Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…

Chương 441

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Bị tìm tận cửa để trả thù!   “Thanh niên kia có nói mình có thân phận gì không?”    Huyền Trần nặng nề hỏi.    “Hắn nói mình tên Lâm Phong.”    Đệ tử lo lắng đáp.    “Lâm Phong?”   Adv Huyền Đức nghe vậy, vẻ mặt thay đổi, trong lòng dậy sóng.    Vì chuyện của Giang Tịch Vũ, lão ta rất quen với cái tên này!    Lát sau, lão ta cảm thấy là trùng tên thôi!    Một võ giả tầm thường sao có thể mạnh như vậy được!    Adv“Nghe giọng ông kinh ngạc như thế, lẽ nào là ông tự rước về?”    Huyền Trần lạnh lùng nhìn Huyền Đức.    “Không thể! Tôi cũng không quen Lâm Phong nào cả, hơn nữa Huyền Minh sư huynh còn không phải đối thủ thì sao tôi dám trêu vào cường giả như thế!”    Huyền Đức ho khan một cái, vội vàng phủ nhận.    “Ông chắc chứ?”    Huyền Trần nheo mắt lại.    “Tôi có thể dùng nhân cách của mình để đảm bảo!”    Huyền Đức nghiêm túc trả lời.    Huyền Trần không hỏi nữa, nhìn đệ tử nói:    “Người kia đang ở đâu?”    “Ở phòng họp chờ người!”    Đệ tử đáp lời.    “Đi, qua xem thế nào.”    Huyền Trần nặng nề nói.    Cả người ông ta biến thành một luồng sáng, bay về phía phòng họp trên núi.    Huyền Đức thấy vậy đứng ngồi không yên.    Thật sự không phải Lâm Phong kia đấy chứ?    Nếu vậy thì lão ta khẳng định Chưởng môn sư huynh sẽ giết mình mất!    …    Trong phòng họp của Huyền Linh Môn.    Lâm Phong không hề khách khí mà ngồi chỗ cao nhất, chậm rãi uống trà.    Mười mấy trưởng lão còn lại sưng mặt sưng mũi đứng dưới, ánh mắt nhìn Lâm Phong đầy kính sợ.    Thanh niên này quá mạnh!    Mười mấy người họ cùng đánh còn bị đối phương thoải mái đáp trả, hoàn toàn không tốn sức!    Có lẽ toàn bộ Huyền Linh Môn chỉ có Chưởng môn đánh lại được!    Lúc này Lâm Phong đột nhiên đặt chén trà lên bàn, lạnh lùng nói:    “Mười phút rồi, Chưởng môn của các người còn chưa tới! Xem ra tôi phải giết người mua vui thôi, nếu không các người không coi tôi ra gì!”    “Tiền bối chờ một lát! Chưởng môn sư huynh của tôi chắc đang tới! Dù Huyền Linh Môn tôi đắc tội cậu thế nào thì cũng nhất định sẽ cho cậu một câu trả lời thuyết phục!”    Huyền Minh vội vàng cười làm lành.    “Đúng vậy tiền bối, cậu cứ yên tâm đi! Huyền Linh Môn chúng tôi là danh môn chính phái, nói lời sẽ giữ lời!”    Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Bị tìm tận cửa để trả thù!  

 

“Thanh niên kia có nói mình có thân phận gì không?”  

 

 

Huyền Trần nặng nề hỏi.  

 

 

“Hắn nói mình tên Lâm Phong.”  

 

 

Đệ tử lo lắng đáp.  

 

 

“Lâm Phong?”  

 

Adv

 

Huyền Đức nghe vậy, vẻ mặt thay đổi, trong lòng dậy sóng.  

 

 

Vì chuyện của Giang Tịch Vũ, lão ta rất quen với cái tên này!  

 

 

Lát sau, lão ta cảm thấy là trùng tên thôi!  

 

 

Một võ giả tầm thường sao có thể mạnh như vậy được!  

 

 

Adv

“Nghe giọng ông kinh ngạc như thế, lẽ nào là ông tự rước về?”  

 

 

Huyền Trần lạnh lùng nhìn Huyền Đức.  

 

 

“Không thể! Tôi cũng không quen Lâm Phong nào cả, hơn nữa Huyền Minh sư huynh còn không phải đối thủ thì sao tôi dám trêu vào cường giả như thế!”  

 

 

Huyền Đức ho khan một cái, vội vàng phủ nhận.  

 

 

“Ông chắc chứ?”  

 

 

Huyền Trần nheo mắt lại.  

 

 

“Tôi có thể dùng nhân cách của mình để đảm bảo!”  

 

 

Huyền Đức nghiêm túc trả lời.  

 

 

Huyền Trần không hỏi nữa, nhìn đệ tử nói:  

 

 

“Người kia đang ở đâu?”  

 

 

“Ở phòng họp chờ người!”  

 

 

Đệ tử đáp lời.  

 

 

“Đi, qua xem thế nào.”  

 

 

Huyền Trần nặng nề nói.  

