Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…

Chương 430

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…  "Là chuyện của Tam Khẩu Đường! Có người lấy mạng sống của tất cả mọi người ở Tam Khẩu Đường ra để uy ***** anh, nói anh đến đó."    Lâm Phong đáp.    "Vậy anh mau đi đi, Đàm Thiên Hồng không phải người xấu, trước đây cũng giúp anh không ít việc!"    Trần Y Nặc nói.    "Nhưng anh không đi cùng em với con được nữa."   Adv "Chúng ta còn ở bên nhau lâu dài, kiểu gì chẳng có dịp!"    Trần Y Nặc mỉm cười.    Lâm Phong nhìn thoáng qua trần Y Nặc, khẽ gật đầu rồi không nói gì nữa, đi thẳng đến Tam Khẩu Đường!    ...   Adv Cùng lúc đó.    Tại tổng bộ của liên minh võ đạo.    Một võ giả vội vàng chạy vào, quỳ một chân xuống đất, cung kính nói với Triệu Vô Cực:    "Báo cáo ngài Triệu, căn cứ vào tình báo của người báo tin, hôm qua đệ tử chân truyền Giang Tịch Vũ của Huyền Linh Môn đã xuống núi, bây giờ đang ở Tam Khẩu Đường, tuyên bố muốn tìm Lâm Phong báo thù!"    "Giang Tịch Vũ?"    Triệu Vô Cực khẽ nhíu mày.    "Chính là con gái dầu của nhà họ Giang kia, nghe nói được một vị trưởng lão của Huyền Linh Môn nhận làm đồ đệ."    Người chấp pháp thành phố Kim Lăng - Vân Trung Thiên vội vàng đáp.    "Không biết tự lượng sức mình! Đến cả tôi còn không dám nói chắc chắn sẽ thắng Lâm Phong, chỉ là một đệ tử chân truyền mà dám đi tìm phiền phức!"    "Nếu là sư phụ của cô ta thì nghe còn tạm được!"    Triệu Vô Cực lắc đầu, sau đó đứng lên, bình tĩnh nói:    "Nếu đã vậy, tôi sẽ đi tìm Lâm Phong!"    "Vân Trung Thiên, Diệp Thiên Long, hai người ở đây trông coi Hoa viện sĩ! Không thể để cho Hoa viện sĩ bất ngờ làm loạn!"    "Tôi tranh thủ khống chế Lâm Phong tại trong vòng một canh giờ, sẽ về nhanh thôi!"    Nói xong, Triệu Vô Cực chạy về phía Tam Khẩu Đường như một tia chớp!    Vân Trung Thiên và Diệp Thiên Long thấy đây, mặt mày bắt đầu nghiêm lại.    "Anh Diệp, anh nói xem lần này ngài Lâm có thể giải quyết được không?"    "Giải quyết? Chú không biết thân phận của ngài Vô Cực hả, ông ta có thể được xếp vào hàng ngũ hai mươi cao thủ giỏi nhất tổng bộ, chỉ thiếu chút nữa đã có thể bước vào tông sư võ đạo hậu kỳ! Lần này có lẽ ngài Lâm phải giơ cờ trắng thôi!"    "Nhưng tôi đoán *****̃ng không can gì, thái độ bên phía tổng bộ đối với ngài Lâm tương đối mập mờ, trước khi chưa điều tra rõ được thân phận của ngài Lâm, cho dù là tổng bộ *****̃ng sẽ không làm hại đến tính mạng ngài Lâm!"    "Dù sao. . . một thanh niên khoảng ba mươi tuổi có thể ***** tổng chấp pháp Long cũng thực sự quá kinh khủng!"    "Nói đi cũng phải nói lại, nếu như ngài Lâm có thể gia nhập bộ chấp pháp của chúng ta, cống hiến vì đất nước thì tốt biết mấy!"    Vân Trung Thiên nói với vẻ phức tạp.    ...    Một bên khác.   Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

 "Là chuyện của Tam Khẩu Đường! Có người lấy mạng sống của tất cả mọi người ở Tam Khẩu Đường ra để uy ***** anh, nói anh đến đó."  

