Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 381
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Tuy rằng Lâm Phong mạnh nhưng cũng chỉ có một người. Còn bên nhà họ Vương có mấy cường giả Tiên Thiên Cảnh, thậm chí còn có người của nhà Nam Cung đang nhìn! Lão ta không muốn mình liên lụy tới Lâm Phong. Lâm Phong nghe Lưu Năng nói, vẻ mặt hơi kinh ngạc. Lưu Năng này cũng ra gì đấy chứ! Nếu là người khác có lẽ đã lập tức núp sau lưng mình rồi! AdvĐúng lúc này, Vương Đông Lai cười lạnh một tiếng, nói: “Tao nói chứ hai đứa mày đang hát tuồng ở đây à? Nếu dám ra hỗ trợ thì cũng đừng nghĩ mình được bỏ qua!” Nói xong Vương Đông Lai chỉ Lâm Phong, lạnh lùng nói: “Mày cũng đi ra đây!” AdvKhông để Lâm Phong đáp lời, Lưu Năng đã vội vàng nói: “Vương trưởng lão, chuyện này không liên quan đến cậu ấy, không phải ông muốn cánh tay của tôi sao? Tôi tự chặt đứt tay mình!” “Muộn rồi!” Vương Đông Lai cắt lời lão ta, đôi mắt sắc bén lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Lâm Phong, giọng nói lạnh như băng: “Ông bảo mày ra đây quỳ xuống, mày điếc à?” Nhìn thấy vậy, đám người vây xem đều không nhịn được mà cười chế giễu. Thằng nhóc này hay nhỉ? Không có chuyện gì tự dưng xen vào, giả vờ anh hùng làm gì? Nhưng một giây sau! “Đùng!” Lâm Phong đã quay ra đánh Vương Đông Lai một đòn. Vương Đông Lai không phản ứng kịp, cả người đã nổ tung ra, hóa thành một làn sương máu ào ào rụng xuống đất! “Hít…” Đám võ giả thấy vậy đều hít một hơi khí lạnh, ánh mắt nhìn Lâm Phong nghiêm túc hơn không ít! Đây là võ giả Tiên Thiên Cảnh tầng bốn đấy? Chết dễ dàng như vậy ư? Lúc này Lâm Phong đứng lên, đôi mắt sâu thẳm nhìn mấy người còn lại của nhà họ Vương, bình tĩnh nói: “Nhà họ Vương to mồm, nhưng thực lực cũng chẳng có gì!” “Rốt cuộc mày là ai? Dám đối đầu với nhà tao? Mày biết làm vậy có kết cục gì không? Một cường giả Tiên Thiên Cảnh tầng năm lạnh lùng hỏi. “Đùng!” Một chưởng của Lâm Phong đánh nát tên này, tiếp tục nói: “Tôi cũng muốn biết kết cục của mình đấy.” Dứt lời, vẻ mặt Lâm Phong đột nhiên lạnh lẽo, lại đánh ra một cái tát. “Kim Cương Tráo!” Một võ giả Tiên Thiên Cảnh nổi giận gầm lên một tiếng, thôi thúc linh khí trong cơ thể, tạo thành một vòng bảo hộ màu vàng nhạt bên ngoài mình. Đây là một vũ kỹ phòng ngự! Bền, nước lửa bất xâm! Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Tuy rằng Lâm Phong mạnh nhưng cũng chỉ có một người.
Còn bên nhà họ Vương có mấy cường giả Tiên Thiên Cảnh, thậm chí còn có người của nhà Nam Cung đang nhìn!
Lão ta không muốn mình liên lụy tới Lâm Phong.
Lâm Phong nghe Lưu Năng nói, vẻ mặt hơi kinh ngạc.
Lưu Năng này cũng ra gì đấy chứ! Nếu là người khác có lẽ đã lập tức núp sau lưng mình rồi!
Adv
Đúng lúc này, Vương Đông Lai cười lạnh một tiếng, nói:
“Tao nói chứ hai đứa mày đang hát tuồng ở đây à? Nếu dám ra hỗ trợ thì cũng đừng nghĩ mình được bỏ qua!”
Nói xong Vương Đông Lai chỉ Lâm Phong, lạnh lùng nói:
“Mày cũng đi ra đây!”
Adv
Không để Lâm Phong đáp lời, Lưu Năng đã vội vàng nói:
“Vương trưởng lão, chuyện này không liên quan đến cậu ấy, không phải ông muốn cánh tay của tôi sao? Tôi tự chặt đứt tay mình!”
“Muộn rồi!”
Vương Đông Lai cắt lời lão ta, đôi mắt sắc bén lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Lâm Phong, giọng nói lạnh như băng:
“Ông bảo mày ra đây quỳ xuống, mày điếc à?”
Nhìn thấy vậy, đám người vây xem đều không nhịn được mà cười chế giễu.
Thằng nhóc này hay nhỉ? Không có chuyện gì tự dưng xen vào, giả vờ anh hùng làm gì?
