Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…

Chương 435

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Triệu Vô Cực nghe vậy, đột nhiên đồng tử co lại, thất thanh nói:    “Ông là Ảnh võ giả, cuồng nhân?”    “Không hổ là nhân vật cấp bậc tổ trưởng có khác, cũng xem như có chút kiến thức!”    Cuồng nhân khẽ gật đầu.    Triệu Vô Cực nghe vậy thì sắc mặt thay đổi, nhất thời không nói gì.   Adv Mà những người khác ở hiện trường lại có vẻ mặt ngờ vực, bọn họ căn bản chưa từng nghe tới hai từ “cuồng nhân” này!    Lúc này, Đàm Tử Minh lấy điện thoại đăng nhập vào tài khoản web đen của mình và tìm kiếm.    Sau khi nhìn thấy phần giới thiệu cuồng nhân Ảnh võ giả, anh ta cũng không khỏi há hốc mồm, kêu lên:    “Cuồng nhân Ảnh võ giả, là cường giả siêu cấp đứng trong top 50 của bảng tổng xếp hạng sát thủ trên web đen, lại là cưởng giả đỉnh cao của nhóm Bát Kỳ người nước Oa, trong toàn bộ nhóm Bát Kỳ, chỉ có số ít người có thể đánh bại được cuồng nhân!   Adv “Mà nhóm Bát Kỳ là một trong bốn tổ chức sát thủ đỉnh cao trên web đen, tổ chức này lại cực kỳ đối đầu với nước Đại Hạ chúng ta, đã từng ám sát rất nhiều tinh anh nhân sĩ của nước Đại Hạ!    Cùng với lời nói thấp thỏm lo sợ này của Đàm Tử Minh, cả phòng đột nhiên trở nên yên tĩnh.    Thực ra Triệu Vô Cực vẫn giữ im lặng!    Hiển nhiên, đối mặt với nhân vật đáng sợ như vậy, ông ta cũng cảm thấy áp lực rất lớn!    “Sao thế? Thế mà đã sợ rồi sao? Không phải ai cũng nói người của nước Đại Hạ đều rất khí phách, không sợ chết sao?”    “Xem ra, cũng chỉ có thế thôi!”    Cuồng nhân Ảnh võ giả nhàn nhạt nói.    Đôi mắt ông ta quét qua toàn hiện trường, ánh mắt thản nhiên đó giống như đang nhìn một đám sâu kiến!    “Ông quá ngạo mạn rồi đây! Nơi đây là nước Đại Hạ, ông dám một mình nhập cảnh, lại còn công khai khiêu chiến tôi như vậy! Hôm nay tôi buộc phải giết ông!” Triệu Vô Cực hừ lạnh một tiếng.    Ông ta chỉ kiêng dè danh tiếng của cuồng nhân, nhưng nếu mà nói sợ thì cũng không đến mức như vậy!    Ông thân là tổ trường tổ 17 của tổng bộ chấp pháp, đã nửa bước chân bước vào hậu kỳ tông sư võ đạo, có đủ tự tin để đánh thắng cuồng nhân này!    “Ầm!”    Triệu Vô Cực dùng một chân đạp xuống đất, mượn lực *****, thân hình giống như một tia chớp, dùng tốc độ cực nhanh đấm vào cuồng nhân!    Thấy cú đấm này sắp đánh trúng lên người cuồng nhân, thế nhưng đúng vào lúc này, thân thể cuồng nhân lại biến mất ngay tại chỗ, chỉ lưu lại một phân thân ảo ảnh dần dần phân tán,    “Vù!!!”    Sức mạnh nắm đấm của Triệu Vô Cực kinh người, trực tiếp đánh tan ảnh phân thân, cú đấm đáng sợ còn khiến cho bàn ghế không xa đều bị đánh vỡ nát!    “Soạt~”    Chân thân của cuồng nhân xuất hiện phía sau Triệu Vô Cực, nhàn nhạt nói:    “Quá chậm quá chậm, tốc độ của ông thực sự quá chậm rồi!”    “Hừm!!!”    Triệu Vô cực hừ lạnh một tiếng, sau đó nhanh chóng xoay người đấm vào cuồng nhân, nhưng lần này cũng vẫn chỉ đánh vào phân thân do cuồng nhân để lại!    “Đây chính là thực lực của ông sao? Đường đường là đội trưởng tổ 17 bộ chấp pháp của nước Đại Hạ, không ngờ lại yếu như vậy?”    Cuồng nhân nhìn Triệu Vô Cực, vẻ mặt đầy sự khinh thường.    Ông ta đặt tay lên cán đao ở phần bụng, nhàn nhạt nói: “Nếu ông yếu như vậy, tôi nghĩ cuộc chiến có thể kết thúc rồi!”   Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất  (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website

Triệu Vô Cực nghe vậy, đột nhiên đồng tử co lại, thất thanh nói:  

 

 

“Ông là Ảnh võ giả, cuồng nhân?”  

