Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 471
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Trần Sơn nghe xong, trong lòng giật mình, cảm thấy hai mắt tối sầm lại, hận không thể ngất luôn tại chỗ! Xong! Xong cả rồi! Nếu Lâm Phong không tìm được cứu viện thì bọn họ lấy gì đểđánh lại người ta? Chẳng lẽ hôm nay là ngày nhà họ Trần diệt môn ư? Trần Sơn tuyệt vọng hoàn toàn. Adv “Cậu… cậu Lâm rất mạnh.” Diệp Thiên Tâm nuốt một ngụm nước bọt. Trần Y Nặc, Trần Thiên Hủ, Trần Y Thủy và Trần Thiên Hành cũng rất rầu rĩ nhìn Lâm Phong. Bọn họ luôn biết Lâm Phong rất mạnh, nhưng không ngờ lại mạnh tới mức này… AdvMãnh nam này ngáo quá! thương hội Bách Vân đã tồn tại hơn một nghìn năm ở nước Đại Hạ, thực lực sâu không lường được. Có người nói sau lưng họ có quốc gia chống lưng nữa. Hành động của Lâm Phong là điên cuồng quá đáng! “Được rồi, chuyện đã tới nước này, mọi người bình tĩnh một chút, hoảng sợ chỉ làm loạn trận tuyến thôi!” Lúc này, Trần Bắc Huyền lên tiếng. Ông ấy vừa dứt lời, nhà họ Trần cũng yên tĩnh lại, giống như tìm được chỗ dựa, đều đưa mắt nhìn Trần Bắc Huyền. Đúng vậy! Lão tổ còn đang ở đây, nói không chừng chuyện này còn có thay đổi gì! “Lâm Phong, đại khái hiện tại thực lực của cậu tới đâu? Nếu như nói thật được cho tôi biết, lát nữa tôi sẽ sắp xếp, tôi với cậu hợp tác, cố gắng ngăn cản tấn công của thương hội Bách Vân!” Hiển nhiên, hành động của Lâm Phong vừa rồi cũng khiến ông ấy cảm thấy áp lực rất lớn. Tuy rằng ông rất mạnh, nhưng cũng chỉ mới đột phá Tông Sư Cảnh! Nếu như thương hội phái ra một cường giả Võ Hồn Cảnh, ông ấy sẽ bị động, đây cũng là lý do vì sao ông ấy muốn tha cho Hoàng Phủ Vân. “Thực lực của con, phải nói sao đây…” Lâm Phong suy nghĩ một lát rồi nói: “Dù sao thì những người từng gặp con đều không sống qua chiêu thứ nhất! Khác nhau ở chỗ con giết trong một giây hay muốn sỉ nhục người ta thêm mà thôi.” “…” Mọi người nghe vậy, khóe miệng giật giật. Nói khoác tới mức này luôn ư? Hay là lấy luôn danh hào của lão tổ nhà mình tặng cho Lâm Phong cho rồi. Trần Bắc Huyền cũng bị Lâm Phong làm cho cạn lời, nhưng ông ấy không nói gì thêm, cũng không biết nên hỏi thêm cái gì. Ông ấy thấy, thanh niên có chút tự tin cũng tốt… Khi ông ấy còn trẻ cũng như Lâm Phong! Đương nhiên chỉ là trước kia. “Tiểu Sơn, con đến dưới gốc cây hạnh ở sân sau, lấy Thanh Phong kiếm chú chôn dưới đó ra.” Trần Bắc Huyền đưa mắt nhìn Trần Sơn, bình tĩnh nói. “Chú Bắc Huyền…” Trần Sơn giật mình! Hai mươi năm trước, chú Bắc Huyền nói mình đã vô địch so với những người cùng thế hệ, cảm thấy cô đơn nên mới cất kiếm của mình đi. Mà bây giờ, chú Bắc Huyền lại muốn lấy kiếm bổn mạng của mình ra? Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Trần Sơn nghe xong, trong lòng giật mình, cảm thấy hai mắt tối sầm lại, hận không thể ngất luôn tại chỗ!
Xong!
Xong cả rồi!