 

 

Lâm Phong đáp.  

 

 

"Vậy anh mau đi đi, Đàm Thiên Hồng không phải người xấu, trước đây cũng giúp anh không ít việc!"  

 

 

Trần Y Nặc nói.  

 

 

"Nhưng anh không đi cùng em với con được nữa."  

 

Adv

 

"Chúng ta còn ở bên nhau lâu dài, kiểu gì chẳng có dịp!"  

 

 

Trần Y Nặc mỉm cười.  

 

 

Lâm Phong nhìn thoáng qua trần Y Nặc, khẽ gật đầu rồi không nói gì nữa, đi thẳng đến Tam Khẩu Đường!  

 

 

...  

 

Adv

 

Cùng lúc đó.  

 

 

Tại tổng bộ của liên minh võ đạo.  

 

 

Một võ giả vội vàng chạy vào, quỳ một chân xuống đất, cung kính nói với Triệu Vô Cực:  

 

 

"Báo cáo ngài Triệu, căn cứ vào tình báo của người báo tin, hôm qua đệ tử chân truyền Giang Tịch Vũ của Huyền Linh Môn đã xuống núi, bây giờ đang ở Tam Khẩu Đường, tuyên bố muốn tìm Lâm Phong báo thù!"  

 

 

"Giang Tịch Vũ?"  

 

 

Triệu Vô Cực khẽ nhíu mày.  

 

 

"Chính là con gái dầu của nhà họ Giang kia, nghe nói được một vị trưởng lão của Huyền Linh Môn nhận làm đồ đệ."  

 

 

Người chấp pháp thành phố Kim Lăng - Vân Trung Thiên vội vàng đáp.  

 

 

"Không biết tự lượng sức mình! Đến cả tôi còn không dám nói chắc chắn sẽ thắng Lâm Phong, chỉ là một đệ tử chân truyền mà dám đi tìm phiền phức!"  

 

 

"Nếu là sư phụ của cô ta thì nghe còn tạm được!"  

 

 

Triệu Vô Cực lắc đầu, sau đó đứng lên, bình tĩnh nói:  

 

 

"Nếu đã vậy, tôi sẽ đi tìm Lâm Phong!"  

 

 

"Vân Trung Thiên, Diệp Thiên Long, hai người ở đây trông coi Hoa viện sĩ! Không thể để cho Hoa viện sĩ bất ngờ làm loạn!"  

 

 

"Tôi tranh thủ khống chế Lâm Phong tại trong vòng một canh giờ, sẽ về nhanh thôi!"  

 

 

Nói xong, Triệu Vô Cực chạy về phía Tam Khẩu Đường như một tia chớp!  

 

 

Vân Trung Thiên và Diệp Thiên Long thấy đây, mặt mày bắt đầu nghiêm lại.  

 

 

"Anh Diệp, anh nói xem lần này ngài Lâm có thể giải quyết được không?"  

 

 

"Giải quyết? Chú không biết thân phận của ngài Vô Cực hả, ông ta có thể được xếp vào hàng ngũ hai mươi cao thủ giỏi nhất tổng bộ, chỉ thiếu chút nữa đã có thể bước vào tông sư võ đạo hậu kỳ! Lần này có lẽ ngài Lâm phải giơ cờ trắng thôi!"  

 

 

"Nhưng tôi đoán *****̃ng không can gì, thái độ bên phía tổng bộ đối với ngài Lâm tương đối mập mờ, trước khi chưa điều tra rõ được thân phận của ngài Lâm, cho dù là tổng bộ *****̃ng sẽ không làm hại đến tính mạng ngài Lâm!"  

 

 

"Dù sao. . . một thanh niên khoảng ba mươi tuổi có thể ***** tổng chấp pháp Long cũng thực sự quá kinh khủng!"  

 

 

"Nói đi cũng phải nói lại, nếu như ngài Lâm có thể gia nhập bộ chấp pháp của chúng ta, cống hiến vì đất nước thì tốt biết mấy!"  

