Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 421
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Anh hoài nghi cảnh giới này chính là Võ Hồn Cảnh mà Quỷ Bà mới nhắc tới! Chẳng lẽ võ đạo Tông Sư ngưng tụ được võ hạch, còn Võ Hồn Cảnh thì bắt đầu tu luyện được thần hồn rồi? Điều này khác xa với tu tiên! Khi tu tiên đến Nguyên anh, mới bắt đầu chính thức tu luyện thần hồn! “Khặc khặc… Xem ra ngươi cũng chỉ là một kẻ ngu không môn không phái, đến cả chuyện này cũng không biết!” AdvQuỷ Bà đột nhiên cười quái dị. Ngay sau đó, một luồng uy áp kinh khủng từ thần hồn nháy mắt đã ập về phía Lâm Phong. “Nhãi ranh, con kiến hôi dưới Võ Hồn Cảnh, thì dù hôm nay ta chỉ có tàn hồn, ngươi cũng không phải là đối thủ!” Quỷ Bà liên tục cười lạnh. AdvNhưng một giây sau, nụ cười trên mặt bà ta đã cứng ngắc! “Sao… sao lại thế!” Bà ta cực kì khó tin. “Chút uy áp đấy của bà đừng lấy ra cho mất mặt thêm!” Lâm Phong lạnh nhạt nói. Một luồng uy áp thần hồn từ trong người anh tràn ra ngoài, áp lại Quỷ Bà. “A!” Quỷ Bà kêu thảm một tiếng, tàn hồn vừa ngưng tụ dần trở nên trong suốt, dường như có thể tan biến bất cứ lúc nào. Lâm Phong thấy vậy thì nhíu mày, giải tỏa uy áp, lạnh lùng nói: “Từ giờ trở đi, tôi hỏi bà đáp! Dám nói câu nào vô ích thì chết.” “Ta có thể nói cho ngươi biết hết chuyện ta biết, nhưng ngươi phải hứa sẽ bỏ qua cho ta!” Quỷ Bà yếu ớt nói. Bà ta sợ thật! Thanh niên trước mặt quá kì lạ. Uy áp thần hồn vừa thoáng qua khiến bà ta cảm thấy mạnh hơn mình nhiều, khiến bà ta càng sợ hãi hơn! Lẽ nào hơn một nghìn năm trôi qua, võ đạo thế gian đã hưng thịnh đến mức Võ tông nhiều như mây, võ hồn khắp nơi đã đạt tới trình độ này ư? “Bây giờ bà không có tư cách cò kè mặc cả với tôi.” Vẻ mặt Lâm Phong lạnh như băng. Quỷ Bà cảm nhận được sát ý kinh người từ Lâm Phong, lập tức hèn đi, nói: “Được, ta chịu thua, ngươi hỏi đi!” “Trên Tông Sư còn cảnh giới gì?” “Trên là Võ Hồn Cảnh, trên Võ Hồn là…” Quỷ Bà nói tới đây, hai mắt đột nhiên mở trừng trừng. “Quỷ… Lệ.” Tay bà ta chỉ ra sau Lâm Phong, muốn nói gì đó nhưng chỉ phun ra một ngụm máu tươi, toàn bộ tàn hồn nổ bụp một tiếng, biến mất trong mật thất! Lâm Phong quay đầu nhìn lại nhưng phía sau trống không, chẳng có gì! Anh dùng thần thức quét ngang qua Quỷ Ẩn Tông một lượt, nhưng lúc này nó đã hoàn toàn tĩnh mịch, bị anh giết hết cả rồi! Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Anh hoài nghi cảnh giới này chính là Võ Hồn Cảnh mà Quỷ Bà mới nhắc tới!
Chẳng lẽ võ đạo Tông Sư ngưng tụ được võ hạch, còn Võ Hồn Cảnh thì bắt đầu tu luyện được thần hồn rồi?
Điều này khác xa với tu tiên!
Khi tu tiên đến Nguyên anh, mới bắt đầu chính thức tu luyện thần hồn!
“Khặc khặc… Xem ra ngươi cũng chỉ là một kẻ ngu không môn không phái, đến cả chuyện này cũng không biết!”
Adv
Quỷ Bà đột nhiên cười quái dị.
Ngay sau đó, một luồng uy áp kinh khủng từ thần hồn nháy mắt đã ập về phía Lâm Phong.
“Nhãi ranh, con kiến hôi dưới Võ Hồn Cảnh, thì dù hôm nay ta chỉ có tàn hồn, ngươi cũng không phải là đối thủ!”
Quỷ Bà liên tục cười lạnh.
Adv
Nhưng một giây sau, nụ cười trên mặt bà ta đã cứng ngắc!
“Sao… sao lại thế!”
Bà ta cực kì khó tin.
“Chút uy áp đấy của bà đừng lấy ra cho mất mặt thêm!”
Lâm Phong lạnh nhạt nói.
Một luồng uy áp thần hồn từ trong người anh tràn ra ngoài, áp lại Quỷ Bà.
“A!”
Quỷ Bà kêu thảm một tiếng, tàn hồn vừa ngưng tụ dần trở nên trong suốt, dường như có thể tan biến bất cứ lúc nào.
Lâm Phong thấy vậy thì nhíu mày, giải tỏa uy áp, lạnh lùng nói:
“Từ giờ trở đi, tôi hỏi bà đáp! Dám nói câu nào vô ích thì chết.”
