Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 339
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Vương Nhạc Hiên nghe vậy thì chần chờ chốc lát, nhưng một trăm viên đạn linh bạo đã ít nhất cũng là hai trăm triệu, quan trọng là dù có tiền cũng không mua được! Đúng lúc này từ cuối hành lang đột nhiên xuất hiện tiếng bước chân nặng nề. Ngay sau đó, một người áo đen từ từ xuất hiện trước mặt mấy người. Trong tay kẻ áo đen cầm một thanh trường kiếm sáng loáng, máu trên lưỡi kiếm còn chưa khô, theo mũi kiếm rơi tí tách xuống đất, khiến người nhìn nổi da gà. “Là hắn… hắn tới!” AdvVương Nhạc Hiên dựng cả tóc gáy! Diệp Phàm cắn chặt răng, cơ thể run rẩy. Nếu tên áo đen đã tới, vậy chắc chắn cha anh ta và Vân lão đã chết! Điều này khiến anh ta khó mà chấp nhận được, trái tim như đang rỉ máu, đau không hô hấp nổi. Hoa Vân Phi được Tiểu Thanh đỡ, gương mặt hơi nhợt nhạt. AdvLẽ nào bọn họ sắp phải chết? Tên áo đen lạnh lùng đảo mắt nhìn mọi người, cuối cùng dừng lại chỗ Lâm Phong. Khi phát hiện trên người Lâm Phong không có chút khí tức võ đạo nào, hắn lập tức dời mắt đi, cười lạnh nói: “Chay? Trước mặt tao mà chúng mày dám chạy, một đám kiến hôi, tối nay không ai cứu được chúng mày đâu!” “Ba tao đâu?” Diệp Phàm đỏ mắt hỏi. “Mày nói xem?” Tên áo đen phì cười. “Mày giết ba tao và Vân lão?” Diệp Phàm xiết chặt nắm tay, đôi mắt đỏ như máu, hô hấp dồn dập. “Đừng vội, lát nữa mày cũng được đi theo thôi.” Tên áo đen lạnh lùng nói. Cơ thể hắn nhanh chóng di động, như bóng quỷ, để lại mấy ảo ảnh trong không khí. Một giây sau nó đã tới trước mặt mọi người, hung hăng bổ xuống một kiếm. Gương mặt Vương Nhạc Hiên tái nhợt, nhắm mắt lại, gần như thét ra: “Cậu Lâm, một trăm viên!” “Keng!” Lâm Phong đưa hai ngón tay ra kẹp lấy lưỡi kiếm của tên áo đen, sau đó búng mạnh một cái. “Rầm!” Tên áo đen bay ra ngoài, lùi về sau thêm liền mấy chục bước mới đứng vững được1 Nhìn thấy vậy, gương mặt Diệp Phàm không còn nhăn nữa, trong lòng dậy sóng! Sát thủ lợi hại như thế, đến cả ba mình và Vân lão hợp tác cũng không địch lại được nhưng lại bị Lâm Phong dễ dàng dùng hai ngón tay đánh bay? Tuy rằng ban ngày anh ta đã nhìn thấy Lâm Phong ra tay, nhưng thực không ngờ thực lực của Lâm Phong đã đạt tới trình độ này! Ánh mắt Hoa Vân Phi hơi nhúc nhích, trong lòng hoàn toàn xác định người trước đó ở trên máy bay chính là Lâm Phong này! Còn Vương Nhạc Hiên cực kì vui mừng, thở phào một hơi, trốn sau lưng Lâm Phong nói: “Cậu Lâm, cậu đúng là rất mạnh!” “Đừng có nịnh tôi, nhớ kĩ, một trăm viên linh bạo đạn!” Lâm Phong thản nhiên nói. Vương Nhạc Hiên vội vàng gật đầu: “Cậu yên tâm, liên minh võ đạo không quỵt nợ!” Ông ta không thể lấy ra một trăm viên, nhưng liên minh võ đạo thì khác, lấy ra được trăm viên rất dễ dàng. Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vương Nhạc Hiên nghe vậy thì chần chờ chốc lát, nhưng một trăm viên đạn linh bạo đã ít nhất cũng là hai trăm triệu, quan trọng là dù có tiền cũng không mua được!
