Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 332
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… "Chỉ cần cậu giải quyết thỏa đáng với em trai và em gái tôi là được. Hai đứa nó khá có tinh thần trọng nghĩa, vẫn cho rằng cậu phụ bạc Y Nặc." Trần Thiên Hủ kìm nén sự chấn động trong lòng, nói. ... Trong một căn biệt thự lộng lẫy vàng son. Mã Đông Phong nằm nửa người trên ghế sô pha, nhắm mắt thư giãn. AdvĐột nhiên ông ta mở bừng hai mắt ra, liếc nhìn giờ, thấy bây giờ đã hơn mười một giờ đêm rồi. "Cái thằng gay này đang làm trò quái quỷ gì vậy! Sao đến tận bây giờ vẫn chưa có tí tin tức gì hết!" Vẻ mặt Mã Đông Phong lạnh lùng, nhanh chóng đứng dậy, lấy điện thoại vệ tinh ra gọi điện. "Rất tiếc, số máy bạn gọi đã tắt máy." Adv Nghe thấy tiếng trong điện thoại, tim Mã Đông Phong đập thình thịch. Ông ta biết chắc rằng Phong Hành Giả đã xảy ra chuyện gì rồi, nếu không thì không thể nào có chuyện điện thoại tắt máy được! Nhưng mà, với sức mạnh to lớn của Phong Hành Giả thì sao mà có thể gặp chuyện ở thành phố Kim Lăng này được? Với sức mạnh cưỡi gió khủng khiếp! Cho dù là cỡ tông sư võ đạo thì cũng chưa chắc đã giết được Phong Hành Giả! Mã Đông Phong lại gọi liên tiếp mấy cuộc nữa, kết quả đều là không kết nối được. Vẻ mặt ông ta càng lúc càng trầm trọng, suy nghĩ một lát, ông ta lại gọi cho một dãy số khác. Lần này, điện thoại kết nối rất nhanh, bên kia truyền tới một giọng nói dịu dàng: "Nhiệm vụ đã hoàn thành chưa? Mã..." "Xuất hiện yếu tố nằm ngoài tầm kiểm soát, Quỷ Anh chết rồi, lúc nãy tôi gọi Phong Hành Giả rất lâu mà vẫn không liên lạc được!" Mã Đông Phong nói. Trong chốc lát, bên phía đầu dây bên kia không có tiếng trả lời, suốt cả buổi, giọng nói dịu dàng kia mới vang lên lần nữa: "Phong Hành Giả đã chết! Con chip sinh mạng trong người hắn ta đã mất tín hiệu rồi." Mặc dù Mã Đông Phong đã đoán được, nhưng khi nghe thấy tin này, trong lòng ông ta vẫn co thắt lại. Phong Hành Giả cũng chẳng hơn gì Quỷ Anh! Là sát thủ hàng đầu trong tổ chức mà lại chết đi một cách lặng lẽ không tiếng động như vậy, thậm chí là còn chẳng gửi một tin cầu cứu! Rốt cuộc là do ai gây ra? Rốt cuộc ở thành phố Kim Lăng này còn che giấu một sự tồn tại thế nào nữa? "Vậy tôi phải làm sao bây giờ?" Mã Đông Phong hỏi. "Hoa Vân Phi chưa chết, phiền phức còn kéo dài vô tận!" Giọng nói đàn ông lạnh lùng, sau đó còn nói thêm: "Bây giờ ông ra tay đi, tôi sẽ cho Đao Ma đi làm phiền Long Ngạo Thiên! Dù thế nào thì lần này cũng phải giải quyết được Hoa Vân Phi! Còn về chuyện Quỷ Anh và Phong Hành Giả, sau này chúng ta cứ từ từ điều tra!" "Được!" Mã Đông Phong khẽ gật đầu. Ông ta cúp máy, mặc bộ đồ đi đêm vào, ông ta nhảy mấy bước đã biến mất trong màn đêm tối mênh mông. Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
"Chỉ cần cậu giải quyết thỏa đáng với em trai và em gái tôi là được. Hai đứa nó khá có tinh thần trọng nghĩa, vẫn cho rằng cậu phụ bạc Y Nặc."