 

 

“Không hổ là nhân vật cấp bậc tổ trưởng có khác, cũng xem như có chút kiến thức!”  

 

 

Cuồng nhân khẽ gật đầu.  

 

 

Triệu Vô Cực nghe vậy thì sắc mặt thay đổi, nhất thời không nói gì.  

 

Adv

 

Mà những người khác ở hiện trường lại có vẻ mặt ngờ vực, bọn họ căn bản chưa từng nghe tới hai từ “cuồng nhân” này!  

 

 

Lúc này, Đàm Tử Minh lấy điện thoại đăng nhập vào tài khoản web đen của mình và tìm kiếm.  

 

 

Sau khi nhìn thấy phần giới thiệu cuồng nhân Ảnh võ giả, anh ta cũng không khỏi há hốc mồm, kêu lên:  

 

 

“Cuồng nhân Ảnh võ giả, là cường giả siêu cấp đứng trong top 50 của bảng tổng xếp hạng sát thủ trên web đen, lại là cưởng giả đỉnh cao của nhóm Bát Kỳ người nước Oa, trong toàn bộ nhóm Bát Kỳ, chỉ có số ít người có thể đánh bại được cuồng nhân!  

 

Adv

 

“Mà nhóm Bát Kỳ là một trong bốn tổ chức sát thủ đỉnh cao trên web đen, tổ chức này lại cực kỳ đối đầu với nước Đại Hạ chúng ta, đã từng ám sát rất nhiều tinh anh nhân sĩ của nước Đại Hạ!  

 

 

Cùng với lời nói thấp thỏm lo sợ này của Đàm Tử Minh, cả phòng đột nhiên trở nên yên tĩnh.  

 

 

Thực ra Triệu Vô Cực vẫn giữ im lặng!  

 

 

Hiển nhiên, đối mặt với nhân vật đáng sợ như vậy, ông ta cũng cảm thấy áp lực rất lớn!  

 

 

“Sao thế? Thế mà đã sợ rồi sao? Không phải ai cũng nói người của nước Đại Hạ đều rất khí phách, không sợ chết sao?”  

 

 

“Xem ra, cũng chỉ có thế thôi!”  

 

 

Cuồng nhân Ảnh võ giả nhàn nhạt nói.  

 

 

Đôi mắt ông ta quét qua toàn hiện trường, ánh mắt thản nhiên đó giống như đang nhìn một đám sâu kiến!  

 

 

“Ông quá ngạo mạn rồi đây! Nơi đây là nước Đại Hạ, ông dám một mình nhập cảnh, lại còn công khai khiêu chiến tôi như vậy! Hôm nay tôi buộc phải giết ông!” Triệu Vô Cực hừ lạnh một tiếng.  

 

 

Ông ta chỉ kiêng dè danh tiếng của cuồng nhân, nhưng nếu mà nói sợ thì cũng không đến mức như vậy!  

 

 

Ông thân là tổ trường tổ 17 của tổng bộ chấp pháp, đã nửa bước chân bước vào hậu kỳ tông sư võ đạo, có đủ tự tin để đánh thắng cuồng nhân này!  

 

 

“Ầm!”  

 

 

Triệu Vô Cực dùng một chân đạp xuống đất, mượn lực *****, thân hình giống như một tia chớp, dùng tốc độ cực nhanh đấm vào cuồng nhân!  

 

 

Thấy cú đấm này sắp đánh trúng lên người cuồng nhân, thế nhưng đúng vào lúc này, thân thể cuồng nhân lại biến mất ngay tại chỗ, chỉ lưu lại một phân thân ảo ảnh dần dần phân tán,  

 

 

“Vù!!!”  

 

 

Sức mạnh nắm đấm của Triệu Vô Cực kinh người, trực tiếp đánh tan ảnh phân thân, cú đấm đáng sợ còn khiến cho bàn ghế không xa đều bị đánh vỡ nát!  

 

 

“Soạt~”  

 

 

Chân thân của cuồng nhân xuất hiện phía sau Triệu Vô Cực, nhàn nhạt nói:  

 

 

“Quá chậm quá chậm, tốc độ của ông thực sự quá chậm rồi!”  

 

 

“Hừm!!!”  

 

 

Triệu Vô cực hừ lạnh một tiếng, sau đó nhanh chóng xoay người đấm vào cuồng nhân, nhưng lần này cũng vẫn chỉ đánh vào phân thân do cuồng nhân để lại!  

 

 

“Đây chính là thực lực của ông sao? Đường đường là đội trưởng tổ 17 bộ chấp pháp của nước Đại Hạ, không ngờ lại yếu như vậy?”  

 

 

Cuồng nhân nhìn Triệu Vô Cực, vẻ mặt đầy sự khinh thường.  