 

 

Vân Trung Thiên nói với vẻ phức tạp.  

 

 

...  

 

 

Một bên khác.  

 

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…  "Là chuyện của Tam Khẩu Đường! Có người lấy mạng sống của tất cả mọi người ở Tam Khẩu Đường ra để uy ***** anh, nói anh đến đó."    Lâm Phong đáp.    "Vậy anh mau đi đi, Đàm Thiên Hồng không phải người xấu, trước đây cũng giúp anh không ít việc!"    Trần Y Nặc nói.    "Nhưng anh không đi cùng em với con được nữa."   Adv "Chúng ta còn ở bên nhau lâu dài, kiểu gì chẳng có dịp!"    Trần Y Nặc mỉm cười.    Lâm Phong nhìn thoáng qua trần Y Nặc, khẽ gật đầu rồi không nói gì nữa, đi thẳng đến Tam Khẩu Đường!    ...   Adv Cùng lúc đó.    Tại tổng bộ của liên minh võ đạo.    Một võ giả vội vàng chạy vào, quỳ một chân xuống đất, cung kính nói với Triệu Vô Cực:    "Báo cáo ngài Triệu, căn cứ vào tình báo của người báo tin, hôm qua đệ tử chân truyền Giang Tịch Vũ của Huyền Linh Môn đã xuống núi, bây giờ đang ở Tam Khẩu Đường, tuyên bố muốn tìm Lâm Phong báo thù!"    "Giang Tịch Vũ?"    Triệu Vô Cực khẽ nhíu mày.    "Chính là con gái dầu của nhà họ Giang kia, nghe nói được một vị trưởng lão của Huyền Linh Môn nhận làm đồ đệ."    Người chấp pháp thành phố Kim Lăng - Vân Trung Thiên vội vàng đáp.    "Không biết tự lượng sức mình! Đến cả tôi còn không dám nói chắc chắn sẽ thắng Lâm Phong, chỉ là một đệ tử chân truyền mà dám đi tìm phiền phức!"    "Nếu là sư phụ của cô ta thì nghe còn tạm được!"    Triệu Vô Cực lắc đầu, sau đó đứng lên, bình tĩnh nói:    "Nếu đã vậy, tôi sẽ đi tìm Lâm Phong!"    "Vân Trung Thiên, Diệp Thiên Long, hai người ở đây trông coi Hoa viện sĩ! Không thể để cho Hoa viện sĩ bất ngờ làm loạn!"    "Tôi tranh thủ khống chế Lâm Phong tại trong vòng một canh giờ, sẽ về nhanh thôi!"    Nói xong, Triệu Vô Cực chạy về phía Tam Khẩu Đường như một tia chớp!    Vân Trung Thiên và Diệp Thiên Long thấy đây, mặt mày bắt đầu nghiêm lại.    "Anh Diệp, anh nói xem lần này ngài Lâm có thể giải quyết được không?"    "Giải quyết? Chú không biết thân phận của ngài Vô Cực hả, ông ta có thể được xếp vào hàng ngũ hai mươi cao thủ giỏi nhất tổng bộ, chỉ thiếu chút nữa đã có thể bước vào tông sư võ đạo hậu kỳ! Lần này có lẽ ngài Lâm phải giơ cờ trắng thôi!"    "Nhưng tôi đoán *****̃ng không can gì, thái độ bên phía tổng bộ đối với ngài Lâm tương đối mập mờ, trước khi chưa điều tra rõ được thân phận của ngài Lâm, cho dù là tổng bộ *****̃ng sẽ không làm hại đến tính mạng ngài Lâm!"    "Dù sao. . . một thanh niên khoảng ba mươi tuổi có thể ***** tổng chấp pháp Long cũng thực sự quá kinh khủng!"    "Nói đi cũng phải nói lại, nếu như ngài Lâm có thể gia nhập bộ chấp pháp của chúng ta, cống hiến vì đất nước thì tốt biết mấy!"    Vân Trung Thiên nói với vẻ phức tạp.    ...    Một bên khác.   Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 430