Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 445
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Triệu Vô Cực vào cửa, thấy đám cường giả Huyền Linh Môn đang bao vây Lâm Phong, trong lòng vui vẻ, nhưng lại cười lạnh: “Hay lắm, Huyền Linh Môn nhiều người như thế lại đi bắt nạt một tiểu bối, có quá đáng quá không? Lâm Phong, cậu qua đây với tôi, tôi xem Huyền Linh Môn này ai dám động vào cậu!” Nghe Triệu Vô Cực nói xong, đám người Huyền Linh Môn đều ngẩn ra, vẻ mặt kì lạ. Người ta một tay ***** được ông, còn cần ông bảo vệ à? Có ảo tưởng quá không? Adv“Chưởng môn Huyền Trần, Lâm Phong là người được bên trên bảo vệ! Nếu như cậu ta có đắc tội ai, thì Hoàng Mi Đạo Nhân có thể xin lỗi thay, chuyện này cứ như vậy đi!” Lúc này, Hoàng lão cũng lên tiếng. Trên gương mặt già nua mang theo một nụ cười, giọng nói rõ ràng khác hẳn Triệu Vô Cực! Triệu Vô Cực ở trong biên chế đã lâu, thân dựa vào chính phủ, không hiểu lắm một vài tông môn trên núi! Adv Còn lão ta đến từ đạo môn, biết thực lực của Huyền Linh Môn! Nhị Thập Tứ Kiều Minh Nguyệt Dạ của Chưởng môn Huyền Trần, cho dù là Thanh Phong Ngự Lôi Thuật của lão ta cũng chưa chắc đã phá giải được! Nhưng nói đi cũng phải nói lại, không khí ở đây khiến Hoàng Mi Đạo Nhân hơi khó hiểu! Vì sao trên mặt đám trưởng lão đều xanh xanh tím tím? Mọi người nghe Hoàng Mi Đạo Nhân nói xong, vẻ mặt cũng giãn ra không ít. Đồng thời, trong lòng họ cũng nghiêm túc hơn! Khó trách Lâm Phong lợi hại như thế, thì ra có chính phủ cường đại bảo hộ! Có người nói phía chính phủ của Đại Hạ có kế hoạch tìm kiếm người tài, mục đích là vì tìm ra một nhóm thanh niên có thực lực mạnh, đào tạo ra võ đạo chí tôn chân chính, đối phó với những tồn tại khủng khiếp ở bên ngoài! Bây giờ xem ra, Lâm Phong rất có thể chính là người được chọn! “Hoàng Mi đạo hữu, hiểu lầm! Huyền Linh Môn chúng tôi và Lâm đạo hữu đang nói chuyện, sao lại làm gì bất lợi với cậu ấy được.” Chưởng môn Huyền Trần cười nói. “Đúng vậy! Lâm đạo hữu khí độ phi phàm, tôi rất sùng bái!” “Hôm nay cậu ấy tới đây nói chuyện, có vài kiến giải đối với võ đạo, đủ khiến tôi phải bất ngờ!” “Lâm đạo hữu đúng là thiên tài, yêu nghiệt chân chính!” Trưởng lão Huyền Linh Môn lên tiếng, vui lòng ca ngợi. Lâm Phong nghe vậy, khóe miệng hơi rụt rụt. Đám trưởng lão này đúng là mồm mép! “Vô Cực?” Hoàng Mi Đạo Nhân nhìn thấy vậy, không khỏi nghi ngờ nhìn Triệu Vô Cực. Chuyện gì đây? Không phải ông nói Lâm Phong và Huyền Linh Môn xung đột, có thể giết nhau luôn sau? “…” Triệu Vô Cực hơi buồn bực. Ông ta cũng không hiểu tình hình này lắm. Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Triệu Vô Cực vào cửa, thấy đám cường giả Huyền Linh Môn đang bao vây Lâm Phong, trong lòng vui vẻ, nhưng lại cười lạnh:
“Hay lắm, Huyền Linh Môn nhiều người như thế lại đi bắt nạt một tiểu bối, có quá đáng quá không? Lâm Phong, cậu qua đây với tôi, tôi xem Huyền Linh Môn này ai dám động vào cậu!”
Nghe Triệu Vô Cực nói xong, đám người Huyền Linh Môn đều ngẩn ra, vẻ mặt kì lạ.
Người ta một tay ***** được ông, còn cần ông bảo vệ à?
Có ảo tưởng quá không?
Adv
“Chưởng môn Huyền Trần, Lâm Phong là người được bên trên bảo vệ! Nếu như cậu ta có đắc tội ai, thì Hoàng Mi Đạo Nhân có thể xin lỗi thay, chuyện này cứ như vậy đi!”
Lúc này, Hoàng lão cũng lên tiếng.
Trên gương mặt già nua mang theo một nụ cười, giọng nói rõ ràng khác hẳn Triệu Vô Cực!
Triệu Vô Cực ở trong biên chế đã lâu, thân dựa vào chính phủ, không hiểu lắm một vài tông môn trên núi!
Adv
Còn lão ta đến từ đạo môn, biết thực lực của Huyền Linh Môn!
Nhị Thập Tứ Kiều Minh Nguyệt Dạ của Chưởng môn Huyền Trần, cho dù là Thanh Phong Ngự Lôi Thuật của lão ta cũng chưa chắc đã phá giải được!
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, không khí ở đây khiến Hoàng Mi Đạo Nhân hơi khó hiểu!
Vì sao trên mặt đám trưởng lão đều xanh xanh tím tím?
Mọi người nghe Hoàng Mi Đạo Nhân nói xong, vẻ mặt cũng giãn ra không ít.
