Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…

Chương 400

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…  Lâm Phong thuấn di tới trước mặt Gia Cát Mặc Trần, sử dụng Sưu Hồn thuật!   Lát sau, hai mắt Gia Cát Mặc Trần đã trắng dã, nằm trên đất hôn mê.    “Đáng tiếc là luyện thể, nếu không còn hút được một ít!”    Lâm Phong lắc đầu, đánh chết hẳn Gia Cát Mặc Trần.    Sau đó anh bắt đầu đọc ký ức Gia Cát Mặc Trần.    Thì ra Gia Cát Mặc Trần chỉ là con rơi của Vu tộc mà thôi.   Adv Cha ông ta là người Vu tộc, mẹ là người Hán, một người lai hai dòng máu như ông ta, vì huyết mạch không tinh khiết nên bị Vu tộc vô tình từ bỏ.    Khi ông ta tám tuổi, mẹ ông ta vì là một người Hán, làm ảnh hưởng chồng và con trai nên uất ức quá mà chết!    Cha ông ta không chịu nổi cú sốc này nên tự tử!    Cũng may trong Vu tộc có một lão nhân nhận nuôi ông ta, dạy ông ta luyện thể thuật của Vu tộc!   Adv Mà lão già này chính là sư phụ của Gia Cát Mặc Trần, Nam Minh lão nhân.    Gia Cát Mặc Trần chỉ một lòng muốn báo thù, không nghe lọt lời dạy bảo của sư phụ, lại vì sư phụ không truyền dạy Hoán Linh thuật cho mình mà ghi hận!    Cuối cùng khi sư phụ tọa hóa, ông ta đánh chết sư huynh, từ chỗ sư huynh ông ta biết được sơn động này khắc toàn bộ ký hiệu về Hoán Linh thuật!    “Người đáng thương có chỗ đáng trách!”    Lâm Phong không hề thông cảm cho Gia Cát Mặc Trần!    Một người có thể hận nhưng không được đẻ thù hận làm che mắt!    Sư huynh kia rõ ràng rất mạnh, lại hiểu Hoán Linh thuật nhưng không dùng, chứng tỏ rất yêu thương sư đệ này!    Đáng tiếc sư đệ lại phát điên!    Sau đó, Lâm Phong nhìn vào Hoán Linh thuật.    Thuật pháp này đúng là không tầm thường, nhưng cũng chỉ huyết mạch của Vu tộc mới có thể sử dụng, anh không làm được gì!    “Cậu… cậu Lâm, cậu không hút ông ta thành thây khô à?”    Lưu Năng cẩn thận hỏi.    “Hút con khỉ mẹ em gái nhà ông!”    Nhìn Lưu Năng như thế, không hiểu sao anh lại nổi giận.    Lưu Năng im lặng chốc lát, nói:    “Em gái tôi cũng chết từ ba mươi năm trước rồi!”    Lâm Phong nghe vậy, kinh ngạc nhìn Lưu Năng, thầm nghĩ hóa ra Lưu Năng cũng là người có chuyện cũ!    Chỉ là anh không hỏi nhiều mà đi ra khỏi sơn động.    Không lâu sau hai người đã về tới chân núi Phổ Đà.    Lúc này, ở nơi bọn họ tập hợp trước đó có một đám người bu lại.    Một lão nhân mặc đồ đen, khí thế mười phần đứng giữa đám đông, vẻ mặt lạnh lùng.    Trước mặt ông ta, Ngưu Bôn và Kim Hoa bà bà đang quỳ dưới đất, gương mặt tái nhợt, ánh mắt sợ hãi và sưng tấy, nhìn là biết đã bị đánh không nhẹ!    “Vương lão gia chủ, người nhà họ Vương các người chết không liên quan gì tới chúng tôi! Đều là Lâm Phong làm!”    Ngưu Bôn giải thích, trong lòng mắng Lâm Phong gần chết!    Ông ta không ngờ mãi mình mới chạy trốn được khỏi núi thì lại gặp phải Vương lão gia chủ Vương Hữu Chí, đồng thời còn phải đội một cái nồi lớn như thế thay Lâm Phong!    “Lâm Phong kia đang ở đâu?”    Một trưởng lão nhà họ Vương lạnh lùng hỏi.    “Không dám giấu diếm, trên núi xuất hiện một con yêu thú cường đại, trừ Kim Hoa bà bà và tôi thì hẳn là những người khác đã chết hết rồi!”    Ngưu Bôn cười khan một tiếng.   Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

 Lâm Phong thuấn di tới trước mặt Gia Cát Mặc Trần, sử dụng Sưu Hồn thuật!  

