Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 414
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Mà ngay lúc này. Gã đàn ông trung niên không biết đã sử dụng bí thuật gì, thế mà lại nối được cánh tay vừa đứt. Khuôn mặt gã hung ác âm trầm nhìn Lâm Phong, trong mắt không còn vẻ cao ngạo như lúc nãy, mà bây giờ đã tràn đầy sự phòng bị! Vừa rồi, tia sáng trắng đó là gì? Là kiếm sao? AdvNhưng gã không nhìn thấy kiếm trên tay Lâm Phong! "Thằng nhãi ranh, có chút bản lĩnh... Không hổ danh là người có thể hạ gục Khô Tâm lão nhân!" Gã đàn ông trung niên trầm giọng nói. Khô Tâm lão nhân? AdvLâm Phong lập tức hiểu ra mọi chuyện. Cách đây không lâu, Lâm Phong tham dự một buổi đấu giá tại thương hội Bách Vân. Khô Tâm lão nhân lấy da Ảo Mạc ra bán đấu giá, kết quả bị Lâm Phong hạ gục. Lần đó, anh không chỉ đoạt được Thôn Linh Quyết từ Khô Tâm lão nhân mà còn có được một bộ Sơ cấp Khôi Lỗi Thuật. Lúc đó, tại hiện trường chỉ có bốn người! Anh, Trần Thiên Hủ, Trần Y Nặc và Khô Tâm lão nhân. Ban đầu tưởng rằng sau khi Khô Tâm lão nhân chết, mọi chuyện sẽ chẳng còn vấn đề gì lớn, nào ngờ lại bị người khác tìm đến tận cửa! Nghĩ đến đây, Lâm Phong lạnh lùng liếc nhìn Phùng Hải. Rõ ràng là Phùng Hải dẫn người đến đây. "Cậu Lâm, tôi..." Phùng Hải sắc mặt tái nhợt, muốn giải thích, nhưng lúc này Lâm Phong đã dời ánh mắt đi. "Mày là người của Quỷ Ẩn Tông?" Lâm Phong hỏi. "Đúng vậy! Tao là thất trưởng lão của Quỷ Ẩn Tông, Quỷ Cốt!" Quỷ Cốt phun ra một ngụm khí đen, lại nói: "Mày đã chứng minh được thực lực của mày, tao cũng không muốn làm khó mày, giao ra những thứ mày lấy của Khô Tâm lão nhân, tao lập tức rời đi." "Xoẹt!" Một đạo kiếm quang lướt qua. Chân trái của Quỷ Cốt bị cắt đứt sát gốc, máu tuôn như suối… "Mày…" Quỷ Cốt lảo đảo ngã quỵ, cố nén cơn đau dữ dội, hung ác nhìn chằm chằm Lâm Phong, không thể nói nên lời! Nhanh! Quá nhanh! Tia sáng trắng đó rốt cuộc là thứ gì? Tại sao gã hoàn toàn không thể phản ứng kịp? "Từ bao giờ mà mày được quyền nói không làm khó tao vậy?" Lâm Phong lạnh lùng lên tiếng, chậm rãi bước về phía Quỷ Cốt. Mỗi bước anh đi, một thanh kiếm ánh sáng sẽ lướt qua trước mắt mọi người! Và mỗi khi một thanh kiếm lướt qua, một bộ phận trên cơ thể Quỷ Cốt sẽ bị cắt đi một đoạn, khiến gã đau đớn đến mức mặt tái nhợt, hít vào từng ngụm khí lạnh. Quỷ Cốt sao có thể không nghĩ đến đến việc chống trả! Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Mà ngay lúc này.
Gã đàn ông trung niên không biết đã sử dụng bí thuật gì, thế mà lại nối được cánh tay vừa đứt.
Khuôn mặt gã hung ác âm trầm nhìn Lâm Phong, trong mắt không còn vẻ cao ngạo như lúc nãy, mà bây giờ đã tràn đầy sự phòng bị!
Vừa rồi, tia sáng trắng đó là gì?
Là kiếm sao?
Adv
Nhưng gã không nhìn thấy kiếm trên tay Lâm Phong!
"Thằng nhãi ranh, có chút bản lĩnh... Không hổ danh là người có thể hạ gục Khô Tâm lão nhân!"
Gã đàn ông trung niên trầm giọng nói.
Khô Tâm lão nhân?
Adv
Lâm Phong lập tức hiểu ra mọi chuyện.
Cách đây không lâu, Lâm Phong tham dự một buổi đấu giá tại thương hội Bách Vân. Khô Tâm lão nhân lấy da Ảo Mạc ra bán đấu giá, kết quả bị Lâm Phong hạ gục.
Lần đó, anh không chỉ đoạt được Thôn Linh Quyết từ Khô Tâm lão nhân mà còn có được một bộ Sơ cấp Khôi Lỗi Thuật.
Lúc đó, tại hiện trường chỉ có bốn người!
Anh, Trần Thiên Hủ, Trần Y Nặc và Khô Tâm lão nhân. Ban đầu tưởng rằng sau khi Khô Tâm lão nhân chết, mọi chuyện sẽ chẳng còn vấn đề gì lớn, nào ngờ lại bị người khác tìm đến tận cửa!
Nghĩ đến đây, Lâm Phong lạnh lùng liếc nhìn Phùng Hải.
Rõ ràng là Phùng Hải dẫn người đến đây.