Đồng thời, trong lòng họ cũng nghiêm túc hơn!
Khó trách Lâm Phong lợi hại như thế, thì ra có chính phủ cường đại bảo hộ!
Có người nói phía chính phủ của Đại Hạ có kế hoạch tìm kiếm người tài, mục đích là vì tìm ra một nhóm thanh niên có thực lực mạnh, đào tạo ra võ đạo chí tôn chân chính, đối phó với những tồn tại khủng khiếp ở bên ngoài!
Bây giờ xem ra, Lâm Phong rất có thể chính là người được chọn!
“Hoàng Mi đạo hữu, hiểu lầm! Huyền Linh Môn chúng tôi và Lâm đạo hữu đang nói chuyện, sao lại làm gì bất lợi với cậu ấy được.”
Chưởng môn Huyền Trần cười nói.
“Đúng vậy! Lâm đạo hữu khí độ phi phàm, tôi rất sùng bái!”
“Hôm nay cậu ấy tới đây nói chuyện, có vài kiến giải đối với võ đạo, đủ khiến tôi phải bất ngờ!”
“Lâm đạo hữu đúng là thiên tài, yêu nghiệt chân chính!”
Trưởng lão Huyền Linh Môn lên tiếng, vui lòng ca ngợi.
Lâm Phong nghe vậy, khóe miệng hơi rụt rụt.
Đám trưởng lão này đúng là mồm mép!
“Vô Cực?”
Hoàng Mi Đạo Nhân nhìn thấy vậy, không khỏi nghi ngờ nhìn Triệu Vô Cực.
Chuyện gì đây?
Không phải ông nói Lâm Phong và Huyền Linh Môn xung đột, có thể giết nhau luôn sau?
“…”
Triệu Vô Cực hơi buồn bực.
Ông ta cũng không hiểu tình hình này lắm.
Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Triệu Vô Cực vào cửa, thấy đám cường giả Huyền Linh Môn đang bao vây Lâm Phong, trong lòng vui vẻ, nhưng lại cười lạnh: “Hay lắm, Huyền Linh Môn nhiều người như thế lại đi bắt nạt một tiểu bối, có quá đáng quá không? Lâm Phong, cậu qua đây với tôi, tôi xem Huyền Linh Môn này ai dám động vào cậu!” Nghe Triệu Vô Cực nói xong, đám người Huyền Linh Môn đều ngẩn ra, vẻ mặt kì lạ. Người ta một tay ***** được ông, còn cần ông bảo vệ à? Có ảo tưởng quá không? Adv“Chưởng môn Huyền Trần, Lâm Phong là người được bên trên bảo vệ! Nếu như cậu ta có đắc tội ai, thì Hoàng Mi Đạo Nhân có thể xin lỗi thay, chuyện này cứ như vậy đi!” Lúc này, Hoàng lão cũng lên tiếng. Trên gương mặt già nua mang theo một nụ cười, giọng nói rõ ràng khác hẳn Triệu Vô Cực! Triệu Vô Cực ở trong biên chế đã lâu, thân dựa vào chính phủ, không hiểu lắm một vài tông môn trên núi! Adv Còn lão ta đến từ đạo môn, biết thực lực của Huyền Linh Môn! Nhị Thập Tứ Kiều Minh Nguyệt Dạ của Chưởng môn Huyền Trần, cho dù là Thanh Phong Ngự Lôi Thuật của lão ta cũng chưa chắc đã phá giải được! Nhưng nói đi cũng phải nói lại, không khí ở đây khiến Hoàng Mi Đạo Nhân hơi khó hiểu! Vì sao trên mặt đám trưởng lão đều xanh xanh tím tím? Mọi người nghe Hoàng Mi Đạo Nhân nói xong, vẻ mặt cũng giãn ra không ít. Đồng thời, trong lòng họ cũng nghiêm túc hơn! Khó trách Lâm Phong lợi hại như thế, thì ra có chính phủ cường đại bảo hộ! Có người nói phía chính phủ của Đại Hạ có kế hoạch tìm kiếm người tài, mục đích là vì tìm ra một nhóm thanh niên có thực lực mạnh, đào tạo ra võ đạo chí tôn chân chính, đối phó với những tồn tại khủng khiếp ở bên ngoài! Bây giờ xem ra, Lâm Phong rất có thể chính là người được chọn! “Hoàng Mi đạo hữu, hiểu lầm! Huyền Linh Môn chúng tôi và Lâm đạo hữu đang nói chuyện, sao lại làm gì bất lợi với cậu ấy được.” Chưởng môn Huyền Trần cười nói. “Đúng vậy! Lâm đạo hữu khí độ phi phàm, tôi rất sùng bái!” “Hôm nay cậu ấy tới đây nói chuyện, có vài kiến giải đối với võ đạo, đủ khiến tôi phải bất ngờ!” “Lâm đạo hữu đúng là thiên tài, yêu nghiệt chân chính!” Trưởng lão Huyền Linh Môn lên tiếng, vui lòng ca ngợi. Lâm Phong nghe vậy, khóe miệng hơi rụt rụt. Đám trưởng lão này đúng là mồm mép! “Vô Cực?” Hoàng Mi Đạo Nhân nhìn thấy vậy, không khỏi nghi ngờ nhìn Triệu Vô Cực. Chuyện gì đây? Không phải ông nói Lâm Phong và Huyền Linh Môn xung đột, có thể giết nhau luôn sau? “…” Triệu Vô Cực hơi buồn bực. Ông ta cũng không hiểu tình hình này lắm. Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!