Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…

Chương 375

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… “Tôi cũng không rõ lắm! Thư Hàn chỉ nói đó là một gốc linh dược, có thể giúp nó tu luyện.”    Lâm Phi Hải lắc đầu.    Linh dược?    Mấy người suy nghĩ trong chốc lát, nhưng lại không nghĩ thêm nữa!    Dù gì thì cũng đã bị Lâm Phong cướp đi rồi, bây giờ có nghĩ tới cũng không có ý nghĩa gì cả!   Adv …….    Sau khi rời khỏi trang viên của Lâm gia, Lâm Phong tìm một khách sạn gần đó và ở lại.    Dựa vào cuộc trò chuyện trước đó, ngày mai những người của nhiều thế lực lớn sẽ hội tụ ở núi Phổ Đà để tìm kiếm linh mạch.   Adv Cho nên lúc đó anh tới đó một mình là được, có hợp tác với đám người Ngưu Bôn hay không cũng không có gì khác biệt.    Đương nhiên, nếu Ngưu Bôn không nói câu đó, thì anh cũng sẽ không nuối lời.    Dù sao tin tức về linh mạch cũng là do Ngưu Bôn nói với anh.    Đáng tiếc, Ngưu Bôn lựa chọn đứng về Lâm gia, vậy thì không thể trách anh không giữ lời hứa.    Nghĩ tới đây, Lâm Phong liền đặt hoa Độ Linh lên trên bàn rồi lấy linh thạch ra thúc cho hoa Độ Linh nở sớm.    Bây giờ trên người anh có hơn một trăm viên linh thạch thứ phẩm, còn có năm viên phong linh thạch, cho nên tiêu hao mất mấy viên cũng không cảm thấy tiếc!    Nhưng rất nhanh, anh mới phát hiện mình đã nghĩ sai rồi!    Gốc hoa Độ Linh này rõ ràng như là một cái động không đáy!    Không ngờ sau khi nuốt chửng cả năm chục viên linh thạch mà vẫn không có bất kỳ dấu hiệu trổ hoa nào.    “Không hổ là hoa Độ Linh! Xem ra lúc đầu lão già làm hoa Độ Linh nở, cũng tốn không ít công sức.”    Lâm Phong có chút đau lòng.    Cứ như vậy, hoa Độ Linh đã hấp thụ toàn bộ hơn một trăm viên linh thạch, và sau khi hấp thụ thêm ba viên phong linh thạch thì những cánh hoa màu xanh đậm đang khép kin mới từ từ nở ra, để lộ ra ***** cũng có màu xanh đậm bên trong.    …….. Ngay lập tức, một luồng năng lượng thuần khiết liền tản ra xung quanh, khiến người ta hít vào đều cảm thấy ngây ngất.   Lâm Phong cảm thấy vui mừng, lập tức thi triển Cửu Thiên Tiên diễn pháp, hấp thu toàn bộ luồng năng lượng thuần khiết này vào trong cơ thể.    Luồng năng lượng này khác với linh khí trời đất.    Sau khi được hoa Độ Linh thanh lọc, năng lượng này đã trở nên cực kỳ thanh khiết, gần như đã giống với nguyên khí mẹ của vạn vật.    Mà thời khắc này, nếu như có người có thể nhìn vào bên trong đan điền của Lâm Phong, sẽ phát hiện Nguyên Anh bên trong đan điền đang há cái miệng nhỏ giống như một con cá voi nuốt chửng nguồn năng lượng thuần khiết này vào miệng.    Cùng với năng lượng bị nuốt chửng, bề mặt của Nguyên Anh bắt đầu tản phát ra ánh sáng nhàn nhạt.    Bất luận là hình thể hay ngũ quan, đều trở nên cụ thể hơn, phát triển thành một em bé thực sự.    Trước đó khi hấp thụ hai khí âm dương, cũng là kích hoạt vào thời khắc này. Dưới cơ thể Nguyên Anh hình thành một thái cực đồ chậm rãi lưu chuyển, vô cùng thần kỳ!    Cứ như vậy khoảng tám giờ đồng hồ trôi qua, Lâm Phong mới từ từ mở mắt, trong đôi mắt sâu thẳm lóe lên một tia sáng!    “Không ngoài dự đoán của mình, quả nhiên thành công Kết Anh, bước vào trung kỳ Nguyên Anh!”   Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

“Tôi cũng không rõ lắm! Thư Hàn chỉ nói đó là một gốc linh dược, có thể giúp nó tu luyện.”  

