Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 438
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Vẻ mặt Triệu Vô Cực căng thẳng nói. Lâm Phong hời hợt liếc nhìn Triệu Vô Cực, sau đó tùy ý vung tay lên. “Vù~” Đao khí ngút trời kia trong chốc lát tan thành mây khói. “Xem ra ông quả thực rất yếu! Vậy thì…kết thúc trận chiến đi! Tên lùn đến từ nước Oa.” AdvLâm Phong nhấc tay phải lên, tay phải mảnh khảnh trắng trẻo giữa không trung bỗng chốc phóng to vô số lần, đập tới cuồng nhân như rung chuyển cả bầu trời. “Nhẫn Thuật – Thủ Ngự Chi Thuẫn” Sắc mặt cuồng nhân hơi biến đổi, lập tức kết ra tấm khiên nhẫn thuật giống như vừa rồi, nhưng tấm khiên bảo vệ này căn bản không có tác dụng, bị bàn tay to chạm nhẹ thôi đã vỡ tan thành từng mảnh. Khoảnh khắc tiếp theo. Adv“Ầm!” Cuồng nhân trực tiếp bị đánh tan thành một đám sương máu. Chết rồi? Cứ thế mà chết? Triệu Vô Cực ngây người. Đám người Đàm Thiên Hồng cũng ngây người! Lúc Lâm Phong và cuồng nhân đánh nhau,trong đầu bọn họ nghĩ ra rất nhiều khả năng, chỉ không nghĩ rằng cuồng nhân sẽ bị Lâm Phong giết trong chớp mắt! Lâm Phong mạnh tới mức nào? Anh không có giới hạn cao nhất sao? Bất kể là ai, nếu không bị bóp gãy cổ thì sẽ thành tro cốt, hoặc đập phát thành thịt vụn! Chưa từng thấy ai đỡ được một chiêu của Lâm Phong! Lúc này, Lâm Phong tiến lên nhặt Võ Sĩ đao vừa rơi xuống đất lên, nhíu mày. Tuy rằng một cái tát vừa nãy của anh không dùng quá nhiều lực, nhưng những thanh đao bình thường khó mà trụ được! Thanh Võ Sĩ đao này không tầm thường! Lâm Phong cầm lấy nó cẩn thận quan sát, phát hiện trên chuôi đao có khắc hai chữ “Thôn chính”. “Hóa ra là yêu đao Thôn chính!” Ánh mắt Lâm Phong hơi nhúc nhích. Ở nước Oai có mười thanh đao nổi tiếng, theo thứ tự là Thủy Quảng, Trường Thuyền, Quỷ Hoàn, Quỳ Văn, Cúc Nhất, Lôi Thiết, Chính Tông, Trung Cát, Thiên Quốc và Thôn Chính! Mười thanh đao tiếng tăm lừng lẫy ở nước Oai, đều là thần binh lợi khí! Không ngờ trong tay Cuồng nhân lại có một cái! “Thoạt nhìn cũng bình thường, cùng lắm thì ngang được pháp khí trung phẩm, xem ra Oai quốc yếu hơn mình nghĩ!” Lâm Phong lắc đầu. Ở giới tu tiên, cấp bậc các loại vũ khí chia làm: pháp khí, linh khí, pháp bảo, linh bảo cùng tiên khí trong truyền thuyết. Những cấp bậc này cũng chia ra làm trung phẩm, hạ phẩm, thượng phẩm, cực phẩm… Cho nên một món pháp khí trung phẩm thực sự không vào nổi mắt xanh của Lâm Phong! Đương nhiên, thứ này đối với giới võ đạo mà nói, chắc chắn đã được coi là thần binh lợi khí rồi! Nghĩ vậy, Lâm Phong bỏ Thôn Chính vào túi càn khôn, xem sau này có thể đi đổi chút linh thạch hay không. “Lâm Phong, cảm ơn cậu!” Lúc này, Triệu Vô Cực lấy lại tinh thần, tiến lên, chân thành nói cảm ơn. Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vẻ mặt Triệu Vô Cực căng thẳng nói.