Trần Thiên Hủ kìm nén sự chấn động trong lòng, nói.
...
Trong một căn biệt thự lộng lẫy vàng son.
Mã Đông Phong nằm nửa người trên ghế sô pha, nhắm mắt thư giãn.
Adv
Đột nhiên ông ta mở bừng hai mắt ra, liếc nhìn giờ, thấy bây giờ đã hơn mười một giờ đêm rồi.
"Cái thằng gay này đang làm trò quái quỷ gì vậy! Sao đến tận bây giờ vẫn chưa có tí tin tức gì hết!"
Vẻ mặt Mã Đông Phong lạnh lùng, nhanh chóng đứng dậy, lấy điện thoại vệ tinh ra gọi điện.
"Rất tiếc, số máy bạn gọi đã tắt máy."
Adv
Nghe thấy tiếng trong điện thoại, tim Mã Đông Phong đập thình thịch.
Ông ta biết chắc rằng Phong Hành Giả đã xảy ra chuyện gì rồi, nếu không thì không thể nào có chuyện điện thoại tắt máy được!
Nhưng mà, với sức mạnh to lớn của Phong Hành Giả thì sao mà có thể gặp chuyện ở thành phố Kim Lăng này được?
Với sức mạnh cưỡi gió khủng khiếp!
Cho dù là cỡ tông sư võ đạo thì cũng chưa chắc đã giết được Phong Hành Giả!
Mã Đông Phong lại gọi liên tiếp mấy cuộc nữa, kết quả đều là không kết nối được.
Vẻ mặt ông ta càng lúc càng trầm trọng, suy nghĩ một lát, ông ta lại gọi cho một dãy số khác.
Lần này, điện thoại kết nối rất nhanh, bên kia truyền tới một giọng nói dịu dàng:
"Nhiệm vụ đã hoàn thành chưa? Mã..."
"Xuất hiện yếu tố nằm ngoài tầm kiểm soát, Quỷ Anh chết rồi, lúc nãy tôi gọi Phong Hành Giả rất lâu mà vẫn không liên lạc được!"
Mã Đông Phong nói.
Trong chốc lát, bên phía đầu dây bên kia không có tiếng trả lời, suốt cả buổi, giọng nói dịu dàng kia mới vang lên lần nữa:
"Phong Hành Giả đã chết! Con chip sinh mạng trong người hắn ta đã mất tín hiệu rồi."
Mặc dù Mã Đông Phong đã đoán được, nhưng khi nghe thấy tin này, trong lòng ông ta vẫn co thắt lại.
Phong Hành Giả cũng chẳng hơn gì Quỷ Anh!
Là sát thủ hàng đầu trong tổ chức mà lại chết đi một cách lặng lẽ không tiếng động như vậy, thậm chí là còn chẳng gửi một tin cầu cứu!
Rốt cuộc là do ai gây ra?
Rốt cuộc ở thành phố Kim Lăng này còn che giấu một sự tồn tại thế nào nữa?
"Vậy tôi phải làm sao bây giờ?"
Mã Đông Phong hỏi.
"Hoa Vân Phi chưa chết, phiền phức còn kéo dài vô tận!"
Giọng nói đàn ông lạnh lùng, sau đó còn nói thêm:
"Bây giờ ông ra tay đi, tôi sẽ cho Đao Ma đi làm phiền Long Ngạo Thiên! Dù thế nào thì lần này cũng phải giải quyết được Hoa Vân Phi! Còn về chuyện Quỷ Anh và Phong Hành Giả, sau này chúng ta cứ từ từ điều tra!"
"Được!"
Mã Đông Phong khẽ gật đầu.
Ông ta cúp máy, mặc bộ đồ đi đêm vào, ông ta nhảy mấy bước đã biến mất trong màn đêm tối mênh mông.
Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… "Chỉ cần cậu giải quyết thỏa đáng với em trai và em gái tôi là được. Hai đứa nó khá có tinh thần trọng nghĩa, vẫn cho rằng cậu phụ bạc Y Nặc." Trần Thiên Hủ kìm nén sự chấn động trong lòng, nói. ... Trong một căn biệt thự lộng lẫy vàng son. Mã Đông Phong nằm nửa người trên ghế sô pha, nhắm mắt thư giãn. AdvĐột nhiên ông ta mở bừng hai mắt ra, liếc nhìn giờ, thấy bây giờ đã hơn mười một giờ đêm rồi. "Cái thằng gay này đang làm trò quái quỷ gì vậy! Sao đến tận bây giờ vẫn chưa có tí tin tức gì hết!" Vẻ mặt Mã Đông Phong lạnh lùng, nhanh chóng đứng dậy, lấy điện thoại vệ tinh ra gọi điện. "Rất tiếc, số máy bạn gọi đã tắt máy." Adv Nghe thấy tiếng trong điện thoại, tim Mã Đông Phong đập thình thịch. Ông ta biết chắc rằng Phong Hành Giả đã xảy ra chuyện gì rồi, nếu không thì không thể nào có chuyện điện thoại tắt máy được! Nhưng mà, với sức mạnh to lớn của Phong Hành Giả thì sao mà có thể gặp chuyện ở thành phố Kim Lăng này được? Với sức mạnh cưỡi gió khủng khiếp! Cho dù là cỡ tông sư võ đạo thì cũng chưa chắc đã giết được Phong Hành Giả! Mã Đông Phong lại gọi liên tiếp mấy cuộc nữa, kết quả đều là không kết nối được. Vẻ mặt ông ta càng lúc càng trầm trọng, suy nghĩ một lát, ông ta lại gọi cho một dãy số khác. Lần này, điện thoại kết nối rất nhanh, bên kia truyền tới một giọng nói dịu dàng: "Nhiệm vụ đã hoàn thành chưa? Mã..." "Xuất hiện yếu tố nằm ngoài tầm kiểm soát, Quỷ Anh chết rồi, lúc nãy tôi gọi Phong Hành Giả rất lâu mà vẫn không liên lạc được!" Mã Đông Phong nói. Trong chốc lát, bên phía đầu dây bên kia không có tiếng trả lời, suốt cả buổi, giọng nói dịu dàng kia mới vang lên lần nữa: "Phong Hành Giả đã chết! Con chip sinh mạng trong người hắn ta đã mất tín hiệu rồi." Mặc dù Mã Đông Phong đã đoán được, nhưng khi nghe thấy tin này, trong lòng ông ta vẫn co thắt lại. Phong Hành Giả cũng chẳng hơn gì Quỷ Anh! Là sát thủ hàng đầu trong tổ chức mà lại chết đi một cách lặng lẽ không tiếng động như vậy, thậm chí là còn chẳng gửi một tin cầu cứu! Rốt cuộc là do ai gây ra? Rốt cuộc ở thành phố Kim Lăng này còn che giấu một sự tồn tại thế nào nữa? "Vậy tôi phải làm sao bây giờ?" Mã Đông Phong hỏi. "Hoa Vân Phi chưa chết, phiền phức còn kéo dài vô tận!" Giọng nói đàn ông lạnh lùng, sau đó còn nói thêm: "Bây giờ ông ra tay đi, tôi sẽ cho Đao Ma đi làm phiền Long Ngạo Thiên! Dù thế nào thì lần này cũng phải giải quyết được Hoa Vân Phi! Còn về chuyện Quỷ Anh và Phong Hành Giả, sau này chúng ta cứ từ từ điều tra!" "Được!" Mã Đông Phong khẽ gật đầu. Ông ta cúp máy, mặc bộ đồ đi đêm vào, ông ta nhảy mấy bước đã biến mất trong màn đêm tối mênh mông. Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website