 

Lát sau, hai mắt Gia Cát Mặc Trần đã trắng dã, nằm trên đất hôn mê.  

 

 

“Đáng tiếc là luyện thể, nếu không còn hút được một ít!”  

 

 

Lâm Phong lắc đầu, đánh chết hẳn Gia Cát Mặc Trần.  

 

 

Sau đó anh bắt đầu đọc ký ức Gia Cát Mặc Trần.  

 

 

Thì ra Gia Cát Mặc Trần chỉ là con rơi của Vu tộc mà thôi.  

 

Adv

 

Cha ông ta là người Vu tộc, mẹ là người Hán, một người lai hai dòng máu như ông ta, vì huyết mạch không tinh khiết nên bị Vu tộc vô tình từ bỏ.  

 

 

Khi ông ta tám tuổi, mẹ ông ta vì là một người Hán, làm ảnh hưởng chồng và con trai nên uất ức quá mà chết!  

 

 

Cha ông ta không chịu nổi cú sốc này nên tự tử!  

 

 

Cũng may trong Vu tộc có một lão nhân nhận nuôi ông ta, dạy ông ta luyện thể thuật của Vu tộc!  

 

Adv

 

Mà lão già này chính là sư phụ của Gia Cát Mặc Trần, Nam Minh lão nhân.  

 

 

Gia Cát Mặc Trần chỉ một lòng muốn báo thù, không nghe lọt lời dạy bảo của sư phụ, lại vì sư phụ không truyền dạy Hoán Linh thuật cho mình mà ghi hận!  

 

 

Cuối cùng khi sư phụ tọa hóa, ông ta đánh chết sư huynh, từ chỗ sư huynh ông ta biết được sơn động này khắc toàn bộ ký hiệu về Hoán Linh thuật!  

 

 

“Người đáng thương có chỗ đáng trách!”  

 

 

Lâm Phong không hề thông cảm cho Gia Cát Mặc Trần!  

 

 

Một người có thể hận nhưng không được đẻ thù hận làm che mắt!  

 

 

Sư huynh kia rõ ràng rất mạnh, lại hiểu Hoán Linh thuật nhưng không dùng, chứng tỏ rất yêu thương sư đệ này!  

 

 

Đáng tiếc sư đệ lại phát điên!  

 

 

Sau đó, Lâm Phong nhìn vào Hoán Linh thuật.  

 

 

Thuật pháp này đúng là không tầm thường, nhưng cũng chỉ huyết mạch của Vu tộc mới có thể sử dụng, anh không làm được gì!  

 

 

“Cậu… cậu Lâm, cậu không hút ông ta thành thây khô à?”  

 

 

Lưu Năng cẩn thận hỏi.  

 

 

“Hút con khỉ mẹ em gái nhà ông!”  

 

 

Nhìn Lưu Năng như thế, không hiểu sao anh lại nổi giận.  

 

 

Lưu Năng im lặng chốc lát, nói:  

 

 

“Em gái tôi cũng chết từ ba mươi năm trước rồi!”  

 

 

Lâm Phong nghe vậy, kinh ngạc nhìn Lưu Năng, thầm nghĩ hóa ra Lưu Năng cũng là người có chuyện cũ!  

 

 

Chỉ là anh không hỏi nhiều mà đi ra khỏi sơn động.  

 

 

Không lâu sau hai người đã về tới chân núi Phổ Đà.  

 

 

Lúc này, ở nơi bọn họ tập hợp trước đó có một đám người bu lại.  

 

 

Một lão nhân mặc đồ đen, khí thế mười phần đứng giữa đám đông, vẻ mặt lạnh lùng.  

 

 

Trước mặt ông ta, Ngưu Bôn và Kim Hoa bà bà đang quỳ dưới đất, gương mặt tái nhợt, ánh mắt sợ hãi và sưng tấy, nhìn là biết đã bị đánh không nhẹ!  

 

 

“Vương lão gia chủ, người nhà họ Vương các người chết không liên quan gì tới chúng tôi! Đều là Lâm Phong làm!”  

 

 

Ngưu Bôn giải thích, trong lòng mắng Lâm Phong gần chết!  

 

 

Ông ta không ngờ mãi mình mới chạy trốn được khỏi núi thì lại gặp phải Vương lão gia chủ Vương Hữu Chí, đồng thời còn phải đội một cái nồi lớn như thế thay Lâm Phong!  

 

 

“Lâm Phong kia đang ở đâu?”  

 

 

Một trưởng lão nhà họ Vương lạnh lùng hỏi.  

 

 

“Không dám giấu diếm, trên núi xuất hiện một con yêu thú cường đại, trừ Kim Hoa bà bà và tôi thì hẳn là những người khác đã chết hết rồi!”  

