Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…

Chương 453

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…  Cửa phòng bật mở ra, Lâm Phong đi ra với vẻ mặt âm u, lạnh lùng nói:   "Tôi mặc kệ mấy người là ai! Trong vòng một phút, nếu mấy người còn dám nhiều lời trước mặt chúng tôi thì mấy người cũng đừng hòng đi được nữa!"    Anh vừa dứt lời, Hoàng Phủ Vân lập tức lấy lại tinh thần.    Gã cũng không đáp lời Lâm Phong mà nhìn sâu vào Hoàng Mi Đạo Nhân, cuối cùng gã không hề nói gì, lập tức quay người, hạ giọng nói:    "Chúng ta đi!"    AdvĐại trưởng lão Lý Phúc và Phùng Hải theo sát phía sau.    Ba người nhanh chóng biến mất ở cuối hành lang!    "Hai người cũng có thể biến rồi!"    Lâm Phong nói.    AdvTriệu Vô Cực và Hoàng Mi Đạo Nhân biết tính Lâm Phong cho nên cũng không tức giận.    "Lâm Phong, vị này là Hoàng lão của đạo môn, lúc này chúng tôi tới là tìm cậu là có việc muốn bàn.”    Triệu Vô Cực mỉm cười.    Đạo môn?    Ánh mắt Lâm Phong thoáng hiện vẻ kinh ngạc.    Anh quan sát cẩn thận Hoàng Mi Đạo Nhân, lúc này mới phát hiện Hoàng Mi Đạo Nhân là một vị cường giả Võ Hồn Cảnh, không hề kém so với chưởng giáo của Huyền Linh Môn!    "Nếu như là chuyện mời tôi gia nhập Bộ nhập chấp pháp thì khỏi tốn nước bọt!"    Lâm Phong nói.    "Vì sao cậu không muốn gia nhập Bộ chấp pháp chứ hả? Trong giới võ đạo có không biết bao nhiêu người muốn vào cũng không vào được!"    Triệu Vô Cực cảm thấy rất khó hiểu trước quyết định của Lâm Phong.    "Bên ngoài có rất nhiều người thích ăn phân nhưng tôi *****̃ng đâu có thấy ông ăn!"    Lâm Phong cười lạnh.    Triệu Vô Cực: ...    Lúc này, Hoàng Mi Đạo Nhân lên tiếng, nói:    "Lâm Phong, lần này chúng tôi đến không phải mời cậu gia nhập Bộ chấp pháp, mà là muốn mời cậu tham gia vào dự án Người được chọn!"    "Dự án Người được chọn?"    Lâm Phong hơi khó hiểu.    "Đó là dự án tập hợp một nhóm võ giả dưới bốn mươi tuổi ưu tú nhất khắp cả nước, rồi từ đó chọn ra mười vị Chân Long Chi Tử!"    "Chân Long Chi Tử tương đương với quốc tử!"    "Tất nhiên, mỗi một vị Chân Long Chi Tử, tương lai đều sẽ trở thành thần thủ hộ của nước Đại Hạ!"    Hoàng Mi Đạo Nhân trình bày rõ ràng.    Lâm Phong tỏ ra kinh ngạc, đây là lần đầu tiên anh nghe đến kiểu dự án này!    Nhưng anh vẫn lắc đầu từ chối:    "Ngại quá, tôi cũng không cảm thấy hứng thú!"    "Lâm Phong, những người được mời tham gia dự án Người được chọn, không ai không phải thiên tài, trong đó hội tụ nhân tài khắp cả nước. Chẳng lẽ cậu không muốn so xem giữa mình và đám thiên tài kia, ai sẽ mạnh hơn sao?"    "Ví dụ như Hoàng Phủ Vân vừa nãy, cậu đừng nhìn thấy gã là võ giả Tiên Thiên Cảnh tầng bảy, thật ra gã còn không có tư cách tham gia kế hoạch Người được chọn!"    Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

 Cửa phòng bật mở ra, Lâm Phong đi ra với vẻ mặt âm u, lạnh lùng nói:  

 

"Tôi mặc kệ mấy người là ai! Trong vòng một phút, nếu mấy người còn dám nhiều lời trước mặt chúng tôi thì mấy người cũng đừng hòng đi được nữa!"  