 

 

Cả người ông ta biến thành một luồng sáng, bay về phía phòng họp trên núi.  

 

 

Huyền Đức thấy vậy đứng ngồi không yên.  

 

 

Thật sự không phải Lâm Phong kia đấy chứ?  

 

 

Nếu vậy thì lão ta khẳng định Chưởng môn sư huynh sẽ giết mình mất!  

 

 

…  

 

 

Trong phòng họp của Huyền Linh Môn.  

 

 

Lâm Phong không hề khách khí mà ngồi chỗ cao nhất, chậm rãi uống trà.  

 

 

Mười mấy trưởng lão còn lại sưng mặt sưng mũi đứng dưới, ánh mắt nhìn Lâm Phong đầy kính sợ.  

 

 

Thanh niên này quá mạnh!  

 

 

Mười mấy người họ cùng đánh còn bị đối phương thoải mái đáp trả, hoàn toàn không tốn sức!  

 

 

Có lẽ toàn bộ Huyền Linh Môn chỉ có Chưởng môn đánh lại được!  

 

 

Lúc này Lâm Phong đột nhiên đặt chén trà lên bàn, lạnh lùng nói:  

 

 

“Mười phút rồi, Chưởng môn của các người còn chưa tới! Xem ra tôi phải giết người mua vui thôi, nếu không các người không coi tôi ra gì!”  

 

 

“Tiền bối chờ một lát! Chưởng môn sư huynh của tôi chắc đang tới! Dù Huyền Linh Môn tôi đắc tội cậu thế nào thì cũng nhất định sẽ cho cậu một câu trả lời thuyết phục!”  

 

 

Huyền Minh vội vàng cười làm lành.  

 

 

“Đúng vậy tiền bối, cậu cứ yên tâm đi! Huyền Linh Môn chúng tôi là danh môn chính phái, nói lời sẽ giữ lời!”  

 

 

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Bị tìm tận cửa để trả thù!   “Thanh niên kia có nói mình có thân phận gì không?”    Huyền Trần nặng nề hỏi.    “Hắn nói mình tên Lâm Phong.”    Đệ tử lo lắng đáp.    “Lâm Phong?”   Adv Huyền Đức nghe vậy, vẻ mặt thay đổi, trong lòng dậy sóng.    Vì chuyện của Giang Tịch Vũ, lão ta rất quen với cái tên này!    Lát sau, lão ta cảm thấy là trùng tên thôi!    Một võ giả tầm thường sao có thể mạnh như vậy được!    Adv“Nghe giọng ông kinh ngạc như thế, lẽ nào là ông tự rước về?”    Huyền Trần lạnh lùng nhìn Huyền Đức.    “Không thể! Tôi cũng không quen Lâm Phong nào cả, hơn nữa Huyền Minh sư huynh còn không phải đối thủ thì sao tôi dám trêu vào cường giả như thế!”    Huyền Đức ho khan một cái, vội vàng phủ nhận.    “Ông chắc chứ?”    Huyền Trần nheo mắt lại.    “Tôi có thể dùng nhân cách của mình để đảm bảo!”    Huyền Đức nghiêm túc trả lời.    Huyền Trần không hỏi nữa, nhìn đệ tử nói:    “Người kia đang ở đâu?”    “Ở phòng họp chờ người!”    Đệ tử đáp lời.    “Đi, qua xem thế nào.”    Huyền Trần nặng nề nói.    Cả người ông ta biến thành một luồng sáng, bay về phía phòng họp trên núi.    Huyền Đức thấy vậy đứng ngồi không yên.    Thật sự không phải Lâm Phong kia đấy chứ?    Nếu vậy thì lão ta khẳng định Chưởng môn sư huynh sẽ giết mình mất!    …    Trong phòng họp của Huyền Linh Môn.    Lâm Phong không hề khách khí mà ngồi chỗ cao nhất, chậm rãi uống trà.    Mười mấy trưởng lão còn lại sưng mặt sưng mũi đứng dưới, ánh mắt nhìn Lâm Phong đầy kính sợ.    Thanh niên này quá mạnh!    Mười mấy người họ cùng đánh còn bị đối phương thoải mái đáp trả, hoàn toàn không tốn sức!    Có lẽ toàn bộ Huyền Linh Môn chỉ có Chưởng môn đánh lại được!    Lúc này Lâm Phong đột nhiên đặt chén trà lên bàn, lạnh lùng nói:    “Mười phút rồi, Chưởng môn của các người còn chưa tới! Xem ra tôi phải giết người mua vui thôi, nếu không các người không coi tôi ra gì!”    “Tiền bối chờ một lát! Chưởng môn sư huynh của tôi chắc đang tới! Dù Huyền Linh Môn tôi đắc tội cậu thế nào thì cũng nhất định sẽ cho cậu một câu trả lời thuyết phục!”    Huyền Minh vội vàng cười làm lành.    “Đúng vậy tiền bối, cậu cứ yên tâm đi! Huyền Linh Môn chúng tôi là danh môn chính phái, nói lời sẽ giữ lời!”    Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 441