 

 

Ngưu Bôn cười khan một tiếng.  

 

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…  Lâm Phong thuấn di tới trước mặt Gia Cát Mặc Trần, sử dụng Sưu Hồn thuật!   Lát sau, hai mắt Gia Cát Mặc Trần đã trắng dã, nằm trên đất hôn mê.    “Đáng tiếc là luyện thể, nếu không còn hút được một ít!”    Lâm Phong lắc đầu, đánh chết hẳn Gia Cát Mặc Trần.    Sau đó anh bắt đầu đọc ký ức Gia Cát Mặc Trần.    Thì ra Gia Cát Mặc Trần chỉ là con rơi của Vu tộc mà thôi.   Adv Cha ông ta là người Vu tộc, mẹ là người Hán, một người lai hai dòng máu như ông ta, vì huyết mạch không tinh khiết nên bị Vu tộc vô tình từ bỏ.    Khi ông ta tám tuổi, mẹ ông ta vì là một người Hán, làm ảnh hưởng chồng và con trai nên uất ức quá mà chết!    Cha ông ta không chịu nổi cú sốc này nên tự tử!    Cũng may trong Vu tộc có một lão nhân nhận nuôi ông ta, dạy ông ta luyện thể thuật của Vu tộc!   Adv Mà lão già này chính là sư phụ của Gia Cát Mặc Trần, Nam Minh lão nhân.    Gia Cát Mặc Trần chỉ một lòng muốn báo thù, không nghe lọt lời dạy bảo của sư phụ, lại vì sư phụ không truyền dạy Hoán Linh thuật cho mình mà ghi hận!    Cuối cùng khi sư phụ tọa hóa, ông ta đánh chết sư huynh, từ chỗ sư huynh ông ta biết được sơn động này khắc toàn bộ ký hiệu về Hoán Linh thuật!    “Người đáng thương có chỗ đáng trách!”    Lâm Phong không hề thông cảm cho Gia Cát Mặc Trần!    Một người có thể hận nhưng không được đẻ thù hận làm che mắt!    Sư huynh kia rõ ràng rất mạnh, lại hiểu Hoán Linh thuật nhưng không dùng, chứng tỏ rất yêu thương sư đệ này!    Đáng tiếc sư đệ lại phát điên!    Sau đó, Lâm Phong nhìn vào Hoán Linh thuật.    Thuật pháp này đúng là không tầm thường, nhưng cũng chỉ huyết mạch của Vu tộc mới có thể sử dụng, anh không làm được gì!    “Cậu… cậu Lâm, cậu không hút ông ta thành thây khô à?”    Lưu Năng cẩn thận hỏi.    “Hút con khỉ mẹ em gái nhà ông!”    Nhìn Lưu Năng như thế, không hiểu sao anh lại nổi giận.    Lưu Năng im lặng chốc lát, nói:    “Em gái tôi cũng chết từ ba mươi năm trước rồi!”    Lâm Phong nghe vậy, kinh ngạc nhìn Lưu Năng, thầm nghĩ hóa ra Lưu Năng cũng là người có chuyện cũ!    Chỉ là anh không hỏi nhiều mà đi ra khỏi sơn động.    Không lâu sau hai người đã về tới chân núi Phổ Đà.    Lúc này, ở nơi bọn họ tập hợp trước đó có một đám người bu lại.    Một lão nhân mặc đồ đen, khí thế mười phần đứng giữa đám đông, vẻ mặt lạnh lùng.    Trước mặt ông ta, Ngưu Bôn và Kim Hoa bà bà đang quỳ dưới đất, gương mặt tái nhợt, ánh mắt sợ hãi và sưng tấy, nhìn là biết đã bị đánh không nhẹ!    “Vương lão gia chủ, người nhà họ Vương các người chết không liên quan gì tới chúng tôi! Đều là Lâm Phong làm!”    Ngưu Bôn giải thích, trong lòng mắng Lâm Phong gần chết!    Ông ta không ngờ mãi mình mới chạy trốn được khỏi núi thì lại gặp phải Vương lão gia chủ Vương Hữu Chí, đồng thời còn phải đội một cái nồi lớn như thế thay Lâm Phong!    “Lâm Phong kia đang ở đâu?”    Một trưởng lão nhà họ Vương lạnh lùng hỏi.    “Không dám giấu diếm, trên núi xuất hiện một con yêu thú cường đại, trừ Kim Hoa bà bà và tôi thì hẳn là những người khác đã chết hết rồi!”    Ngưu Bôn cười khan một tiếng.   Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 400