cả người bên trong đều còn sống không? Adv "Lẽ nào trong thời điểm quan trọng, có người khống chế được máy bay, để máy bay bình an đáp xuống chăng?" Vân Trung Thiên suy đoán nói. "Năng lực làm việc của hai người quả thật là quá kém! Thay vì chỉ đứng đây đoán mò, thì chẳng phải qua đó nhìn thử một cái là sẽ biết sao?" Người chấp pháp của thành phố Kinh Hàng - Mã Đông Phong cười mỉa một tiếng. "Mã Đông Phong, ông có ý gì? Rõ ràng chuyện này có gì đó kỳ quái, ai biết bên trong có mai phục hoặc là bom mà người phong hành đã sắp đặt từ trước hay không chứ?" Diệp Thiên Long hừ lạnh một tiếng. "Nhát như cáy! Xứng đáng làm người chấp pháp sao?" Vẻ mặt Mã Đông Phong kinh thường, sau đó cung kính nói với Long Ngạo Thiên: "Ngài tổng chấp pháp, để tôi dẫn đầu lên nhìn thử xem!" "Cẩn thận chút, đề phòng có bẫy!" Long Ngạo Thiên dặn dò. "Rõ!" Người phong hành kia, sẽ làm việc thế nào? Rất nhanh. Ông ta đã đi đến trước máy bay, đang chuẩn bị mở khoang ra thì đúng lúc này, một đám hành khách vừa tỉnh táo lại đã nhao nhao vọt ra từ bên trong. Người đàn ông cao to mặc đồ đen xông ra đầu tiên! "Tại sao các người đều còn sống?" Mã Đông Phong hơi nheo mắt lại! "Mẹ! Ông nói chuyện kiểu gì thế? Ước gì chúng tôi đều chết hết à? Chó má!" Người đàn ông cao to mặc đồ đen mắng. "Cậu..." Trong mắt Mã Đông Phong xẹt qua một luồng sát ý, trong đầu ông ta ghi nhớ kỹ khuôn mặt của người mặc áo đen này. "Cậu cậu cái gì? Đúng là đồ ngu! Có tin ông đây dẫn người đến đánh chết ông không?" Người đàn ông mặc đồ đen khinh thường nói. Cả người Mã Đông Phong run lên, hận không thể tát chết người đàn ông trước mặt này! Nhưng đúng vào lúc này, Long Ngạo Thiên đã đi tới. "Haha, chúng tôi đến từ quân khu Kim Lăng. Chúng tôi nhận được tin tức máy bay này bị bọn ***** uy *****, sao mọi người lại bình an đáp xuống đây vậy?" Long Ngạo Thiên mỉm cười hỏi. Người đàn ông cao to mặc đồ đen nghe vậy thì lập tức thu hồi vẻ mặt ngạo mạn lại, cung kính nói: "Hóa ra là người của quân khu! Vừa rồi có thần tiên đã tới cứu chúng tôi!" Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Trần Thiên Hủ đè nén kích chấn động trong lòng, vội vàng đi theo.
Mà sau khi mấy người đi không lâu, có bảy võ giả đáng sợ lao từ nơi xa đến.
Cầm đầu là một ông già, mái tóc lấm tấm bạc, khuôn mặt nghiêm nghị, đây chính là một trong hai vị tổng chấp pháp của tỉnh Giang Nam - Long Ngạo Thiên.
Mà phía sau Long Ngạo Thiên có sáu người.
Sau người còn lại là người chấp pháp sáu thành phố ở Giang Nam, Vân Trung Thiên và Diệp Thiên Long cũng xuất hiện ở trong đó!
"Ngài tổng chấp pháp, sao trông cái máy bay này có vẻ không bị hư hại gì nhiều nhỉ?"
Adv
Diệp Thiên Long liếc mắt nhìn hiện trường, kinh ngạc khó tin nói.
Sau khi bọn họ phát hiện máy bay rơi qua radar định vị đã lập tức chạy tới cứu viện, xem xem có thể cứu được vài người sống sót hay không!
Nhưng không ngờ máy bay vậy mà lại vẫn còn nguyên vẹn!
Đây có phải có nghĩa là tất cả người bên trong đều còn sống không?
Adv
"Lẽ nào trong thời điểm quan trọng, có người khống chế được máy bay, để máy bay bình an đáp xuống chăng?"
Vân Trung Thiên suy đoán nói.
"Năng lực làm việc của hai người quả thật là quá kém! Thay vì chỉ đứng đây đoán mò, thì chẳng phải qua đó nhìn thử một cái là sẽ biết sao?"
Người chấp pháp của thành phố Kinh Hàng - Mã Đông Phong cười mỉa một tiếng.
"Mã Đông Phong, ông có ý gì? Rõ ràng chuyện này có gì đó kỳ quái, ai biết bên trong có mai phục hoặc là bom mà người phong hành đã sắp đặt từ trước hay không chứ?"
Diệp Thiên Long hừ lạnh một tiếng.
"Nhát như cáy! Xứng đáng làm người chấp pháp sao?"
Vẻ mặt Mã Đông Phong kinh thường, sau đó cung kính nói với Long Ngạo Thiên:
"Ngài tổng chấp pháp, để tôi dẫn đầu lên nhìn thử xem!"
"Cẩn thận chút, đề phòng có bẫy!"
Long Ngạo Thiên dặn dò.
"Rõ!"
Người phong hành kia, sẽ làm việc thế nào?
Rất nhanh.
Ông ta đã đi đến trước máy bay, đang chuẩn bị mở khoang ra thì đúng lúc này, một đám hành khách vừa tỉnh táo lại đã nhao nhao vọt ra từ bên trong. Người đàn ông cao to mặc đồ đen xông ra đầu tiên!