 

 

Anh vừa dứt lời, Hoàng Phủ Vân lập tức lấy lại tinh thần.  

 

 

Gã cũng không đáp lời Lâm Phong mà nhìn sâu vào Hoàng Mi Đạo Nhân, cuối cùng gã không hề nói gì, lập tức quay người, hạ giọng nói:  

 

 

"Chúng ta đi!"  

 

 

Adv

Đại trưởng lão Lý Phúc và Phùng Hải theo sát phía sau.  

 

 

Ba người nhanh chóng biến mất ở cuối hành lang!  

 

 

"Hai người cũng có thể biến rồi!"  

 

 

Lâm Phong nói.  

 

 

Adv

Triệu Vô Cực và Hoàng Mi Đạo Nhân biết tính Lâm Phong cho nên cũng không tức giận.  

 

 

"Lâm Phong, vị này là Hoàng lão của đạo môn, lúc này chúng tôi tới là tìm cậu là có việc muốn bàn.”  

 

 

Triệu Vô Cực mỉm cười.  

 

 

Đạo môn?  

 

 

Ánh mắt Lâm Phong thoáng hiện vẻ kinh ngạc.  

 

 

Anh quan sát cẩn thận Hoàng Mi Đạo Nhân, lúc này mới phát hiện Hoàng Mi Đạo Nhân là một vị cường giả Võ Hồn Cảnh, không hề kém so với chưởng giáo của Huyền Linh Môn!  

 

 

"Nếu như là chuyện mời tôi gia nhập Bộ nhập chấp pháp thì khỏi tốn nước bọt!"  

 

 

Lâm Phong nói.  

 

 

"Vì sao cậu không muốn gia nhập Bộ chấp pháp chứ hả? Trong giới võ đạo có không biết bao nhiêu người muốn vào cũng không vào được!"  

 

 

Triệu Vô Cực cảm thấy rất khó hiểu trước quyết định của Lâm Phong.  

 

 

"Bên ngoài có rất nhiều người thích ăn phân nhưng tôi *****̃ng đâu có thấy ông ăn!"  

 

 

Lâm Phong cười lạnh.  

 

 

Triệu Vô Cực: ...  

 

 

Lúc này, Hoàng Mi Đạo Nhân lên tiếng, nói:  

 

 

"Lâm Phong, lần này chúng tôi đến không phải mời cậu gia nhập Bộ chấp pháp, mà là muốn mời cậu tham gia vào dự án Người được chọn!"  

 

 

"Dự án Người được chọn?"  

 

 

Lâm Phong hơi khó hiểu.  

 

 

"Đó là dự án tập hợp một nhóm võ giả dưới bốn mươi tuổi ưu tú nhất khắp cả nước, rồi từ đó chọn ra mười vị Chân Long Chi Tử!"  

 

 

"Chân Long Chi Tử tương đương với quốc tử!"  

 

 

"Tất nhiên, mỗi một vị Chân Long Chi Tử, tương lai đều sẽ trở thành thần thủ hộ của nước Đại Hạ!"  

 

 

Hoàng Mi Đạo Nhân trình bày rõ ràng.  

 

 

Lâm Phong tỏ ra kinh ngạc, đây là lần đầu tiên anh nghe đến kiểu dự án này!  

 

 

Nhưng anh vẫn lắc đầu từ chối:  

 

 

"Ngại quá, tôi cũng không cảm thấy hứng thú!"  

 

 

"Lâm Phong, những người được mời tham gia dự án Người được chọn, không ai không phải thiên tài, trong đó hội tụ nhân tài khắp cả nước. Chẳng lẽ cậu không muốn so xem giữa mình và đám thiên tài kia, ai sẽ mạnh hơn sao?"  

