Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 386
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Lưu Năng cười gượng. “Vậy thì đáng tiếc thật!” Lâm Phong tiếc nuối lắc đầu, sau đó nói tiếp: “Nếu vậy thì ông gia nhập đội của tôi đi, từ giờ trở đi sẽ không còn ai dám bắt nạt ông nữa.” “Cảm ơn cậu Lâm.” AdvLưu Năng gật đầu. Bây giờ lão ta cũng không thể tiếp tục chung đội với Ngưu Bôn, cậu Lâm chịu cho lão ta vào đội thì không còn gì tốt hơn! … Thời gian trôi qua từng giây từng phút, lần lượt có thêm mấy đội ngũ nhỏ trình diện, hầu hết đều do cao thủ Tiên Thiên Cảnh tầng bảy dẫn đầu. AdvSau khi nghe kể lại chuyện xảy ra ban nãy, thành viên của những đội này đều nhìn Lâm Phong với vẻ mặt ngạc nhiên xen lẫn nghi ngờ, cảm thấy khó có thể tin được! Một hậu bối còn trẻ tuổi thế kia mà lại mạnh đến vậy ư? Vào lúc này. Ở phía trước có một thanh niên áo đen ung dung đi tới! Khi nhìn thấy thanh niên áo đen này, rất nhiều võ giả đang có mặt ở đây đứng dậy, đồng loạt đi qua cung kính chào hỏi: “Tiền bối Gia Cát!” Ngay cả Nam Cung Thần Thoại cũng đi tới một bước, chủ động cười bảo: “Anh Gia Cát, lâu rồi không gặp!” … Nhìn thấy cảnh này. Vẻ ngạc nhiên thoáng qua trong mắt Lâm Phong. Thanh niên áo đen này là ai? Vừa đến đã được rất nhiều võ giả ở đây cung kính chào hỏi, hơn nữa sự cung kính này còn xuất phát từ tận đáy lòng, không phải kiểu dối trá. “Cậu Lâm, người này tên là Gia Cát Mặc Trần, đừng thấy ông ta còn trẻ mà hiểu lầm, thực chất ông ta đã hơn một trăm tuổi rồi! Tu vi võ đạo của ông ta lại càng sâu không lường được, nghe nói đã đặt nửa bước chân vào Tông Sư Cảnh rồi!” Lưu Năng ở bên cạnh nhỏ giọng giới thiệu. Nghe vậy, Lâm Phong dùng thần thức quét qua thanh niên áo đen, nhưng lại phát hiện cốt linh của ông ta rõ ràng là hai mươi tuổi! “Ông chắc là ông ta hơn một trăm tuổi chứ?” Lâm Phong nhíu mày. “Có thể chắc chắn, chuyện này không phải bí mật gì cả, rất nhiều người biết! Gia Cát Mặc Trần lại còn là một người cao thượng, chưa bao giờ ỷ mạnh ***** yếu nhờ tu vi, nên tất cả mọi người đều rất tôn trọng ông ta!” Lưu Năng trả lời. Nhưng Lâm Phong lại rơi vào trầm tư sau khi nghe vậy. Có rất nhiều cách để có thể giữ cho mình vẻ bề ngoài trẻ trung, ví dụ như là uống một viên trú nhan đan, hoặc nâng tu vi của mình lên tới một cảnh giới nhất định nào đó! Nhưng bất kể là cách nào, cốt linh cũng không thể nào thay đổi được! Nếu Gia Cát Mặc Trần đã hơn một trăm tuổi, tại sao cốt linh chỉ mới hai mươi tuổi? Rốt cuộc ông ta có bí mật gì? Lâm Phong nhìn về phía Gia Cát Mặc Trần, đôi mắt khẽ chớp. Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Lưu Năng cười gượng.
“Vậy thì đáng tiếc thật!”
Lâm Phong tiếc nuối lắc đầu, sau đó nói tiếp:
“Nếu vậy thì ông gia nhập đội của tôi đi, từ giờ trở đi sẽ không còn ai dám bắt nạt ông nữa.”
“Cảm ơn cậu Lâm.”
Adv
Lưu Năng gật đầu.
Bây giờ lão ta cũng không thể tiếp tục chung đội với Ngưu Bôn, cậu Lâm chịu cho lão ta vào đội thì không còn gì tốt hơn!
…
Thời gian trôi qua từng giây từng phút, lần lượt có thêm mấy đội ngũ nhỏ trình diện, hầu hết đều do cao thủ Tiên Thiên Cảnh tầng bảy dẫn đầu.
Adv
Sau khi nghe kể lại chuyện xảy ra ban nãy, thành viên của những đội này đều nhìn Lâm Phong với vẻ mặt ngạc nhiên xen lẫn nghi ngờ, cảm thấy khó có thể tin được!
Một hậu bối còn trẻ tuổi thế kia mà lại mạnh đến vậy ư?
Vào lúc này.
Ở phía trước có một thanh niên áo đen ung dung đi tới!
Khi nhìn thấy thanh niên áo đen này, rất nhiều võ giả đang có mặt ở đây đứng dậy, đồng loạt đi qua cung kính chào hỏi:
“Tiền bối Gia Cát!”
Ngay cả Nam Cung Thần Thoại cũng đi tới một bước, chủ động cười bảo:
“Anh Gia Cát, lâu rồi không gặp!”
…
Nhìn thấy cảnh này.
Vẻ ngạc nhiên thoáng qua trong mắt Lâm Phong.
Thanh niên áo đen này là ai?