"Cậu Lâm, tôi..."
Phùng Hải sắc mặt tái nhợt, muốn giải thích, nhưng lúc này Lâm Phong đã dời ánh mắt đi.
"Mày là người của Quỷ Ẩn Tông?"
Lâm Phong hỏi.
"Đúng vậy! Tao là thất trưởng lão của Quỷ Ẩn Tông, Quỷ Cốt!"
Quỷ Cốt phun ra một ngụm khí đen, lại nói:
"Mày đã chứng minh được thực lực của mày, tao cũng không muốn làm khó mày, giao ra những thứ mày lấy của Khô Tâm lão nhân, tao lập tức rời đi."
"Xoẹt!"
Một đạo kiếm quang lướt qua.
Chân trái của Quỷ Cốt bị cắt đứt sát gốc, máu tuôn như suối…
"Mày…"
Quỷ Cốt lảo đảo ngã quỵ, cố nén cơn đau dữ dội, hung ác nhìn chằm chằm Lâm Phong, không thể nói nên lời!
Nhanh!
Quá nhanh!
Tia sáng trắng đó rốt cuộc là thứ gì?
Tại sao gã hoàn toàn không thể phản ứng kịp?
"Từ bao giờ mà mày được quyền nói không làm khó tao vậy?"
Lâm Phong lạnh lùng lên tiếng, chậm rãi bước về phía Quỷ Cốt.
Mỗi bước anh đi, một thanh kiếm ánh sáng sẽ lướt qua trước mắt mọi người!
Và mỗi khi một thanh kiếm lướt qua, một bộ phận trên cơ thể Quỷ Cốt sẽ bị cắt đi một đoạn, khiến gã đau đớn đến mức mặt tái nhợt, hít vào từng ngụm khí lạnh.
Quỷ Cốt sao có thể không nghĩ đến đến việc chống trả!
Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Mà ngay lúc này. Gã đàn ông trung niên không biết đã sử dụng bí thuật gì, thế mà lại nối được cánh tay vừa đứt. Khuôn mặt gã hung ác âm trầm nhìn Lâm Phong, trong mắt không còn vẻ cao ngạo như lúc nãy, mà bây giờ đã tràn đầy sự phòng bị! Vừa rồi, tia sáng trắng đó là gì? Là kiếm sao? AdvNhưng gã không nhìn thấy kiếm trên tay Lâm Phong! "Thằng nhãi ranh, có chút bản lĩnh... Không hổ danh là người có thể hạ gục Khô Tâm lão nhân!" Gã đàn ông trung niên trầm giọng nói. Khô Tâm lão nhân? AdvLâm Phong lập tức hiểu ra mọi chuyện. Cách đây không lâu, Lâm Phong tham dự một buổi đấu giá tại thương hội Bách Vân. Khô Tâm lão nhân lấy da Ảo Mạc ra bán đấu giá, kết quả bị Lâm Phong hạ gục. Lần đó, anh không chỉ đoạt được Thôn Linh Quyết từ Khô Tâm lão nhân mà còn có được một bộ Sơ cấp Khôi Lỗi Thuật. Lúc đó, tại hiện trường chỉ có bốn người! Anh, Trần Thiên Hủ, Trần Y Nặc và Khô Tâm lão nhân. Ban đầu tưởng rằng sau khi Khô Tâm lão nhân chết, mọi chuyện sẽ chẳng còn vấn đề gì lớn, nào ngờ lại bị người khác tìm đến tận cửa! Nghĩ đến đây, Lâm Phong lạnh lùng liếc nhìn Phùng Hải. Rõ ràng là Phùng Hải dẫn người đến đây. "Cậu Lâm, tôi..." Phùng Hải sắc mặt tái nhợt, muốn giải thích, nhưng lúc này Lâm Phong đã dời ánh mắt đi. "Mày là người của Quỷ Ẩn Tông?" Lâm Phong hỏi. "Đúng vậy! Tao là thất trưởng lão của Quỷ Ẩn Tông, Quỷ Cốt!" Quỷ Cốt phun ra một ngụm khí đen, lại nói: "Mày đã chứng minh được thực lực của mày, tao cũng không muốn làm khó mày, giao ra những thứ mày lấy của Khô Tâm lão nhân, tao lập tức rời đi." "Xoẹt!" Một đạo kiếm quang lướt qua. Chân trái của Quỷ Cốt bị cắt đứt sát gốc, máu tuôn như suối… "Mày…" Quỷ Cốt lảo đảo ngã quỵ, cố nén cơn đau dữ dội, hung ác nhìn chằm chằm Lâm Phong, không thể nói nên lời! Nhanh! Quá nhanh! Tia sáng trắng đó rốt cuộc là thứ gì? Tại sao gã hoàn toàn không thể phản ứng kịp? "Từ bao giờ mà mày được quyền nói không làm khó tao vậy?" Lâm Phong lạnh lùng lên tiếng, chậm rãi bước về phía Quỷ Cốt. Mỗi bước anh đi, một thanh kiếm ánh sáng sẽ lướt qua trước mắt mọi người! Và mỗi khi một thanh kiếm lướt qua, một bộ phận trên cơ thể Quỷ Cốt sẽ bị cắt đi một đoạn, khiến gã đau đớn đến mức mặt tái nhợt, hít vào từng ngụm khí lạnh. Quỷ Cốt sao có thể không nghĩ đến đến việc chống trả! Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!