 

 

"Ví dụ như Hoàng Phủ Vân vừa nãy, cậu đừng nhìn thấy gã là võ giả Tiên Thiên Cảnh tầng bảy, thật ra gã còn không có tư cách tham gia kế hoạch Người được chọn!"  

 

 

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…  Cửa phòng bật mở ra, Lâm Phong đi ra với vẻ mặt âm u, lạnh lùng nói:   "Tôi mặc kệ mấy người là ai! Trong vòng một phút, nếu mấy người còn dám nhiều lời trước mặt chúng tôi thì mấy người cũng đừng hòng đi được nữa!"    Anh vừa dứt lời, Hoàng Phủ Vân lập tức lấy lại tinh thần.    Gã cũng không đáp lời Lâm Phong mà nhìn sâu vào Hoàng Mi Đạo Nhân, cuối cùng gã không hề nói gì, lập tức quay người, hạ giọng nói:    "Chúng ta đi!"    AdvĐại trưởng lão Lý Phúc và Phùng Hải theo sát phía sau.    Ba người nhanh chóng biến mất ở cuối hành lang!    "Hai người cũng có thể biến rồi!"    Lâm Phong nói.    AdvTriệu Vô Cực và Hoàng Mi Đạo Nhân biết tính Lâm Phong cho nên cũng không tức giận.    "Lâm Phong, vị này là Hoàng lão của đạo môn, lúc này chúng tôi tới là tìm cậu là có việc muốn bàn.”    Triệu Vô Cực mỉm cười.    Đạo môn?    Ánh mắt Lâm Phong thoáng hiện vẻ kinh ngạc.    Anh quan sát cẩn thận Hoàng Mi Đạo Nhân, lúc này mới phát hiện Hoàng Mi Đạo Nhân là một vị cường giả Võ Hồn Cảnh, không hề kém so với chưởng giáo của Huyền Linh Môn!    "Nếu như là chuyện mời tôi gia nhập Bộ nhập chấp pháp thì khỏi tốn nước bọt!"    Lâm Phong nói.    "Vì sao cậu không muốn gia nhập Bộ chấp pháp chứ hả? Trong giới võ đạo có không biết bao nhiêu người muốn vào cũng không vào được!"    Triệu Vô Cực cảm thấy rất khó hiểu trước quyết định của Lâm Phong.    "Bên ngoài có rất nhiều người thích ăn phân nhưng tôi *****̃ng đâu có thấy ông ăn!"    Lâm Phong cười lạnh.    Triệu Vô Cực: ...    Lúc này, Hoàng Mi Đạo Nhân lên tiếng, nói:    "Lâm Phong, lần này chúng tôi đến không phải mời cậu gia nhập Bộ chấp pháp, mà là muốn mời cậu tham gia vào dự án Người được chọn!"    "Dự án Người được chọn?"    Lâm Phong hơi khó hiểu.    "Đó là dự án tập hợp một nhóm võ giả dưới bốn mươi tuổi ưu tú nhất khắp cả nước, rồi từ đó chọn ra mười vị Chân Long Chi Tử!"    "Chân Long Chi Tử tương đương với quốc tử!"    "Tất nhiên, mỗi một vị Chân Long Chi Tử, tương lai đều sẽ trở thành thần thủ hộ của nước Đại Hạ!"    Hoàng Mi Đạo Nhân trình bày rõ ràng.    Lâm Phong tỏ ra kinh ngạc, đây là lần đầu tiên anh nghe đến kiểu dự án này!    Nhưng anh vẫn lắc đầu từ chối:    "Ngại quá, tôi cũng không cảm thấy hứng thú!"    "Lâm Phong, những người được mời tham gia dự án Người được chọn, không ai không phải thiên tài, trong đó hội tụ nhân tài khắp cả nước. Chẳng lẽ cậu không muốn so xem giữa mình và đám thiên tài kia, ai sẽ mạnh hơn sao?"    "Ví dụ như Hoàng Phủ Vân vừa nãy, cậu đừng nhìn thấy gã là võ giả Tiên Thiên Cảnh tầng bảy, thật ra gã còn không có tư cách tham gia kế hoạch Người được chọn!"    Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 453