Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…

Chương 468

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…  Hoàng Phủ Vân lấy lại tinh thần, gương mặt đỏ lên, giãy dụa kịch liệt.   “Bốp!     Lâm Phong tát một phát lên mặt Hoàng Phủ Vân, thản nhiên nói:    “Vừa nãy vào đây hống hách trông đẹp trai lắm, nhưng bây giờ dáng vẻ kêu gào của anh lại rất thê thảm đấy!”    “Lâm Phong! Mau buông ra! Cha tôi mà biết việc này, toàn bộ nước Đại Hạ không còn chỗ dung thân cho anh đâu!”    Hoàng Phủ Vân uy *****.    Adv“Thế à? Chuyện đó tôi nghĩ chắc sau này anh không thấy được đâu!”    Lâm Phong mỉm cười.    Không ổn!    Lâm Phong muốn giết Hoàng Phủ Vân!    AdvMọi người nhà họ Trần đều sợ hãi, Hoàng Phủ Vân có thể chết nhưng tuyệt đối không thể chết ở đây, hậu quả khó mà tưởng tượng được!    “Không được, không thể giết cậu ta!”    “Lâm Phong dừng tay, cậu ta không thể chết được!”    Một đám người sốt ruột.    Dù Trần Bắc Huyền cũng lắc đầu, chậm rãi nói:    “Nhóc con, một vừa hai phải, tốt quá hóa hỏng! Đây là con trai của Hoàng Phủ Hằng, thả cậu ta ra đi.”    Nghe mọi người nói, Hoàng Phủ Vân đang hốt hoảng định xin tha đột nhiên bình tĩnh lại.    Gã nhìn Lâm Phong, lạnh lùng nói:    “Nghe rồi chứ? Còn không mau buông ra?”    “Rắc rắc!”    Lâm Phong bẻ gãy luôn cổ của Hoàng Phủ Vân, sau đó bắt đầu lục lọi trên người Hoàng Phủ Vân như không có chuyện gì xảy ra.    Anh nhớ rõ trên người Hoàng Phủ Vân có mấy trăm viên linh thạch.    Lát sau, Lâm Phong tìm thấy túi trữ vật trên người Hoàng Phủ Vân, bên trong ngoại trừ vài tấm thẻ, một cái điện thoại di động, còn có hai trăm viên linh thạch!    “Cũng được.”    Lâm Phong hài lòng gật đầu, cất linh thạch ào túi càn khôn của mình.    Mà người nhà họ Trần, ai nấy đều mang sắc mặc khó coi cực kì.    Lâm Phong đứng tại nhà họ Trần bọn họ giết Hoàng Phủ Vân, chẳng    khác nào mang họa tới cho nhà họ, dù chuyện này chẳng liên quan gì đến họ nhưng thương hội Bạch Vân chắc chắn sẽ xử lý cả bọn họ luôn!    “Vừa nãy tôi bảo cậu thả cậu ta đi, vì sao không tha?”    Trần Sơn xông lên, tức giận nói.    Lâm Phong nhìn Trần Sơn, đôi mắt hơi nheo lại.    Nếu như người khác nói chuyện với anh như thế thì anh đã cho thành thịt vụn luôn rồi, nhưng dù sao cũng là người của nhà họ Trần, có thể du di đi một chút.    “Chú là?”    Lâm Phong hỏi.    “Lâm Phong, đây là cha em.”    Lúc này, Trần Y Nặc bước lên nói.    Đối với việc Lâm Phong ***** Hoàng Phủ Vân, cô ấy không bất ngờ, cũng chẳng quan tâm.    Sau đó, Trần Y Nặc nắm tay Lâm Phong, quay đầu nhìn người xung quanh, vẻ mặt kiêu ngạo nói:    “Các chú các bác, các anh em, đây là người con đợi mười năm, Lâm Phong!”    “Trước kia mọi người sống chết không cho con đi tìm Lâm Phong, nói Lâm Phong là một kẻ vô dụng hèn kém, bây giờ mọi người đã nghĩ lại chưa?” Người nhà họ Trần nghe vậy, vẻ mặt đều thay đổi.   Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

 Hoàng Phủ Vân lấy lại tinh thần, gương mặt đỏ lên, giãy dụa kịch liệt.  

 

“Bốp!   