 

 

Lâm Phi Hải lắc đầu.  

 

 

Linh dược?  

 

 

Mấy người suy nghĩ trong chốc lát, nhưng lại không nghĩ thêm nữa!  

 

 

Dù gì thì cũng đã bị Lâm Phong cướp đi rồi, bây giờ có nghĩ tới cũng không có ý nghĩa gì cả!  

 

Adv

 

…….  

 

 

Sau khi rời khỏi trang viên của Lâm gia, Lâm Phong tìm một khách sạn gần đó và ở lại.  

 

 

Dựa vào cuộc trò chuyện trước đó, ngày mai những người của nhiều thế lực lớn sẽ hội tụ ở núi Phổ Đà để tìm kiếm linh mạch.  

 

Adv

 

Cho nên lúc đó anh tới đó một mình là được, có hợp tác với đám người Ngưu Bôn hay không cũng không có gì khác biệt.  

 

 

Đương nhiên, nếu Ngưu Bôn không nói câu đó, thì anh cũng sẽ không nuối lời.  

 

 

Dù sao tin tức về linh mạch cũng là do Ngưu Bôn nói với anh.  

 

 

Đáng tiếc, Ngưu Bôn lựa chọn đứng về Lâm gia, vậy thì không thể trách anh không giữ lời hứa.  

 

 

Nghĩ tới đây, Lâm Phong liền đặt hoa Độ Linh lên trên bàn rồi lấy linh thạch ra thúc cho hoa Độ Linh nở sớm.  

 

 

Bây giờ trên người anh có hơn một trăm viên linh thạch thứ phẩm, còn có năm viên phong linh thạch, cho nên tiêu hao mất mấy viên cũng không cảm thấy tiếc!  

 

 

Nhưng rất nhanh, anh mới phát hiện mình đã nghĩ sai rồi!  

 

 

Gốc hoa Độ Linh này rõ ràng như là một cái động không đáy!  

 

 

Không ngờ sau khi nuốt chửng cả năm chục viên linh thạch mà vẫn không có bất kỳ dấu hiệu trổ hoa nào.  

 

 

“Không hổ là hoa Độ Linh! Xem ra lúc đầu lão già làm hoa Độ Linh nở, cũng tốn không ít công sức.”  

 

 

Lâm Phong có chút đau lòng.  

 

 

Cứ như vậy, hoa Độ Linh đã hấp thụ toàn bộ hơn một trăm viên linh thạch, và sau khi hấp thụ thêm ba viên phong linh thạch thì những cánh hoa màu xanh đậm đang khép kin mới từ từ nở ra, để lộ ra ***** cũng có màu xanh đậm bên trong.  

 

 

……..

 

Ngay lập tức, một luồng năng lượng thuần khiết liền tản ra xung quanh, khiến người ta hít vào đều cảm thấy ngây ngất.  

 

Lâm Phong cảm thấy vui mừng, lập tức thi triển Cửu Thiên Tiên diễn pháp, hấp thu toàn bộ luồng năng lượng thuần khiết này vào trong cơ thể.  

 

 

Luồng năng lượng này khác với linh khí trời đất.  

 

 

Sau khi được hoa Độ Linh thanh lọc, năng lượng này đã trở nên cực kỳ thanh khiết, gần như đã giống với nguyên khí mẹ của vạn vật.  

 

 

Mà thời khắc này, nếu như có người có thể nhìn vào bên trong đan điền của Lâm Phong, sẽ phát hiện Nguyên Anh bên trong đan điền đang há cái miệng nhỏ giống như một con cá voi nuốt chửng nguồn năng lượng thuần khiết này vào miệng.  

 

 

Cùng với năng lượng bị nuốt chửng, bề mặt của Nguyên Anh bắt đầu tản phát ra ánh sáng nhàn nhạt.  

 

 

Bất luận là hình thể hay ngũ quan, đều trở nên cụ thể hơn, phát triển thành một em bé thực sự.  

 

 

Trước đó khi hấp thụ hai khí âm dương, cũng là kích hoạt vào thời khắc này. Dưới cơ thể Nguyên Anh hình thành một thái cực đồ chậm rãi lưu chuyển, vô cùng thần kỳ!  

 

 

Cứ như vậy khoảng tám giờ đồng hồ trôi qua, Lâm Phong mới từ từ mở mắt, trong đôi mắt sâu thẳm lóe lên một tia sáng!  