Vừa đến đã được rất nhiều võ giả ở đây cung kính chào hỏi, hơn nữa sự cung kính này còn xuất phát từ tận đáy lòng, không phải kiểu dối trá.
“Cậu Lâm, người này tên là Gia Cát Mặc Trần, đừng thấy ông ta còn trẻ mà hiểu lầm, thực chất ông ta đã hơn một trăm tuổi rồi! Tu vi võ đạo của ông ta lại càng sâu không lường được, nghe nói đã đặt nửa bước chân vào Tông Sư Cảnh rồi!”
Lưu Năng ở bên cạnh nhỏ giọng giới thiệu.
Nghe vậy, Lâm Phong dùng thần thức quét qua thanh niên áo đen, nhưng lại phát hiện cốt linh của ông ta rõ ràng là hai mươi tuổi!
“Ông chắc là ông ta hơn một trăm tuổi chứ?”
Lâm Phong nhíu mày.
“Có thể chắc chắn, chuyện này không phải bí mật gì cả, rất nhiều người biết! Gia Cát Mặc Trần lại còn là một người cao thượng, chưa bao giờ ỷ mạnh ***** yếu nhờ tu vi, nên tất cả mọi người đều rất tôn trọng ông ta!”
Lưu Năng trả lời.
Nhưng Lâm Phong lại rơi vào trầm tư sau khi nghe vậy.
Có rất nhiều cách để có thể giữ cho mình vẻ bề ngoài trẻ trung, ví dụ như là uống một viên trú nhan đan, hoặc nâng tu vi của mình lên tới một cảnh giới nhất định nào đó!
Nhưng bất kể là cách nào, cốt linh cũng không thể nào thay đổi được!
Nếu Gia Cát Mặc Trần đã hơn một trăm tuổi, tại sao cốt linh chỉ mới hai mươi tuổi?
Rốt cuộc ông ta có bí mật gì?
Lâm Phong nhìn về phía Gia Cát Mặc Trần, đôi mắt khẽ chớp.
Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Lưu Năng cười gượng. “Vậy thì đáng tiếc thật!” Lâm Phong tiếc nuối lắc đầu, sau đó nói tiếp: “Nếu vậy thì ông gia nhập đội của tôi đi, từ giờ trở đi sẽ không còn ai dám bắt nạt ông nữa.” “Cảm ơn cậu Lâm.” AdvLưu Năng gật đầu. Bây giờ lão ta cũng không thể tiếp tục chung đội với Ngưu Bôn, cậu Lâm chịu cho lão ta vào đội thì không còn gì tốt hơn! … Thời gian trôi qua từng giây từng phút, lần lượt có thêm mấy đội ngũ nhỏ trình diện, hầu hết đều do cao thủ Tiên Thiên Cảnh tầng bảy dẫn đầu. AdvSau khi nghe kể lại chuyện xảy ra ban nãy, thành viên của những đội này đều nhìn Lâm Phong với vẻ mặt ngạc nhiên xen lẫn nghi ngờ, cảm thấy khó có thể tin được! Một hậu bối còn trẻ tuổi thế kia mà lại mạnh đến vậy ư? Vào lúc này. Ở phía trước có một thanh niên áo đen ung dung đi tới! Khi nhìn thấy thanh niên áo đen này, rất nhiều võ giả đang có mặt ở đây đứng dậy, đồng loạt đi qua cung kính chào hỏi: “Tiền bối Gia Cát!” Ngay cả Nam Cung Thần Thoại cũng đi tới một bước, chủ động cười bảo: “Anh Gia Cát, lâu rồi không gặp!” … Nhìn thấy cảnh này. Vẻ ngạc nhiên thoáng qua trong mắt Lâm Phong. Thanh niên áo đen này là ai? Vừa đến đã được rất nhiều võ giả ở đây cung kính chào hỏi, hơn nữa sự cung kính này còn xuất phát từ tận đáy lòng, không phải kiểu dối trá. “Cậu Lâm, người này tên là Gia Cát Mặc Trần, đừng thấy ông ta còn trẻ mà hiểu lầm, thực chất ông ta đã hơn một trăm tuổi rồi! Tu vi võ đạo của ông ta lại càng sâu không lường được, nghe nói đã đặt nửa bước chân vào Tông Sư Cảnh rồi!” Lưu Năng ở bên cạnh nhỏ giọng giới thiệu. Nghe vậy, Lâm Phong dùng thần thức quét qua thanh niên áo đen, nhưng lại phát hiện cốt linh của ông ta rõ ràng là hai mươi tuổi! “Ông chắc là ông ta hơn một trăm tuổi chứ?” Lâm Phong nhíu mày. “Có thể chắc chắn, chuyện này không phải bí mật gì cả, rất nhiều người biết! Gia Cát Mặc Trần lại còn là một người cao thượng, chưa bao giờ ỷ mạnh ***** yếu nhờ tu vi, nên tất cả mọi người đều rất tôn trọng ông ta!” Lưu Năng trả lời. Nhưng Lâm Phong lại rơi vào trầm tư sau khi nghe vậy. Có rất nhiều cách để có thể giữ cho mình vẻ bề ngoài trẻ trung, ví dụ như là uống một viên trú nhan đan, hoặc nâng tu vi của mình lên tới một cảnh giới nhất định nào đó! Nhưng bất kể là cách nào, cốt linh cũng không thể nào thay đổi được! Nếu Gia Cát Mặc Trần đã hơn một trăm tuổi, tại sao cốt linh chỉ mới hai mươi tuổi? Rốt cuộc ông ta có bí mật gì? Lâm Phong nhìn về phía Gia Cát Mặc Trần, đôi mắt khẽ chớp. Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!