 

 

Lâm Phong tát một phát lên mặt Hoàng Phủ Vân, thản nhiên nói:  

 

 

“Vừa nãy vào đây hống hách trông đẹp trai lắm, nhưng bây giờ dáng vẻ kêu gào của anh lại rất thê thảm đấy!”  

 

 

“Lâm Phong! Mau buông ra! Cha tôi mà biết việc này, toàn bộ nước Đại Hạ không còn chỗ dung thân cho anh đâu!”  

 

 

Hoàng Phủ Vân uy *****.  

 

 

Adv

“Thế à? Chuyện đó tôi nghĩ chắc sau này anh không thấy được đâu!”  

 

 

Lâm Phong mỉm cười.  

 

 

Không ổn!  

 

 

Lâm Phong muốn giết Hoàng Phủ Vân!  

 

 

Adv

Mọi người nhà họ Trần đều sợ hãi, Hoàng Phủ Vân có thể chết nhưng tuyệt đối không thể chết ở đây, hậu quả khó mà tưởng tượng được!  

 

 

“Không được, không thể giết cậu ta!”  

 

 

“Lâm Phong dừng tay, cậu ta không thể chết được!”  

 

 

Một đám người sốt ruột.  

 

 

Dù Trần Bắc Huyền cũng lắc đầu, chậm rãi nói:  

 

 

“Nhóc con, một vừa hai phải, tốt quá hóa hỏng! Đây là con trai của Hoàng Phủ Hằng, thả cậu ta ra đi.”  

 

 

Nghe mọi người nói, Hoàng Phủ Vân đang hốt hoảng định xin tha đột nhiên bình tĩnh lại.  

 

 

Gã nhìn Lâm Phong, lạnh lùng nói:  

 

 

“Nghe rồi chứ? Còn không mau buông ra?”  

 

 

“Rắc rắc!”  

 

 

Lâm Phong bẻ gãy luôn cổ của Hoàng Phủ Vân, sau đó bắt đầu lục lọi trên người Hoàng Phủ Vân như không có chuyện gì xảy ra.  

 

 

Anh nhớ rõ trên người Hoàng Phủ Vân có mấy trăm viên linh thạch.  

 

 

Lát sau, Lâm Phong tìm thấy túi trữ vật trên người Hoàng Phủ Vân, bên trong ngoại trừ vài tấm thẻ, một cái điện thoại di động, còn có hai trăm viên linh thạch!  

 

 

“Cũng được.”  

 

 

Lâm Phong hài lòng gật đầu, cất linh thạch ào túi càn khôn của mình.  

 

 

Mà người nhà họ Trần, ai nấy đều mang sắc mặc khó coi cực kì.  

 

 

Lâm Phong đứng tại nhà họ Trần bọn họ giết Hoàng Phủ Vân, chẳng  

 

 

khác nào mang họa tới cho nhà họ, dù chuyện này chẳng liên quan gì đến họ nhưng thương hội Bạch Vân chắc chắn sẽ xử lý cả bọn họ luôn!  

 

 

“Vừa nãy tôi bảo cậu thả cậu ta đi, vì sao không tha?”  

 

 

Trần Sơn xông lên, tức giận nói.  

 

 

Lâm Phong nhìn Trần Sơn, đôi mắt hơi nheo lại.  

 

 

Nếu như người khác nói chuyện với anh như thế thì anh đã cho thành thịt vụn luôn rồi, nhưng dù sao cũng là người của nhà họ Trần, có thể du di đi một chút.  

 

 

“Chú là?”  

 

 

Lâm Phong hỏi.  

 

 

“Lâm Phong, đây là cha em.”  

 

 

Lúc này, Trần Y Nặc bước lên nói.  

 

 

Đối với việc Lâm Phong ***** Hoàng Phủ Vân, cô ấy không bất ngờ, cũng chẳng quan tâm.  

 

 

Sau đó, Trần Y Nặc nắm tay Lâm Phong, quay đầu nhìn người xung quanh, vẻ mặt kiêu ngạo nói:  

 

 

“Các chú các bác, các anh em, đây là người con đợi mười năm, Lâm Phong!”  

 

 

“Trước kia mọi người sống chết không cho con đi tìm Lâm Phong, nói Lâm Phong là một kẻ vô dụng hèn kém, bây giờ mọi người đã nghĩ lại chưa?”