 

 

Ông ta đặt tay lên cán đao ở phần bụng, nhàn nhạt nói: “Nếu ông yếu như vậy, tôi nghĩ cuộc chiến có thể kết thúc rồi!”  

 

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất  (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Triệu Vô Cực nghe vậy, đột nhiên đồng tử co lại, thất thanh nói:    “Ông là Ảnh võ giả, cuồng nhân?”    “Không hổ là nhân vật cấp bậc tổ trưởng có khác, cũng xem như có chút kiến thức!”    Cuồng nhân khẽ gật đầu.    Triệu Vô Cực nghe vậy thì sắc mặt thay đổi, nhất thời không nói gì.   Adv Mà những người khác ở hiện trường lại có vẻ mặt ngờ vực, bọn họ căn bản chưa từng nghe tới hai từ “cuồng nhân” này!    Lúc này, Đàm Tử Minh lấy điện thoại đăng nhập vào tài khoản web đen của mình và tìm kiếm.    Sau khi nhìn thấy phần giới thiệu cuồng nhân Ảnh võ giả, anh ta cũng không khỏi há hốc mồm, kêu lên:    “Cuồng nhân Ảnh võ giả, là cường giả siêu cấp đứng trong top 50 của bảng tổng xếp hạng sát thủ trên web đen, lại là cưởng giả đỉnh cao của nhóm Bát Kỳ người nước Oa, trong toàn bộ nhóm Bát Kỳ, chỉ có số ít người có thể đánh bại được cuồng nhân!   Adv “Mà nhóm Bát Kỳ là một trong bốn tổ chức sát thủ đỉnh cao trên web đen, tổ chức này lại cực kỳ đối đầu với nước Đại Hạ chúng ta, đã từng ám sát rất nhiều tinh anh nhân sĩ của nước Đại Hạ!    Cùng với lời nói thấp thỏm lo sợ này của Đàm Tử Minh, cả phòng đột nhiên trở nên yên tĩnh.    Thực ra Triệu Vô Cực vẫn giữ im lặng!    Hiển nhiên, đối mặt với nhân vật đáng sợ như vậy, ông ta cũng cảm thấy áp lực rất lớn!    “Sao thế? Thế mà đã sợ rồi sao? Không phải ai cũng nói người của nước Đại Hạ đều rất khí phách, không sợ chết sao?”    “Xem ra, cũng chỉ có thế thôi!”    Cuồng nhân Ảnh võ giả nhàn nhạt nói.    Đôi mắt ông ta quét qua toàn hiện trường, ánh mắt thản nhiên đó giống như đang nhìn một đám sâu kiến!    “Ông quá ngạo mạn rồi đây! Nơi đây là nước Đại Hạ, ông dám một mình nhập cảnh, lại còn công khai khiêu chiến tôi như vậy! Hôm nay tôi buộc phải giết ông!” Triệu Vô Cực hừ lạnh một tiếng.    Ông ta chỉ kiêng dè danh tiếng của cuồng nhân, nhưng nếu mà nói sợ thì cũng không đến mức như vậy!    Ông thân là tổ trường tổ 17 của tổng bộ chấp pháp, đã nửa bước chân bước vào hậu kỳ tông sư võ đạo, có đủ tự tin để đánh thắng cuồng nhân này!    “Ầm!”    Triệu Vô Cực dùng một chân đạp xuống đất, mượn lực *****, thân hình giống như một tia chớp, dùng tốc độ cực nhanh đấm vào cuồng nhân!    Thấy cú đấm này sắp đánh trúng lên người cuồng nhân, thế nhưng đúng vào lúc này, thân thể cuồng nhân lại biến mất ngay tại chỗ, chỉ lưu lại một phân thân ảo ảnh dần dần phân tán,    “Vù!!!”    Sức mạnh nắm đấm của Triệu Vô Cực kinh người, trực tiếp đánh tan ảnh phân thân, cú đấm đáng sợ còn khiến cho bàn ghế không xa đều bị đánh vỡ nát!    “Soạt~”    Chân thân của cuồng nhân xuất hiện phía sau Triệu Vô Cực, nhàn nhạt nói:    “Quá chậm quá chậm, tốc độ của ông thực sự quá chậm rồi!”    “Hừm!!!”    Triệu Vô cực hừ lạnh một tiếng, sau đó nhanh chóng xoay người đấm vào cuồng nhân, nhưng lần này cũng vẫn chỉ đánh vào phân thân do cuồng nhân để lại!    “Đây chính là thực lực của ông sao? Đường đường là đội trưởng tổ 17 bộ chấp pháp của nước Đại Hạ, không ngờ lại yếu như vậy?”    Cuồng nhân nhìn Triệu Vô Cực, vẻ mặt đầy sự khinh thường.    Ông ta đặt tay lên cán đao ở phần bụng, nhàn nhạt nói: “Nếu ông yếu như vậy, tôi nghĩ cuộc chiến có thể kết thúc rồi!”   Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất  (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website

Chương 435