Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 366
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Dưới tình huống bình thường, trước tiên mọi người sẽ cãi nhau vài câu, sau đó ra vẻ một chút, bạn cho tôi bậc thang thì tôi sẽ theo đó mà xuống, không cần đánh thì không đánh. Sao có thể giống như Lâm Phong, còn chưa nói được hai câu đã giết người? “Khụ khụ…” Lúc này, Ngưu Bôn ho một tiếng, nhìn Phùng Hải nói: “Phùng Hải, ông đem thi thể Trình Bằng xuống đi, chúng ta nói chuyện chính!” Adv“Không cần phiền phức thế.” Lâm Phong tiện tay ném một quả cầu xuống thi thể của Trình Bằng, thiêu nó ra tro. Tro cốt bay bay, suýt nữa dính lên mặt mọi người. “Linh khí hóa lửa!” Ngưu Bôn khiếp sợ vô cùng. Adv Cho dù là Doãn Tử Nguyệt hay Kim Hoa bà bà cũng đều nghiêm túc hẳn lên. Rốt cuộc Lâm Phong này có lai lịch gì? Muốn dùng linh khí hóa thành lửa, nhất định phải đạt được sức khống chế kinh người đối với linh khí thì mới làm được! Cái đó liên quan đến thiên phú! Bởi vì không có thiên phú nhất định, thì đến võ đạo tông sư cũng không làm được như thế! “Không biết cậu Lâm là thiên kiêu của môn phái nào? Vì sao lão chưa từng nghe tên?”” Kim Hoa bà bà hỏi. “Không có.” Lâm Phong trả lời. Kim Hoa bà bà, Ngưu Bôn, Doãn Tử Nguyệt đều không tin lời Lâm Phong nói, trong lòng cho rằng chắc chắn Lâm Phong có bối cảnh đáng sợ nào đó, chỉ không muốn nói mà thôi! “Ngưu trưởng lão, giờ ông có thể nói ông tìm tôi làm gì chưa?” Lâm Phong nhìn về phía Ngưu Bôn. Ngưu Bôn lấy lại tinh thần, trấn an bản thân, nói: “Vậy tôi nói thẳng. Tôi tìm cậu vì Phùng Hải nói cậu đang thu thập đạn linh bạo. Mọi người đều biết đạn linh bạo do linh thạch chế ra, nhưng linh thạch ở toàn thành phố lại vô cùng hiếm thấy, mỗi viên có giá trị vô cùng lớn.” Nói đến đây, ông ta ngừng lại giây lát, vẻ mặt nghiêm túc nói tiếp: “Tôi nhận được tin tức, ở núi Phổ Đà của Kinh Hàng có một mỏ linh thạch, không biết cậu Lâm có hứng thú không?” “Ông chắc chắn là mỏ linh thạch ư?” Vẻ mặt Lâm Phong bình tĩnh. Thời đại mạt pháp, linh khí khô kiệt. Đến linh thạch còn hiếm thấy chứ đừng nói là linh mạch! Điều này khiến anh không tin tưởng lời Ngưu Bôn nói. “Cực kì chính xác. Người biết tin này không nhiều, tôi cũng vừa nhận được tin này từ người quen bên Kinh Hàng mà thôi. Hôm nay tôi gọi cậu qua đây cũng vì thiếu người, muốn gọi cậu đi cùng! Đương nhiên với thực lực mà Lâm Phong vừa thể hiện, đã chứng minh lựa chọn của tôi là chính xác. Bây giờ mỏ linh thạch hấp dẫn không ít cao thủ, chúng ta phải đi thành từng đoàn mới có cơ hội chia một chén canh!” Ngưu Bôn nhanh chóng nói. Lâm Phong nghe vậy thì trầm tư. Nếu quả thật có linh mạch thì chắc chắn anh sẽ đi. Hiện tại tu vi của anh đã gặp bình cảnh, chỉ dựa vào bản thân tu luyện, thì mười năm nữa cũng đừng mong đột phá được. Muốn tiến thêm một bước, nhất định phải tìm cơ duyên! Hơn nữa, thể chất của con gái cũng cần một lượng lớn linh thạch mới thức tỉnh được! “Ông là trưởng lão của thương hội Bách Vân, đã cần giúp đỡ, vì sao lại không tìm người trong thương hội của mình?” Lâm Phong hỏi. Ngưu Bôn nghe thấy vậy không khỏi mỉm cười, thầm nghĩ Lâm Phong này mạnh, nhưng vẫn còn trẻ tuổi, tính cách hơi non nớt! “Cậu Lâm, nếu tôi nói chuyện này với thương hội, mỏ linh thạch sẽ không liên quan đến tôi nữa! Bên thương hội sẽ có người chuyên tìm kho báu phụ trách việc này. Đến lúc đó, thương hội cho tôi mấy viên linh thạch, phát giấy khen, không phải tôi sẽ thành thằng ngu rồi sao?” Ngưu Bôn cười nói. Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Dưới tình huống bình thường, trước tiên mọi người sẽ cãi nhau vài câu, sau đó ra vẻ một chút, bạn cho tôi bậc thang thì tôi sẽ theo đó mà xuống, không cần đánh thì không đánh.