 

Người nhà họ Trần nghe vậy, vẻ mặt đều thay đổi.  

 

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…  Hoàng Phủ Vân lấy lại tinh thần, gương mặt đỏ lên, giãy dụa kịch liệt.   “Bốp!     Lâm Phong tát một phát lên mặt Hoàng Phủ Vân, thản nhiên nói:    “Vừa nãy vào đây hống hách trông đẹp trai lắm, nhưng bây giờ dáng vẻ kêu gào của anh lại rất thê thảm đấy!”    “Lâm Phong! Mau buông ra! Cha tôi mà biết việc này, toàn bộ nước Đại Hạ không còn chỗ dung thân cho anh đâu!”    Hoàng Phủ Vân uy *****.    Adv“Thế à? Chuyện đó tôi nghĩ chắc sau này anh không thấy được đâu!”    Lâm Phong mỉm cười.    Không ổn!    Lâm Phong muốn giết Hoàng Phủ Vân!    AdvMọi người nhà họ Trần đều sợ hãi, Hoàng Phủ Vân có thể chết nhưng tuyệt đối không thể chết ở đây, hậu quả khó mà tưởng tượng được!    “Không được, không thể giết cậu ta!”    “Lâm Phong dừng tay, cậu ta không thể chết được!”    Một đám người sốt ruột.    Dù Trần Bắc Huyền cũng lắc đầu, chậm rãi nói:    “Nhóc con, một vừa hai phải, tốt quá hóa hỏng! Đây là con trai của Hoàng Phủ Hằng, thả cậu ta ra đi.”    Nghe mọi người nói, Hoàng Phủ Vân đang hốt hoảng định xin tha đột nhiên bình tĩnh lại.    Gã nhìn Lâm Phong, lạnh lùng nói:    “Nghe rồi chứ? Còn không mau buông ra?”    “Rắc rắc!”    Lâm Phong bẻ gãy luôn cổ của Hoàng Phủ Vân, sau đó bắt đầu lục lọi trên người Hoàng Phủ Vân như không có chuyện gì xảy ra.    Anh nhớ rõ trên người Hoàng Phủ Vân có mấy trăm viên linh thạch.    Lát sau, Lâm Phong tìm thấy túi trữ vật trên người Hoàng Phủ Vân, bên trong ngoại trừ vài tấm thẻ, một cái điện thoại di động, còn có hai trăm viên linh thạch!    “Cũng được.”    Lâm Phong hài lòng gật đầu, cất linh thạch ào túi càn khôn của mình.    Mà người nhà họ Trần, ai nấy đều mang sắc mặc khó coi cực kì.    Lâm Phong đứng tại nhà họ Trần bọn họ giết Hoàng Phủ Vân, chẳng    khác nào mang họa tới cho nhà họ, dù chuyện này chẳng liên quan gì đến họ nhưng thương hội Bạch Vân chắc chắn sẽ xử lý cả bọn họ luôn!    “Vừa nãy tôi bảo cậu thả cậu ta đi, vì sao không tha?”    Trần Sơn xông lên, tức giận nói.    Lâm Phong nhìn Trần Sơn, đôi mắt hơi nheo lại.    Nếu như người khác nói chuyện với anh như thế thì anh đã cho thành thịt vụn luôn rồi, nhưng dù sao cũng là người của nhà họ Trần, có thể du di đi một chút.    “Chú là?”    Lâm Phong hỏi.    “Lâm Phong, đây là cha em.”    Lúc này, Trần Y Nặc bước lên nói.    Đối với việc Lâm Phong ***** Hoàng Phủ Vân, cô ấy không bất ngờ, cũng chẳng quan tâm.    Sau đó, Trần Y Nặc nắm tay Lâm Phong, quay đầu nhìn người xung quanh, vẻ mặt kiêu ngạo nói:    “Các chú các bác, các anh em, đây là người con đợi mười năm, Lâm Phong!”    “Trước kia mọi người sống chết không cho con đi tìm Lâm Phong, nói Lâm Phong là một kẻ vô dụng hèn kém, bây giờ mọi người đã nghĩ lại chưa?” Người nhà họ Trần nghe vậy, vẻ mặt đều thay đổi.   Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 468