Lâm Phong hời hợt liếc nhìn Triệu Vô Cực, sau đó tùy ý vung tay lên.
“Vù~”
Đao khí ngút trời kia trong chốc lát tan thành mây khói.
“Xem ra ông quả thực rất yếu! Vậy thì…kết thúc trận chiến đi! Tên lùn đến từ nước Oa.”
Adv
Lâm Phong nhấc tay phải lên, tay phải mảnh khảnh trắng trẻo giữa không trung bỗng chốc phóng to vô số lần, đập tới cuồng nhân như rung chuyển cả bầu trời.
“Nhẫn Thuật – Thủ Ngự Chi Thuẫn”
Sắc mặt cuồng nhân hơi biến đổi, lập tức kết ra tấm khiên nhẫn thuật giống như vừa rồi, nhưng tấm khiên bảo vệ này căn bản không có tác dụng, bị bàn tay to chạm nhẹ thôi đã vỡ tan thành từng mảnh.
Khoảnh khắc tiếp theo.
Adv
“Ầm!”
Cuồng nhân trực tiếp bị đánh tan thành một đám sương máu.
Chết rồi?
Cứ thế mà chết?
Triệu Vô Cực ngây người.
Đám người Đàm Thiên Hồng cũng ngây người!
Lúc Lâm Phong và cuồng nhân đánh nhau,trong đầu bọn họ nghĩ ra rất nhiều khả năng, chỉ không nghĩ rằng cuồng nhân sẽ bị Lâm Phong giết trong chớp mắt!
Lâm Phong mạnh tới mức nào?
Anh không có giới hạn cao nhất sao?
Bất kể là ai, nếu không bị bóp gãy cổ thì sẽ thành tro cốt, hoặc đập phát thành thịt vụn!
Chưa từng thấy ai đỡ được một chiêu của Lâm Phong!
Lúc này, Lâm Phong tiến lên nhặt Võ Sĩ đao vừa rơi xuống đất lên, nhíu mày.
Tuy rằng một cái tát vừa nãy của anh không dùng quá nhiều lực, nhưng những thanh đao bình thường khó mà trụ được! Thanh Võ Sĩ đao này không tầm thường!
Lâm Phong cầm lấy nó cẩn thận quan sát, phát hiện trên chuôi đao có khắc hai chữ “Thôn chính”.
“Hóa ra là yêu đao Thôn chính!”
Ánh mắt Lâm Phong hơi nhúc nhích.
Ở nước Oai có mười thanh đao nổi tiếng, theo thứ tự là Thủy Quảng, Trường Thuyền, Quỷ Hoàn, Quỳ Văn, Cúc Nhất, Lôi Thiết, Chính Tông, Trung Cát, Thiên Quốc và Thôn Chính!
Mười thanh đao tiếng tăm lừng lẫy ở nước Oai, đều là thần binh lợi khí!
Không ngờ trong tay Cuồng nhân lại có một cái!
“Thoạt nhìn cũng bình thường, cùng lắm thì ngang được pháp khí trung phẩm, xem ra Oai quốc yếu hơn mình nghĩ!” Lâm Phong lắc đầu.
Ở giới tu tiên, cấp bậc các loại vũ khí chia làm: pháp khí, linh khí, pháp bảo, linh bảo cùng tiên khí trong truyền thuyết.
Những cấp bậc này cũng chia ra làm trung phẩm, hạ phẩm, thượng phẩm, cực phẩm…
Cho nên một món pháp khí trung phẩm thực sự không vào nổi mắt xanh của Lâm Phong!
Đương nhiên, thứ này đối với giới võ đạo mà nói, chắc chắn đã được coi là thần binh lợi khí rồi!
Nghĩ vậy, Lâm Phong bỏ Thôn Chính vào túi càn khôn, xem sau này có thể đi đổi chút linh thạch hay không.
“Lâm Phong, cảm ơn cậu!”
