Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 398
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… “Cậu…” Gia Cát Mặc Trần giật mình khó tin. “Cơ thể không tệ, xem ra ông đúng là người của Vu tộc!” Lâm Phong chậm rãi nói. Trong truyền thuyết, toàn bộ Vu tộc đều thờ cúng Bàn Cổ đại thân, đi theo đường hướng của Bàn Cổ đại thần, vì vậy không sửa nguyên thần, chỉ luyện cơ thể! AdvGia Cát Mặc Trần này có thể chịu được một phần vạn lực đạo của anh, hiển nhiên thể chất không hề tầm thường! Chẳng lẽ đây chính là lý do dù họ đã hơn trăm tuổi nhưng bề ngoài chỉ như hai mươi tuổi chăng? Đồng thời Lâm Phong cũng nhớ lại trước kia mình ở Thập Vạn Đại Sơn gặp được Miêu Vô Song! Cô gái này am hiểu cổ thuật, cũng tới từ Vu tộc! AdvKhông biết có liên quan gì tới Gia Cát Mặc Trần không? “Rốt cuộc cậu là ai? Ánh mắt Gia Cát Mặc Trần không ngừng lập lòe, không biết đang nghĩ gì. “Tôi là ai không quan trọng, tôi chỉ muốn hỏi linh mạch mà ông nói đâu?” Lâm Phong hỏi. “Linh mạch? Thế gian bây giờ làm gì còn linh mạch, chỉ có đám người ngu xuẩn như các người mới tin!” Gia Cát Mặc Trần phì cười. “Chậc, bày mưu lừa được rất nhiều người làm kẻ chết thay như thế, tôi cũng rất tán thưởng ông, thủ đoạn độc ác như vậy có thể làm nên chuyện lớn! Đáng tiếc ông lừa bọn họ thì thôi, sao lại muốn gạt tôi chứ?” Lâm Phong thở dài một hơi. Dứt lời, Lâm Phong để lộ một cánh tay, vỗ thẳng một chưởng về phía Gia Cát Mặc Trần. Gia Cát Mặc Trần hừ lạnh một tiếng, không biết là dùng thuật pháp gì, cơ thể cao gầy đột nhiên phình to, trong thời gian ngắn biến thành một kẻ cơ bắp cuồn cuộn! “Chết cho tao!” Ông ta hung hăng tấn công Lâm Phong! Ông ta là võ đạo tông sư, không tin Lâm Phong còn trẻ tuổi đã đánh thắng mình như thế! Nhưng giây sau, quả đấm của ông ta đã bị chưởng phong của Lâm Phong nổ nát bấy! Bắp thịt phình ra như quả bóng nhanh chóng xì hơi, cả người bay ra ngoài, nặng nề đập xuống đất! Cơ thể cường đại xuất hiện vô số vết rách, bắt đầu trào máu. “A!” Gia Cát Mặc Trần đau khổ kêu gào thảm thiết, nhìn Lâm Phong với ánh mắt kinh hãi. “Tha mạng! Tiền bối tha mạng!” Gia Cát Mặc Trần giùng giằng quỳ trên đất, đau khổ cầu xin tha thứ. Nhưng ngón tay dính đầy máu tươi đang âm thầm vẽ gì đó trên đất. “Cậu Lâm, ông ta đang vẽ cái gì thế?” Lưu Năng quan sát trận chiến, thấy vậy thì cảm giác không ổn lắm, lập tức nhắc nhở! “Để ông ta vẽ đi!” Lâm Phong thản nhiên nói. Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
“Cậu…”
Gia Cát Mặc Trần giật mình khó tin.
“Cơ thể không tệ, xem ra ông đúng là người của Vu tộc!”
Lâm Phong chậm rãi nói.
Trong truyền thuyết, toàn bộ Vu tộc đều thờ cúng Bàn Cổ đại thân, đi theo đường hướng của Bàn Cổ đại thần, vì vậy không sửa nguyên thần, chỉ luyện cơ thể!
Adv
Gia Cát Mặc Trần này có thể chịu được một phần vạn lực đạo của anh, hiển nhiên thể chất không hề tầm thường!
Chẳng lẽ đây chính là lý do dù họ đã hơn trăm tuổi nhưng bề ngoài chỉ như hai mươi tuổi chăng?
Đồng thời Lâm Phong cũng nhớ lại trước kia mình ở Thập Vạn Đại Sơn gặp được Miêu Vô Song!
Cô gái này am hiểu cổ thuật, cũng tới từ Vu tộc!
Adv
Không biết có liên quan gì tới Gia Cát Mặc Trần không?
“Rốt cuộc cậu là ai?
Ánh mắt Gia Cát Mặc Trần không ngừng lập lòe, không biết đang nghĩ gì.
“Tôi là ai không quan trọng, tôi chỉ muốn hỏi linh mạch mà ông nói đâu?”
Lâm Phong hỏi.
“Linh mạch? Thế gian bây giờ làm gì còn linh mạch, chỉ có đám người ngu xuẩn như các người mới tin!”
Gia Cát Mặc Trần phì cười.
“Chậc, bày mưu lừa được rất nhiều người làm kẻ chết thay như thế, tôi cũng rất tán thưởng ông, thủ đoạn độc ác như vậy có thể làm nên chuyện lớn! Đáng tiếc ông lừa bọn họ thì thôi, sao lại muốn gạt tôi chứ?”
