Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 433
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Đàm Thiên Hồng ép lại sự chấn động trong lòng, được Đàm Tử Minh đỡ, đi tới trước mặt Lâm Phong, cảm kích nói. “Cảm ơn cậu Lâm!” Những người khác cũng rất cung kính nói, trên mặt tràn ngập vẻ kính nể! Vốn tưởng rằng cậu Lâm và cao nhân trên núi kẻ tám lạng người nửa cân, chẳng ngờ Giang tiên tử này ở trước mặt cậu Lâm cũng chẳng là gì! Chỉ có thể nói, cậu Lâm đã mạnh quá sức tưởng tượng của mọi người. “Không cần cảm ơn, có lòng thì sưu tầm nhiều linh thạch hơn giúp tôi.” AdvLâm Phong lắc đầu. “Cậu Lâm, cậu yên tâm đi! Sau này chúng tôi nhất định sẽ coi chuyện tìm linh thạch là quan trọng hàng đầu, tôi sẽ kêu gọi các thế lực khác ở Kim Lăng cũng tham gia!” Đàm Thiên Hồng vội vàng nói. “Tốt lắm.” Adv Lâm Phong nở nụ cười thỏa mãn. Đàm Thiên Hồng này không tồi, sau này có thể bồi dưỡng nhiều hơn một chút. Lúc này, một bóng dáng chạy như bay tới. Người tới là Triệu Vô Cực! Ánh mắt sắc bén của Triệu Vô Cực quét quanh một lượt, cuối cùng dừng lại ở đống tro tàn trên đất, nhíu mày lại. Ông ta nhìn ra đây là tro cốt người! Không ngờ mình dùng tốc độ nhanh nhất để tới mà vẫn đến chậm! “Lâm Phong! Cậu giết đệ tử chân truyền của Huyền Linh môn, Giang Tịch Vũ? Triệu Vô Cực nặng nề hỏi. Đàm Thiên Hồng định lên tiếng nhưng bị Lâm Phong cản lại. Lâm Phong nhìn Triệu Vô Cực, phát hiện thực lực của người trung niên này không kém mấy trưởng lão của Quỷ Ẩn Tông, điều này khiến anh hơi ngạc nhiên. “Ông là ai?” Lâm Phong hỏi. “Tôi là Triệu Vô Cực của tổng bộ chấp pháp!” Triệu Vô Cực nói thẳng ra thân phận của mình! Người của Tam Khẩu Đường nghe vậy đều nhăn mặt lại, trái tim run rẩy! Người của Tổng bộ chấp pháp! Trong lòng mọi người đều thấy hơi không ổn, nghĩ sẽ xảy ra chuyện lớn tới nơi rồi! Trước kia cậu Lâm ở thành phố Kim Lăng hoành hành không kiêng nể ai, giết không ít người, bây giờ quả nhiên người phía trên đã để ý rồi! Bất kể ra sao, nếu đã bị nhà nước chú ý, thì chắc chắn là vấn đề lớn! “Tên Triệu Vô Cực nghe cũng không khác gì mấy tên chết sớm trong truyện, ông cũng tới làm phiền tôi à?” Lâm Phong hỏi. “Lâm Phong! Cậu quả đúng như lời đồn, thật ngông cuồng!” Triệu Vô Cực giễu cợt, rồi nói tiếp: “Tôi không muốn phí lời với cậu nữa, bây giờ hãy ngoan ngoãn theo tôi về tiếp nhận điều tra đi!” “Tôi có thể trực tiếp nói rõ cho cậu biết, phía trên có một nhân vật lớn đã mở lời muốn bảo vệ cậu! Cho nên…cậu sẽ không gặp nguy hiểm gì tới tính mạng đâu! Nhưng tội chết có thể miễn, còn tội sống có tha!” Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Đàm Thiên Hồng ép lại sự chấn động trong lòng, được Đàm Tử Minh đỡ, đi tới trước mặt Lâm Phong, cảm kích nói.
“Cảm ơn cậu Lâm!”
Những người khác cũng rất cung kính nói, trên mặt tràn ngập vẻ kính nể! Vốn tưởng rằng cậu Lâm và cao nhân trên núi kẻ tám lạng người nửa cân, chẳng ngờ Giang tiên tử này ở trước mặt cậu Lâm cũng chẳng là gì!
Chỉ có thể nói, cậu Lâm đã mạnh quá sức tưởng tượng của mọi người.
“Không cần cảm ơn, có lòng thì sưu tầm nhiều linh thạch hơn giúp tôi.”
Adv
Lâm Phong lắc đầu.
“Cậu Lâm, cậu yên tâm đi! Sau này chúng tôi nhất định sẽ coi chuyện tìm linh thạch là quan trọng hàng đầu, tôi sẽ kêu gọi các thế lực khác ở Kim Lăng cũng tham gia!”
Đàm Thiên Hồng vội vàng nói.
“Tốt lắm.”
Adv
Lâm Phong nở nụ cười thỏa mãn.
Đàm Thiên Hồng này không tồi, sau này có thể bồi dưỡng nhiều hơn một chút.
Lúc này, một bóng dáng chạy như bay tới.
Người tới là Triệu Vô Cực!
Ánh mắt sắc bén của Triệu Vô Cực quét quanh một lượt, cuối cùng dừng lại ở đống tro tàn trên đất, nhíu mày lại.
Ông ta nhìn ra đây là tro cốt người!
Không ngờ mình dùng tốc độ nhanh nhất để tới mà vẫn đến chậm!
“Lâm Phong! Cậu giết đệ tử chân truyền của Huyền Linh môn, Giang Tịch Vũ?
Triệu Vô Cực nặng nề hỏi.