"Tại sao các người đều còn sống?"
Mã Đông Phong hơi nheo mắt lại!
"Mẹ! Ông nói chuyện kiểu gì thế? Ước gì chúng tôi đều chết hết à? Chó má!"
Người đàn ông cao to mặc đồ đen mắng.
"Cậu..."
Trong mắt Mã Đông Phong xẹt qua một luồng sát ý, trong đầu ông ta ghi nhớ kỹ khuôn mặt của người mặc áo đen này.
"Cậu cậu cái gì? Đúng là đồ ngu! Có tin ông đây dẫn người đến đánh chết ông không?"
Người đàn ông mặc đồ đen khinh thường nói.
Cả người Mã Đông Phong run lên, hận không thể tát chết người đàn ông trước mặt này!
Nhưng đúng vào lúc này, Long Ngạo Thiên đã đi tới.
"Haha, chúng tôi đến từ quân khu Kim Lăng. Chúng tôi nhận được tin tức máy bay này bị bọn ***** uy *****, sao mọi người lại bình an đáp xuống đây vậy?"
Long Ngạo Thiên mỉm cười hỏi.
Người đàn ông cao to mặc đồ đen nghe vậy thì lập tức thu hồi vẻ mặt ngạo mạn lại, cung kính nói:
"Hóa ra là người của quân khu! Vừa rồi có thần tiên đã tới cứu chúng tôi!"
Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Trần Thiên Hủ đè nén kích chấn động trong lòng, vội vàng đi theo. Mà sau khi mấy người đi không lâu, có bảy võ giả đáng sợ lao từ nơi xa đến. Cầm đầu là một ông già, mái tóc lấm tấm bạc, khuôn mặt nghiêm nghị, đây chính là một trong hai vị tổng chấp pháp của tỉnh Giang Nam - Long Ngạo Thiên. Mà phía sau Long Ngạo Thiên có sáu người. Sau người còn lại là người chấp pháp sáu thành phố ở Giang Nam, Vân Trung Thiên và Diệp Thiên Long cũng xuất hiện ở trong đó! "Ngài tổng chấp pháp, sao trông cái máy bay này có vẻ không bị hư hại gì nhiều nhỉ?" Adv Diệp Thiên Long liếc mắt nhìn hiện trường, kinh ngạc khó tin nói. Sau khi bọn họ phát hiện máy bay rơi qua radar định vị đã lập tức chạy tới cứu viện, xem xem có thể cứu được vài người sống sót hay không! Nhưng không ngờ máy bay vậy mà lại vẫn còn nguyên vẹn! Đây có phải có nghĩa là tất cả người bên trong đều còn sống không? Adv "Lẽ nào trong thời điểm quan trọng, có người khống chế được máy bay, để máy bay bình an đáp xuống chăng?" Vân Trung Thiên suy đoán nói. "Năng lực làm việc của hai người quả thật là quá kém! Thay vì chỉ đứng đây đoán mò, thì chẳng phải qua đó nhìn thử một cái là sẽ biết sao?" Người chấp pháp của thành phố Kinh Hàng - Mã Đông Phong cười mỉa một tiếng. "Mã Đông Phong, ông có ý gì? Rõ ràng chuyện này có gì đó kỳ quái, ai biết bên trong có mai phục hoặc là bom mà người phong hành đã sắp đặt từ trước hay không chứ?" Diệp Thiên Long hừ lạnh một tiếng. "Nhát như cáy! Xứng đáng làm người chấp pháp sao?" Vẻ mặt Mã Đông Phong kinh thường, sau đó cung kính nói với Long Ngạo Thiên: "Ngài tổng chấp pháp, để tôi dẫn đầu lên nhìn thử xem!" "Cẩn thận chút, đề phòng có bẫy!" Long Ngạo Thiên dặn dò. "Rõ!" Người phong hành kia, sẽ làm việc thế nào? Rất nhanh. Ông ta đã đi đến trước máy bay, đang chuẩn bị mở khoang ra thì đúng lúc này, một đám hành khách vừa tỉnh táo lại đã nhao nhao vọt ra từ bên trong. Người đàn ông cao to mặc đồ đen xông ra đầu tiên! "Tại sao các người đều còn sống?" Mã Đông Phong hơi nheo mắt lại! "Mẹ! Ông nói chuyện kiểu gì thế? Ước gì chúng tôi đều chết hết à? Chó má!" Người đàn ông cao to mặc đồ đen mắng. "Cậu..." Trong mắt Mã Đông Phong xẹt qua một luồng sát ý, trong đầu ông ta ghi nhớ kỹ khuôn mặt của người mặc áo đen này. "Cậu cậu cái gì? Đúng là đồ ngu! Có tin ông đây dẫn người đến đánh chết ông không?" Người đàn ông mặc đồ đen khinh thường nói. Cả người Mã Đông Phong run lên, hận không thể tát chết người đàn ông trước mặt này! Nhưng đúng vào lúc này, Long Ngạo Thiên đã đi tới. "Haha, chúng tôi đến từ quân khu Kim Lăng. Chúng tôi nhận được tin tức máy bay này bị bọn ***** uy *****, sao mọi người lại bình an đáp xuống đây vậy?" Long Ngạo Thiên mỉm cười hỏi. Người đàn ông cao to mặc đồ đen nghe vậy thì lập tức thu hồi vẻ mặt ngạo mạn lại, cung kính nói: "Hóa ra là người của quân khu! Vừa rồi có thần tiên đã tới cứu chúng tôi!" Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!