“Ta có thể nói cho ngươi biết hết chuyện ta biết, nhưng ngươi phải hứa sẽ bỏ qua cho ta!”
Quỷ Bà yếu ớt nói.
Bà ta sợ thật!
Thanh niên trước mặt quá kì lạ.
Uy áp thần hồn vừa thoáng qua khiến bà ta cảm thấy mạnh hơn mình nhiều, khiến bà ta càng sợ hãi hơn!
Lẽ nào hơn một nghìn năm trôi qua, võ đạo thế gian đã hưng thịnh đến mức Võ tông nhiều như mây, võ hồn khắp nơi đã đạt tới trình độ này ư?
“Bây giờ bà không có tư cách cò kè mặc cả với tôi.”
Vẻ mặt Lâm Phong lạnh như băng.
Quỷ Bà cảm nhận được sát ý kinh người từ Lâm Phong, lập tức hèn đi, nói:
“Được, ta chịu thua, ngươi hỏi đi!”
“Trên Tông Sư còn cảnh giới gì?”
“Trên là Võ Hồn Cảnh, trên Võ Hồn là…”
Quỷ Bà nói tới đây, hai mắt đột nhiên mở trừng trừng.
“Quỷ… Lệ.”
Tay bà ta chỉ ra sau Lâm Phong, muốn nói gì đó nhưng chỉ phun ra một ngụm máu tươi, toàn bộ tàn hồn nổ bụp một tiếng, biến mất trong mật thất!
Lâm Phong quay đầu nhìn lại nhưng phía sau trống không, chẳng có gì!
Anh dùng thần thức quét ngang qua Quỷ Ẩn Tông một lượt, nhưng lúc này nó đã hoàn toàn tĩnh mịch, bị anh giết hết cả rồi!
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Anh hoài nghi cảnh giới này chính là Võ Hồn Cảnh mà Quỷ Bà mới nhắc tới! Chẳng lẽ võ đạo Tông Sư ngưng tụ được võ hạch, còn Võ Hồn Cảnh thì bắt đầu tu luyện được thần hồn rồi? Điều này khác xa với tu tiên! Khi tu tiên đến Nguyên anh, mới bắt đầu chính thức tu luyện thần hồn! “Khặc khặc… Xem ra ngươi cũng chỉ là một kẻ ngu không môn không phái, đến cả chuyện này cũng không biết!” AdvQuỷ Bà đột nhiên cười quái dị. Ngay sau đó, một luồng uy áp kinh khủng từ thần hồn nháy mắt đã ập về phía Lâm Phong. “Nhãi ranh, con kiến hôi dưới Võ Hồn Cảnh, thì dù hôm nay ta chỉ có tàn hồn, ngươi cũng không phải là đối thủ!” Quỷ Bà liên tục cười lạnh. AdvNhưng một giây sau, nụ cười trên mặt bà ta đã cứng ngắc! “Sao… sao lại thế!” Bà ta cực kì khó tin. “Chút uy áp đấy của bà đừng lấy ra cho mất mặt thêm!” Lâm Phong lạnh nhạt nói. Một luồng uy áp thần hồn từ trong người anh tràn ra ngoài, áp lại Quỷ Bà. “A!” Quỷ Bà kêu thảm một tiếng, tàn hồn vừa ngưng tụ dần trở nên trong suốt, dường như có thể tan biến bất cứ lúc nào. Lâm Phong thấy vậy thì nhíu mày, giải tỏa uy áp, lạnh lùng nói: “Từ giờ trở đi, tôi hỏi bà đáp! Dám nói câu nào vô ích thì chết.” “Ta có thể nói cho ngươi biết hết chuyện ta biết, nhưng ngươi phải hứa sẽ bỏ qua cho ta!” Quỷ Bà yếu ớt nói. Bà ta sợ thật! Thanh niên trước mặt quá kì lạ. Uy áp thần hồn vừa thoáng qua khiến bà ta cảm thấy mạnh hơn mình nhiều, khiến bà ta càng sợ hãi hơn! Lẽ nào hơn một nghìn năm trôi qua, võ đạo thế gian đã hưng thịnh đến mức Võ tông nhiều như mây, võ hồn khắp nơi đã đạt tới trình độ này ư? “Bây giờ bà không có tư cách cò kè mặc cả với tôi.” Vẻ mặt Lâm Phong lạnh như băng. Quỷ Bà cảm nhận được sát ý kinh người từ Lâm Phong, lập tức hèn đi, nói: “Được, ta chịu thua, ngươi hỏi đi!” “Trên Tông Sư còn cảnh giới gì?” “Trên là Võ Hồn Cảnh, trên Võ Hồn là…” Quỷ Bà nói tới đây, hai mắt đột nhiên mở trừng trừng. “Quỷ… Lệ.” Tay bà ta chỉ ra sau Lâm Phong, muốn nói gì đó nhưng chỉ phun ra một ngụm máu tươi, toàn bộ tàn hồn nổ bụp một tiếng, biến mất trong mật thất! Lâm Phong quay đầu nhìn lại nhưng phía sau trống không, chẳng có gì! Anh dùng thần thức quét ngang qua Quỷ Ẩn Tông một lượt, nhưng lúc này nó đã hoàn toàn tĩnh mịch, bị anh giết hết cả rồi! Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!