 

 

“Không ngoài dự đoán của mình, quả nhiên thành công Kết Anh, bước vào trung kỳ Nguyên Anh!”  

 

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… “Tôi cũng không rõ lắm! Thư Hàn chỉ nói đó là một gốc linh dược, có thể giúp nó tu luyện.”    Lâm Phi Hải lắc đầu.    Linh dược?    Mấy người suy nghĩ trong chốc lát, nhưng lại không nghĩ thêm nữa!    Dù gì thì cũng đã bị Lâm Phong cướp đi rồi, bây giờ có nghĩ tới cũng không có ý nghĩa gì cả!   Adv …….    Sau khi rời khỏi trang viên của Lâm gia, Lâm Phong tìm một khách sạn gần đó và ở lại.    Dựa vào cuộc trò chuyện trước đó, ngày mai những người của nhiều thế lực lớn sẽ hội tụ ở núi Phổ Đà để tìm kiếm linh mạch.   Adv Cho nên lúc đó anh tới đó một mình là được, có hợp tác với đám người Ngưu Bôn hay không cũng không có gì khác biệt.    Đương nhiên, nếu Ngưu Bôn không nói câu đó, thì anh cũng sẽ không nuối lời.    Dù sao tin tức về linh mạch cũng là do Ngưu Bôn nói với anh.    Đáng tiếc, Ngưu Bôn lựa chọn đứng về Lâm gia, vậy thì không thể trách anh không giữ lời hứa.    Nghĩ tới đây, Lâm Phong liền đặt hoa Độ Linh lên trên bàn rồi lấy linh thạch ra thúc cho hoa Độ Linh nở sớm.    Bây giờ trên người anh có hơn một trăm viên linh thạch thứ phẩm, còn có năm viên phong linh thạch, cho nên tiêu hao mất mấy viên cũng không cảm thấy tiếc!    Nhưng rất nhanh, anh mới phát hiện mình đã nghĩ sai rồi!    Gốc hoa Độ Linh này rõ ràng như là một cái động không đáy!    Không ngờ sau khi nuốt chửng cả năm chục viên linh thạch mà vẫn không có bất kỳ dấu hiệu trổ hoa nào.    “Không hổ là hoa Độ Linh! Xem ra lúc đầu lão già làm hoa Độ Linh nở, cũng tốn không ít công sức.”    Lâm Phong có chút đau lòng.    Cứ như vậy, hoa Độ Linh đã hấp thụ toàn bộ hơn một trăm viên linh thạch, và sau khi hấp thụ thêm ba viên phong linh thạch thì những cánh hoa màu xanh đậm đang khép kin mới từ từ nở ra, để lộ ra ***** cũng có màu xanh đậm bên trong.    …….. Ngay lập tức, một luồng năng lượng thuần khiết liền tản ra xung quanh, khiến người ta hít vào đều cảm thấy ngây ngất.   Lâm Phong cảm thấy vui mừng, lập tức thi triển Cửu Thiên Tiên diễn pháp, hấp thu toàn bộ luồng năng lượng thuần khiết này vào trong cơ thể.    Luồng năng lượng này khác với linh khí trời đất.    Sau khi được hoa Độ Linh thanh lọc, năng lượng này đã trở nên cực kỳ thanh khiết, gần như đã giống với nguyên khí mẹ của vạn vật.    Mà thời khắc này, nếu như có người có thể nhìn vào bên trong đan điền của Lâm Phong, sẽ phát hiện Nguyên Anh bên trong đan điền đang há cái miệng nhỏ giống như một con cá voi nuốt chửng nguồn năng lượng thuần khiết này vào miệng.    Cùng với năng lượng bị nuốt chửng, bề mặt của Nguyên Anh bắt đầu tản phát ra ánh sáng nhàn nhạt.    Bất luận là hình thể hay ngũ quan, đều trở nên cụ thể hơn, phát triển thành một em bé thực sự.    Trước đó khi hấp thụ hai khí âm dương, cũng là kích hoạt vào thời khắc này. Dưới cơ thể Nguyên Anh hình thành một thái cực đồ chậm rãi lưu chuyển, vô cùng thần kỳ!    Cứ như vậy khoảng tám giờ đồng hồ trôi qua, Lâm Phong mới từ từ mở mắt, trong đôi mắt sâu thẳm lóe lên một tia sáng!    “Không ngoài dự đoán của mình, quả nhiên thành công Kết Anh, bước vào trung kỳ Nguyên Anh!”   Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 375