Lâm Phong thở dài một hơi.
Dứt lời, Lâm Phong để lộ một cánh tay, vỗ thẳng một chưởng về phía Gia Cát Mặc Trần.
Gia Cát Mặc Trần hừ lạnh một tiếng, không biết là dùng thuật pháp gì, cơ thể cao gầy đột nhiên phình to, trong thời gian ngắn biến thành một kẻ cơ bắp cuồn cuộn!
“Chết cho tao!”
Ông ta hung hăng tấn công Lâm Phong!
Ông ta là võ đạo tông sư, không tin Lâm Phong còn trẻ tuổi đã đánh thắng mình như thế!
Nhưng giây sau, quả đấm của ông ta đã bị chưởng phong của Lâm Phong nổ nát bấy!
Bắp thịt phình ra như quả bóng nhanh chóng xì hơi, cả người bay ra ngoài, nặng nề đập xuống đất!
Cơ thể cường đại xuất hiện vô số vết rách, bắt đầu trào máu.
“A!”
Gia Cát Mặc Trần đau khổ kêu gào thảm thiết, nhìn Lâm Phong với ánh mắt kinh hãi.
“Tha mạng! Tiền bối tha mạng!”
Gia Cát Mặc Trần giùng giằng quỳ trên đất, đau khổ cầu xin tha thứ.
Nhưng ngón tay dính đầy máu tươi đang âm thầm vẽ gì đó trên đất.
“Cậu Lâm, ông ta đang vẽ cái gì thế?”
Lưu Năng quan sát trận chiến, thấy vậy thì cảm giác không ổn lắm, lập tức nhắc nhở!
“Để ông ta vẽ đi!”
Lâm Phong thản nhiên nói.
Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… “Cậu…” Gia Cát Mặc Trần giật mình khó tin. “Cơ thể không tệ, xem ra ông đúng là người của Vu tộc!” Lâm Phong chậm rãi nói. Trong truyền thuyết, toàn bộ Vu tộc đều thờ cúng Bàn Cổ đại thân, đi theo đường hướng của Bàn Cổ đại thần, vì vậy không sửa nguyên thần, chỉ luyện cơ thể! AdvGia Cát Mặc Trần này có thể chịu được một phần vạn lực đạo của anh, hiển nhiên thể chất không hề tầm thường! Chẳng lẽ đây chính là lý do dù họ đã hơn trăm tuổi nhưng bề ngoài chỉ như hai mươi tuổi chăng? Đồng thời Lâm Phong cũng nhớ lại trước kia mình ở Thập Vạn Đại Sơn gặp được Miêu Vô Song! Cô gái này am hiểu cổ thuật, cũng tới từ Vu tộc! AdvKhông biết có liên quan gì tới Gia Cát Mặc Trần không? “Rốt cuộc cậu là ai? Ánh mắt Gia Cát Mặc Trần không ngừng lập lòe, không biết đang nghĩ gì. “Tôi là ai không quan trọng, tôi chỉ muốn hỏi linh mạch mà ông nói đâu?” Lâm Phong hỏi. “Linh mạch? Thế gian bây giờ làm gì còn linh mạch, chỉ có đám người ngu xuẩn như các người mới tin!” Gia Cát Mặc Trần phì cười. “Chậc, bày mưu lừa được rất nhiều người làm kẻ chết thay như thế, tôi cũng rất tán thưởng ông, thủ đoạn độc ác như vậy có thể làm nên chuyện lớn! Đáng tiếc ông lừa bọn họ thì thôi, sao lại muốn gạt tôi chứ?” Lâm Phong thở dài một hơi. Dứt lời, Lâm Phong để lộ một cánh tay, vỗ thẳng một chưởng về phía Gia Cát Mặc Trần. Gia Cát Mặc Trần hừ lạnh một tiếng, không biết là dùng thuật pháp gì, cơ thể cao gầy đột nhiên phình to, trong thời gian ngắn biến thành một kẻ cơ bắp cuồn cuộn! “Chết cho tao!” Ông ta hung hăng tấn công Lâm Phong! Ông ta là võ đạo tông sư, không tin Lâm Phong còn trẻ tuổi đã đánh thắng mình như thế! Nhưng giây sau, quả đấm của ông ta đã bị chưởng phong của Lâm Phong nổ nát bấy! Bắp thịt phình ra như quả bóng nhanh chóng xì hơi, cả người bay ra ngoài, nặng nề đập xuống đất! Cơ thể cường đại xuất hiện vô số vết rách, bắt đầu trào máu. “A!” Gia Cát Mặc Trần đau khổ kêu gào thảm thiết, nhìn Lâm Phong với ánh mắt kinh hãi. “Tha mạng! Tiền bối tha mạng!” Gia Cát Mặc Trần giùng giằng quỳ trên đất, đau khổ cầu xin tha thứ. Nhưng ngón tay dính đầy máu tươi đang âm thầm vẽ gì đó trên đất. “Cậu Lâm, ông ta đang vẽ cái gì thế?” Lưu Năng quan sát trận chiến, thấy vậy thì cảm giác không ổn lắm, lập tức nhắc nhở! “Để ông ta vẽ đi!” Lâm Phong thản nhiên nói. Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!