Đàm Thiên Hồng định lên tiếng nhưng bị Lâm Phong cản lại.
Lâm Phong nhìn Triệu Vô Cực, phát hiện thực lực của người trung niên này không kém mấy trưởng lão của Quỷ Ẩn Tông, điều này khiến anh hơi ngạc nhiên.
“Ông là ai?”
Lâm Phong hỏi.
“Tôi là Triệu Vô Cực của tổng bộ chấp pháp!”
Triệu Vô Cực nói thẳng ra thân phận của mình!
Người của Tam Khẩu Đường nghe vậy đều nhăn mặt lại, trái tim run rẩy!
Người của Tổng bộ chấp pháp!
Trong lòng mọi người đều thấy hơi không ổn, nghĩ sẽ xảy ra chuyện lớn tới nơi rồi!
Trước kia cậu Lâm ở thành phố Kim Lăng hoành hành không kiêng nể ai, giết không ít người, bây giờ quả nhiên người phía trên đã để ý rồi!
Bất kể ra sao, nếu đã bị nhà nước chú ý, thì chắc chắn là vấn đề lớn!
“Tên Triệu Vô Cực nghe cũng không khác gì mấy tên chết sớm trong truyện, ông cũng tới làm phiền tôi à?”
Lâm Phong hỏi.
“Lâm Phong! Cậu quả đúng như lời đồn, thật ngông cuồng!”
Triệu Vô Cực giễu cợt, rồi nói tiếp:
“Tôi không muốn phí lời với cậu nữa, bây giờ hãy ngoan ngoãn theo tôi về tiếp nhận điều tra đi!”
“Tôi có thể trực tiếp nói rõ cho cậu biết, phía trên có một nhân vật lớn đã mở lời muốn bảo vệ cậu! Cho nên…cậu sẽ không gặp nguy hiểm gì tới tính mạng đâu! Nhưng tội chết có thể miễn, còn tội sống có tha!”
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Đàm Thiên Hồng ép lại sự chấn động trong lòng, được Đàm Tử Minh đỡ, đi tới trước mặt Lâm Phong, cảm kích nói. “Cảm ơn cậu Lâm!” Những người khác cũng rất cung kính nói, trên mặt tràn ngập vẻ kính nể! Vốn tưởng rằng cậu Lâm và cao nhân trên núi kẻ tám lạng người nửa cân, chẳng ngờ Giang tiên tử này ở trước mặt cậu Lâm cũng chẳng là gì! Chỉ có thể nói, cậu Lâm đã mạnh quá sức tưởng tượng của mọi người. “Không cần cảm ơn, có lòng thì sưu tầm nhiều linh thạch hơn giúp tôi.” AdvLâm Phong lắc đầu. “Cậu Lâm, cậu yên tâm đi! Sau này chúng tôi nhất định sẽ coi chuyện tìm linh thạch là quan trọng hàng đầu, tôi sẽ kêu gọi các thế lực khác ở Kim Lăng cũng tham gia!” Đàm Thiên Hồng vội vàng nói. “Tốt lắm.” Adv Lâm Phong nở nụ cười thỏa mãn. Đàm Thiên Hồng này không tồi, sau này có thể bồi dưỡng nhiều hơn một chút. Lúc này, một bóng dáng chạy như bay tới. Người tới là Triệu Vô Cực! Ánh mắt sắc bén của Triệu Vô Cực quét quanh một lượt, cuối cùng dừng lại ở đống tro tàn trên đất, nhíu mày lại. Ông ta nhìn ra đây là tro cốt người! Không ngờ mình dùng tốc độ nhanh nhất để tới mà vẫn đến chậm! “Lâm Phong! Cậu giết đệ tử chân truyền của Huyền Linh môn, Giang Tịch Vũ? Triệu Vô Cực nặng nề hỏi. Đàm Thiên Hồng định lên tiếng nhưng bị Lâm Phong cản lại. Lâm Phong nhìn Triệu Vô Cực, phát hiện thực lực của người trung niên này không kém mấy trưởng lão của Quỷ Ẩn Tông, điều này khiến anh hơi ngạc nhiên. “Ông là ai?” Lâm Phong hỏi. “Tôi là Triệu Vô Cực của tổng bộ chấp pháp!” Triệu Vô Cực nói thẳng ra thân phận của mình! Người của Tam Khẩu Đường nghe vậy đều nhăn mặt lại, trái tim run rẩy! Người của Tổng bộ chấp pháp! Trong lòng mọi người đều thấy hơi không ổn, nghĩ sẽ xảy ra chuyện lớn tới nơi rồi! Trước kia cậu Lâm ở thành phố Kim Lăng hoành hành không kiêng nể ai, giết không ít người, bây giờ quả nhiên người phía trên đã để ý rồi! Bất kể ra sao, nếu đã bị nhà nước chú ý, thì chắc chắn là vấn đề lớn! “Tên Triệu Vô Cực nghe cũng không khác gì mấy tên chết sớm trong truyện, ông cũng tới làm phiền tôi à?” Lâm Phong hỏi. “Lâm Phong! Cậu quả đúng như lời đồn, thật ngông cuồng!” Triệu Vô Cực giễu cợt, rồi nói tiếp: “Tôi không muốn phí lời với cậu nữa, bây giờ hãy ngoan ngoãn theo tôi về tiếp nhận điều tra đi!” “Tôi có thể trực tiếp nói rõ cho cậu biết, phía trên có một nhân vật lớn đã mở lời muốn bảo vệ cậu! Cho nên…cậu sẽ không gặp nguy hiểm gì tới tính mạng đâu! Nhưng tội chết có thể miễn, còn tội sống có tha!” Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!