Nhưng một giây sau!
“Đùng!”
Lâm Phong đã quay ra đánh Vương Đông Lai một đòn.
Vương Đông Lai không phản ứng kịp, cả người đã nổ tung ra, hóa thành một làn sương máu ào ào rụng xuống đất!
“Hít…”
Đám võ giả thấy vậy đều hít một hơi khí lạnh, ánh mắt nhìn Lâm Phong nghiêm túc hơn không ít!
Đây là võ giả Tiên Thiên Cảnh tầng bốn đấy? Chết dễ dàng như vậy ư?
Lúc này Lâm Phong đứng lên, đôi mắt sâu thẳm nhìn mấy người còn lại của nhà họ Vương, bình tĩnh nói:
“Nhà họ Vương to mồm, nhưng thực lực cũng chẳng có gì!”
“Rốt cuộc mày là ai? Dám đối đầu với nhà tao? Mày biết làm vậy có kết cục gì không?
Một cường giả Tiên Thiên Cảnh tầng năm lạnh lùng hỏi.
“Đùng!”
Một chưởng của Lâm Phong đánh nát tên này, tiếp tục nói:
“Tôi cũng muốn biết kết cục của mình đấy.”
Dứt lời, vẻ mặt Lâm Phong đột nhiên lạnh lẽo, lại đánh ra một cái tát.
“Kim Cương Tráo!”
Một võ giả Tiên Thiên Cảnh nổi giận gầm lên một tiếng, thôi thúc linh khí trong cơ thể, tạo thành một vòng bảo hộ màu vàng nhạt bên ngoài mình.
Đây là một vũ kỹ phòng ngự!
Bền, nước lửa bất xâm!
Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Tuy rằng Lâm Phong mạnh nhưng cũng chỉ có một người. Còn bên nhà họ Vương có mấy cường giả Tiên Thiên Cảnh, thậm chí còn có người của nhà Nam Cung đang nhìn! Lão ta không muốn mình liên lụy tới Lâm Phong. Lâm Phong nghe Lưu Năng nói, vẻ mặt hơi kinh ngạc. Lưu Năng này cũng ra gì đấy chứ! Nếu là người khác có lẽ đã lập tức núp sau lưng mình rồi! AdvĐúng lúc này, Vương Đông Lai cười lạnh một tiếng, nói: “Tao nói chứ hai đứa mày đang hát tuồng ở đây à? Nếu dám ra hỗ trợ thì cũng đừng nghĩ mình được bỏ qua!” Nói xong Vương Đông Lai chỉ Lâm Phong, lạnh lùng nói: “Mày cũng đi ra đây!” AdvKhông để Lâm Phong đáp lời, Lưu Năng đã vội vàng nói: “Vương trưởng lão, chuyện này không liên quan đến cậu ấy, không phải ông muốn cánh tay của tôi sao? Tôi tự chặt đứt tay mình!” “Muộn rồi!” Vương Đông Lai cắt lời lão ta, đôi mắt sắc bén lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Lâm Phong, giọng nói lạnh như băng: “Ông bảo mày ra đây quỳ xuống, mày điếc à?” Nhìn thấy vậy, đám người vây xem đều không nhịn được mà cười chế giễu. Thằng nhóc này hay nhỉ? Không có chuyện gì tự dưng xen vào, giả vờ anh hùng làm gì? Nhưng một giây sau! “Đùng!” Lâm Phong đã quay ra đánh Vương Đông Lai một đòn. Vương Đông Lai không phản ứng kịp, cả người đã nổ tung ra, hóa thành một làn sương máu ào ào rụng xuống đất! “Hít…” Đám võ giả thấy vậy đều hít một hơi khí lạnh, ánh mắt nhìn Lâm Phong nghiêm túc hơn không ít! Đây là võ giả Tiên Thiên Cảnh tầng bốn đấy? Chết dễ dàng như vậy ư? Lúc này Lâm Phong đứng lên, đôi mắt sâu thẳm nhìn mấy người còn lại của nhà họ Vương, bình tĩnh nói: “Nhà họ Vương to mồm, nhưng thực lực cũng chẳng có gì!” “Rốt cuộc mày là ai? Dám đối đầu với nhà tao? Mày biết làm vậy có kết cục gì không? Một cường giả Tiên Thiên Cảnh tầng năm lạnh lùng hỏi. “Đùng!” Một chưởng của Lâm Phong đánh nát tên này, tiếp tục nói: “Tôi cũng muốn biết kết cục của mình đấy.” Dứt lời, vẻ mặt Lâm Phong đột nhiên lạnh lẽo, lại đánh ra một cái tát. “Kim Cương Tráo!” Một võ giả Tiên Thiên Cảnh nổi giận gầm lên một tiếng, thôi thúc linh khí trong cơ thể, tạo thành một vòng bảo hộ màu vàng nhạt bên ngoài mình. Đây là một vũ kỹ phòng ngự! Bền, nước lửa bất xâm! Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!