Lúc này, Triệu Vô Cực lấy lại tinh thần, tiến lên, chân thành nói cảm ơn.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Vẻ mặt Triệu Vô Cực căng thẳng nói. Lâm Phong hời hợt liếc nhìn Triệu Vô Cực, sau đó tùy ý vung tay lên. “Vù~” Đao khí ngút trời kia trong chốc lát tan thành mây khói. “Xem ra ông quả thực rất yếu! Vậy thì…kết thúc trận chiến đi! Tên lùn đến từ nước Oa.” AdvLâm Phong nhấc tay phải lên, tay phải mảnh khảnh trắng trẻo giữa không trung bỗng chốc phóng to vô số lần, đập tới cuồng nhân như rung chuyển cả bầu trời. “Nhẫn Thuật – Thủ Ngự Chi Thuẫn” Sắc mặt cuồng nhân hơi biến đổi, lập tức kết ra tấm khiên nhẫn thuật giống như vừa rồi, nhưng tấm khiên bảo vệ này căn bản không có tác dụng, bị bàn tay to chạm nhẹ thôi đã vỡ tan thành từng mảnh. Khoảnh khắc tiếp theo. Adv“Ầm!” Cuồng nhân trực tiếp bị đánh tan thành một đám sương máu. Chết rồi? Cứ thế mà chết? Triệu Vô Cực ngây người. Đám người Đàm Thiên Hồng cũng ngây người! Lúc Lâm Phong và cuồng nhân đánh nhau,trong đầu bọn họ nghĩ ra rất nhiều khả năng, chỉ không nghĩ rằng cuồng nhân sẽ bị Lâm Phong giết trong chớp mắt! Lâm Phong mạnh tới mức nào? Anh không có giới hạn cao nhất sao? Bất kể là ai, nếu không bị bóp gãy cổ thì sẽ thành tro cốt, hoặc đập phát thành thịt vụn! Chưa từng thấy ai đỡ được một chiêu của Lâm Phong! Lúc này, Lâm Phong tiến lên nhặt Võ Sĩ đao vừa rơi xuống đất lên, nhíu mày. Tuy rằng một cái tát vừa nãy của anh không dùng quá nhiều lực, nhưng những thanh đao bình thường khó mà trụ được! Thanh Võ Sĩ đao này không tầm thường! Lâm Phong cầm lấy nó cẩn thận quan sát, phát hiện trên chuôi đao có khắc hai chữ “Thôn chính”. “Hóa ra là yêu đao Thôn chính!” Ánh mắt Lâm Phong hơi nhúc nhích. Ở nước Oai có mười thanh đao nổi tiếng, theo thứ tự là Thủy Quảng, Trường Thuyền, Quỷ Hoàn, Quỳ Văn, Cúc Nhất, Lôi Thiết, Chính Tông, Trung Cát, Thiên Quốc và Thôn Chính! Mười thanh đao tiếng tăm lừng lẫy ở nước Oai, đều là thần binh lợi khí! Không ngờ trong tay Cuồng nhân lại có một cái! “Thoạt nhìn cũng bình thường, cùng lắm thì ngang được pháp khí trung phẩm, xem ra Oai quốc yếu hơn mình nghĩ!” Lâm Phong lắc đầu. Ở giới tu tiên, cấp bậc các loại vũ khí chia làm: pháp khí, linh khí, pháp bảo, linh bảo cùng tiên khí trong truyền thuyết. Những cấp bậc này cũng chia ra làm trung phẩm, hạ phẩm, thượng phẩm, cực phẩm… Cho nên một món pháp khí trung phẩm thực sự không vào nổi mắt xanh của Lâm Phong! Đương nhiên, thứ này đối với giới võ đạo mà nói, chắc chắn đã được coi là thần binh lợi khí rồi! Nghĩ vậy, Lâm Phong bỏ Thôn Chính vào túi càn khôn, xem sau này có thể đi đổi chút linh thạch hay không. “Lâm Phong, cảm ơn cậu!” Lúc này, Triệu Vô Cực lấy lại tinh thần, tiến lên, chân thành nói cảm ơn. Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!