Sao có thể giống như Lâm Phong, còn chưa nói được hai câu đã giết người?
“Khụ khụ…”
Lúc này, Ngưu Bôn ho một tiếng, nhìn Phùng Hải nói:
“Phùng Hải, ông đem thi thể Trình Bằng xuống đi, chúng ta nói chuyện chính!”
Adv
“Không cần phiền phức thế.”
Lâm Phong tiện tay ném một quả cầu xuống thi thể của Trình Bằng, thiêu nó ra tro.
Tro cốt bay bay, suýt nữa dính lên mặt mọi người.
“Linh khí hóa lửa!” Ngưu Bôn khiếp sợ vô cùng.
Adv
Cho dù là Doãn Tử Nguyệt hay Kim Hoa bà bà cũng đều nghiêm túc hẳn lên.
Rốt cuộc Lâm Phong này có lai lịch gì?
Muốn dùng linh khí hóa thành lửa, nhất định phải đạt được sức khống chế kinh người đối với linh khí thì mới làm được!
Cái đó liên quan đến thiên phú!
Bởi vì không có thiên phú nhất định, thì đến võ đạo tông sư cũng không làm được như thế!
“Không biết cậu Lâm là thiên kiêu của môn phái nào? Vì sao lão chưa từng nghe tên?”” Kim Hoa bà bà hỏi.
“Không có.” Lâm Phong trả lời.
Kim Hoa bà bà, Ngưu Bôn, Doãn Tử Nguyệt đều không tin lời Lâm Phong nói, trong lòng cho rằng chắc chắn Lâm Phong có bối cảnh đáng sợ nào đó, chỉ không muốn nói mà thôi!
“Ngưu trưởng lão, giờ ông có thể nói ông tìm tôi làm gì chưa?”
Lâm Phong nhìn về phía Ngưu Bôn.
Ngưu Bôn lấy lại tinh thần, trấn an bản thân, nói:
“Vậy tôi nói thẳng. Tôi tìm cậu vì Phùng Hải nói cậu đang thu thập đạn linh bạo. Mọi người đều biết đạn linh bạo do linh thạch chế ra, nhưng linh thạch ở toàn thành phố lại vô cùng hiếm thấy, mỗi viên có giá trị vô cùng lớn.”
Nói đến đây, ông ta ngừng lại giây lát, vẻ mặt nghiêm túc nói tiếp:
“Tôi nhận được tin tức, ở núi Phổ Đà của Kinh Hàng có một mỏ linh thạch, không biết cậu Lâm có hứng thú không?”
“Ông chắc chắn là mỏ linh thạch ư?” Vẻ mặt Lâm Phong bình tĩnh.
Thời đại mạt pháp, linh khí khô kiệt. Đến linh thạch còn hiếm thấy chứ đừng nói là linh mạch! Điều này khiến anh không tin tưởng lời Ngưu Bôn nói.
“Cực kì chính xác. Người biết tin này không nhiều, tôi cũng vừa nhận được tin này từ người quen bên Kinh Hàng mà thôi. Hôm nay tôi gọi cậu qua đây cũng vì thiếu người, muốn gọi cậu đi cùng! Đương nhiên với thực lực mà Lâm Phong vừa thể hiện, đã chứng minh lựa chọn của tôi là chính xác. Bây giờ mỏ linh thạch hấp dẫn không ít cao thủ, chúng ta phải đi thành từng đoàn mới có cơ hội chia một chén canh!”
Ngưu Bôn nhanh chóng nói.
Lâm Phong nghe vậy thì trầm tư.
Nếu quả thật có linh mạch thì chắc chắn anh sẽ đi.
Hiện tại tu vi của anh đã gặp bình cảnh, chỉ dựa vào bản thân tu luyện, thì mười năm nữa cũng đừng mong đột phá được. Muốn tiến thêm một bước, nhất định phải tìm cơ duyên!
Hơn nữa, thể chất của con gái cũng cần một lượng lớn linh thạch mới thức tỉnh được!
“Ông là trưởng lão của thương hội Bách Vân, đã cần giúp đỡ, vì sao lại không tìm người trong thương hội của mình?” Lâm Phong hỏi.
Ngưu Bôn nghe thấy vậy không khỏi mỉm cười, thầm nghĩ Lâm Phong này mạnh, nhưng vẫn còn trẻ tuổi, tính cách hơi non nớt!
“Cậu Lâm, nếu tôi nói chuyện này với thương hội, mỏ linh thạch sẽ không liên quan đến tôi nữa! Bên thương hội sẽ có người chuyên tìm kho báu phụ trách việc này. Đến lúc đó, thương hội cho tôi mấy viên linh thạch, phát giấy khen, không phải tôi sẽ thành thằng ngu rồi sao?” Ngưu Bôn cười nói.
Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Dưới tình huống bình thường, trước tiên mọi người sẽ cãi nhau vài câu, sau đó ra vẻ một chút, bạn cho tôi bậc thang thì tôi sẽ theo đó mà xuống, không cần đánh thì không đánh. Sao có thể giống như Lâm Phong, còn chưa nói được hai câu đã giết người? “Khụ khụ…” Lúc này, Ngưu Bôn ho một tiếng, nhìn Phùng Hải nói: “Phùng Hải, ông đem thi thể Trình Bằng xuống đi, chúng ta nói chuyện chính!” Adv“Không cần phiền phức thế.” Lâm Phong tiện tay ném một quả cầu xuống thi thể của Trình Bằng, thiêu nó ra tro. Tro cốt bay bay, suýt nữa dính lên mặt mọi người. “Linh khí hóa lửa!” Ngưu Bôn khiếp sợ vô cùng. Adv Cho dù là Doãn Tử Nguyệt hay Kim Hoa bà bà cũng đều nghiêm túc hẳn lên. Rốt cuộc Lâm Phong này có lai lịch gì? Muốn dùng linh khí hóa thành lửa, nhất định phải đạt được sức khống chế kinh người đối với linh khí thì mới làm được! Cái đó liên quan đến thiên phú! Bởi vì không có thiên phú nhất định, thì đến võ đạo tông sư cũng không làm được như thế! “Không biết cậu Lâm là thiên kiêu của môn phái nào? Vì sao lão chưa từng nghe tên?”” Kim Hoa bà bà hỏi. “Không có.” Lâm Phong trả lời. Kim Hoa bà bà, Ngưu Bôn, Doãn Tử Nguyệt đều không tin lời Lâm Phong nói, trong lòng cho rằng chắc chắn Lâm Phong có bối cảnh đáng sợ nào đó, chỉ không muốn nói mà thôi! “Ngưu trưởng lão, giờ ông có thể nói ông tìm tôi làm gì chưa?” Lâm Phong nhìn về phía Ngưu Bôn. Ngưu Bôn lấy lại tinh thần, trấn an bản thân, nói: “Vậy tôi nói thẳng. Tôi tìm cậu vì Phùng Hải nói cậu đang thu thập đạn linh bạo. Mọi người đều biết đạn linh bạo do linh thạch chế ra, nhưng linh thạch ở toàn thành phố lại vô cùng hiếm thấy, mỗi viên có giá trị vô cùng lớn.” Nói đến đây, ông ta ngừng lại giây lát, vẻ mặt nghiêm túc nói tiếp: “Tôi nhận được tin tức, ở núi Phổ Đà của Kinh Hàng có một mỏ linh thạch, không biết cậu Lâm có hứng thú không?” “Ông chắc chắn là mỏ linh thạch ư?” Vẻ mặt Lâm Phong bình tĩnh. Thời đại mạt pháp, linh khí khô kiệt. Đến linh thạch còn hiếm thấy chứ đừng nói là linh mạch! Điều này khiến anh không tin tưởng lời Ngưu Bôn nói. “Cực kì chính xác. Người biết tin này không nhiều, tôi cũng vừa nhận được tin này từ người quen bên Kinh Hàng mà thôi. Hôm nay tôi gọi cậu qua đây cũng vì thiếu người, muốn gọi cậu đi cùng! Đương nhiên với thực lực mà Lâm Phong vừa thể hiện, đã chứng minh lựa chọn của tôi là chính xác. Bây giờ mỏ linh thạch hấp dẫn không ít cao thủ, chúng ta phải đi thành từng đoàn mới có cơ hội chia một chén canh!” Ngưu Bôn nhanh chóng nói. Lâm Phong nghe vậy thì trầm tư. Nếu quả thật có linh mạch thì chắc chắn anh sẽ đi. Hiện tại tu vi của anh đã gặp bình cảnh, chỉ dựa vào bản thân tu luyện, thì mười năm nữa cũng đừng mong đột phá được. Muốn tiến thêm một bước, nhất định phải tìm cơ duyên! Hơn nữa, thể chất của con gái cũng cần một lượng lớn linh thạch mới thức tỉnh được! “Ông là trưởng lão của thương hội Bách Vân, đã cần giúp đỡ, vì sao lại không tìm người trong thương hội của mình?” Lâm Phong hỏi. Ngưu Bôn nghe thấy vậy không khỏi mỉm cười, thầm nghĩ Lâm Phong này mạnh, nhưng vẫn còn trẻ tuổi, tính cách hơi non nớt! “Cậu Lâm, nếu tôi nói chuyện này với thương hội, mỏ linh thạch sẽ không liên quan đến tôi nữa! Bên thương hội sẽ có người chuyên tìm kho báu phụ trách việc này. Đến lúc đó, thương hội cho tôi mấy viên linh thạch, phát giấy khen, không phải tôi sẽ thành thằng ngu rồi sao?” Ngưu Bôn cười nói. Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!