Đúng lúc này từ cuối hành lang đột nhiên xuất hiện tiếng bước chân nặng nề.
Ngay sau đó, một người áo đen từ từ xuất hiện trước mặt mấy người.
Trong tay kẻ áo đen cầm một thanh trường kiếm sáng loáng, máu trên lưỡi kiếm còn chưa khô, theo mũi kiếm rơi tí tách xuống đất, khiến người nhìn nổi da gà.
“Là hắn… hắn tới!”
Adv
Vương Nhạc Hiên dựng cả tóc gáy!
Diệp Phàm cắn chặt răng, cơ thể run rẩy.
Nếu tên áo đen đã tới, vậy chắc chắn cha anh ta và Vân lão đã chết! Điều này khiến anh ta khó mà chấp nhận được, trái tim như đang rỉ máu, đau không hô hấp nổi.
Hoa Vân Phi được Tiểu Thanh đỡ, gương mặt hơi nhợt nhạt.
Adv
Lẽ nào bọn họ sắp phải chết?
Tên áo đen lạnh lùng đảo mắt nhìn mọi người, cuối cùng dừng lại chỗ Lâm Phong.
Khi phát hiện trên người Lâm Phong không có chút khí tức võ đạo nào, hắn lập tức dời mắt đi, cười lạnh nói:
“Chay? Trước mặt tao mà chúng mày dám chạy, một đám kiến hôi, tối nay không ai cứu được chúng mày đâu!”
“Ba tao đâu?” Diệp Phàm đỏ mắt hỏi.
“Mày nói xem?” Tên áo đen phì cười.
“Mày giết ba tao và Vân lão?”
Diệp Phàm xiết chặt nắm tay, đôi mắt đỏ như máu, hô hấp dồn dập.
“Đừng vội, lát nữa mày cũng được đi theo thôi.” Tên áo đen lạnh lùng nói.
Cơ thể hắn nhanh chóng di động, như bóng quỷ, để lại mấy ảo ảnh trong không khí. Một giây sau nó đã tới trước mặt mọi người, hung hăng bổ xuống một kiếm.
Gương mặt Vương Nhạc Hiên tái nhợt, nhắm mắt lại, gần như thét ra:
“Cậu Lâm, một trăm viên!”
“Keng!”
Lâm Phong đưa hai ngón tay ra kẹp lấy lưỡi kiếm của tên áo đen, sau đó búng mạnh một cái.
“Rầm!”
Tên áo đen bay ra ngoài, lùi về sau thêm liền mấy chục bước mới đứng vững được1
Nhìn thấy vậy, gương mặt Diệp Phàm không còn nhăn nữa, trong lòng dậy sóng!
Sát thủ lợi hại như thế, đến cả ba mình và Vân lão hợp tác cũng không địch lại được nhưng lại bị Lâm Phong dễ dàng dùng hai ngón tay đánh bay?
Tuy rằng ban ngày anh ta đã nhìn thấy Lâm Phong ra tay, nhưng thực không ngờ thực lực của Lâm Phong đã đạt tới trình độ này!
Ánh mắt Hoa Vân Phi hơi nhúc nhích, trong lòng hoàn toàn xác định người trước đó ở trên máy bay chính là Lâm Phong này! Còn Vương Nhạc Hiên cực kì vui mừng, thở phào một hơi, trốn sau lưng Lâm Phong nói:
“Cậu Lâm, cậu đúng là rất mạnh!”
“Đừng có nịnh tôi, nhớ kĩ, một trăm viên linh bạo đạn!”
Lâm Phong thản nhiên nói.
Vương Nhạc Hiên vội vàng gật đầu: “Cậu yên tâm, liên minh võ đạo không quỵt nợ!”
Ông ta không thể lấy ra một trăm viên, nhưng liên minh võ đạo thì khác, lấy ra được trăm viên rất dễ dàng.
Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Vương Nhạc Hiên nghe vậy thì chần chờ chốc lát, nhưng một trăm viên đạn linh bạo đã ít nhất cũng là hai trăm triệu, quan trọng là dù có tiền cũng không mua được! Đúng lúc này từ cuối hành lang đột nhiên xuất hiện tiếng bước chân nặng nề. Ngay sau đó, một người áo đen từ từ xuất hiện trước mặt mấy người. Trong tay kẻ áo đen cầm một thanh trường kiếm sáng loáng, máu trên lưỡi kiếm còn chưa khô, theo mũi kiếm rơi tí tách xuống đất, khiến người nhìn nổi da gà. “Là hắn… hắn tới!” AdvVương Nhạc Hiên dựng cả tóc gáy! Diệp Phàm cắn chặt răng, cơ thể run rẩy. Nếu tên áo đen đã tới, vậy chắc chắn cha anh ta và Vân lão đã chết! Điều này khiến anh ta khó mà chấp nhận được, trái tim như đang rỉ máu, đau không hô hấp nổi. Hoa Vân Phi được Tiểu Thanh đỡ, gương mặt hơi nhợt nhạt. AdvLẽ nào bọn họ sắp phải chết? Tên áo đen lạnh lùng đảo mắt nhìn mọi người, cuối cùng dừng lại chỗ Lâm Phong. Khi phát hiện trên người Lâm Phong không có chút khí tức võ đạo nào, hắn lập tức dời mắt đi, cười lạnh nói: “Chay? Trước mặt tao mà chúng mày dám chạy, một đám kiến hôi, tối nay không ai cứu được chúng mày đâu!” “Ba tao đâu?” Diệp Phàm đỏ mắt hỏi. “Mày nói xem?” Tên áo đen phì cười. “Mày giết ba tao và Vân lão?” Diệp Phàm xiết chặt nắm tay, đôi mắt đỏ như máu, hô hấp dồn dập. “Đừng vội, lát nữa mày cũng được đi theo thôi.” Tên áo đen lạnh lùng nói. Cơ thể hắn nhanh chóng di động, như bóng quỷ, để lại mấy ảo ảnh trong không khí. Một giây sau nó đã tới trước mặt mọi người, hung hăng bổ xuống một kiếm. Gương mặt Vương Nhạc Hiên tái nhợt, nhắm mắt lại, gần như thét ra: “Cậu Lâm, một trăm viên!” “Keng!” Lâm Phong đưa hai ngón tay ra kẹp lấy lưỡi kiếm của tên áo đen, sau đó búng mạnh một cái. “Rầm!” Tên áo đen bay ra ngoài, lùi về sau thêm liền mấy chục bước mới đứng vững được1 Nhìn thấy vậy, gương mặt Diệp Phàm không còn nhăn nữa, trong lòng dậy sóng! Sát thủ lợi hại như thế, đến cả ba mình và Vân lão hợp tác cũng không địch lại được nhưng lại bị Lâm Phong dễ dàng dùng hai ngón tay đánh bay? Tuy rằng ban ngày anh ta đã nhìn thấy Lâm Phong ra tay, nhưng thực không ngờ thực lực của Lâm Phong đã đạt tới trình độ này! Ánh mắt Hoa Vân Phi hơi nhúc nhích, trong lòng hoàn toàn xác định người trước đó ở trên máy bay chính là Lâm Phong này! Còn Vương Nhạc Hiên cực kì vui mừng, thở phào một hơi, trốn sau lưng Lâm Phong nói: “Cậu Lâm, cậu đúng là rất mạnh!” “Đừng có nịnh tôi, nhớ kĩ, một trăm viên linh bạo đạn!” Lâm Phong thản nhiên nói. Vương Nhạc Hiên vội vàng gật đầu: “Cậu yên tâm, liên minh võ đạo không quỵt nợ!” Ông ta không thể lấy ra một trăm viên, nhưng liên minh võ đạo thì khác, lấy ra được trăm viên rất dễ dàng. Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!