Nếu Lâm Phong không tìm được cứu viện thì bọn họ lấy gì đểđánh lại người ta?
Chẳng lẽ hôm nay là ngày nhà họ Trần diệt môn ư?
Trần Sơn tuyệt vọng hoàn toàn.
Adv
“Cậu… cậu Lâm rất mạnh.”
Diệp Thiên Tâm nuốt một ngụm nước bọt.
Trần Y Nặc, Trần Thiên Hủ, Trần Y Thủy và Trần Thiên Hành cũng rất rầu rĩ nhìn Lâm Phong.
Bọn họ luôn biết Lâm Phong rất mạnh, nhưng không ngờ lại mạnh tới mức này…
Adv
Mãnh nam này ngáo quá!
thương hội Bách Vân đã tồn tại hơn một nghìn năm ở nước Đại Hạ, thực lực sâu không lường được.
Có người nói sau lưng họ có quốc gia chống lưng nữa.
Hành động của Lâm Phong là điên cuồng quá đáng!
“Được rồi, chuyện đã tới nước này, mọi người bình tĩnh một chút, hoảng sợ chỉ làm loạn trận tuyến thôi!”
Lúc này, Trần Bắc Huyền lên tiếng.
Ông ấy vừa dứt lời, nhà họ Trần cũng yên tĩnh lại, giống như tìm được chỗ dựa, đều đưa mắt nhìn Trần Bắc Huyền.
Đúng vậy!
Lão tổ còn đang ở đây, nói không chừng chuyện này còn có thay đổi gì!
“Lâm Phong, đại khái hiện tại thực lực của cậu tới đâu? Nếu như nói thật được cho tôi biết, lát nữa tôi sẽ sắp xếp, tôi với cậu hợp tác, cố gắng ngăn cản tấn công của thương hội Bách Vân!”
Hiển nhiên, hành động của Lâm Phong vừa rồi cũng khiến ông ấy cảm thấy áp lực rất lớn.
Tuy rằng ông rất mạnh, nhưng cũng chỉ mới đột phá Tông Sư Cảnh!
Nếu như thương hội phái ra một cường giả Võ Hồn Cảnh, ông ấy sẽ bị động, đây cũng là lý do vì sao ông ấy muốn tha cho Hoàng Phủ Vân.
“Thực lực của con, phải nói sao đây…”
Lâm Phong suy nghĩ một lát rồi nói:
“Dù sao thì những người từng gặp con đều không sống qua chiêu thứ nhất! Khác nhau ở chỗ con giết trong một giây hay muốn sỉ nhục người ta thêm mà thôi.”
“…”
Mọi người nghe vậy, khóe miệng giật giật.
Nói khoác tới mức này luôn ư?
Hay là lấy luôn danh hào của lão tổ nhà mình tặng cho Lâm Phong cho rồi.
Trần Bắc Huyền cũng bị Lâm Phong làm cho cạn lời, nhưng ông ấy không nói gì thêm, cũng không biết nên hỏi thêm cái gì.
Ông ấy thấy, thanh niên có chút tự tin cũng tốt…
Khi ông ấy còn trẻ cũng như Lâm Phong!
Đương nhiên chỉ là trước kia.
“Tiểu Sơn, con đến dưới gốc cây hạnh ở sân sau, lấy Thanh Phong kiếm chú chôn dưới đó ra.”
Trần Bắc Huyền đưa mắt nhìn Trần Sơn, bình tĩnh nói.
“Chú Bắc Huyền…”
Trần Sơn giật mình!
Hai mươi năm trước, chú Bắc Huyền nói mình đã vô địch so với những người cùng thế hệ, cảm thấy cô đơn nên mới cất kiếm của mình đi.
Mà bây giờ, chú Bắc Huyền lại muốn lấy kiếm bổn mạng của mình ra?
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Trần Sơn nghe xong, trong lòng giật mình, cảm thấy hai mắt tối sầm lại, hận không thể ngất luôn tại chỗ! Xong! Xong cả rồi! Nếu Lâm Phong không tìm được cứu viện thì bọn họ lấy gì đểđánh lại người ta? Chẳng lẽ hôm nay là ngày nhà họ Trần diệt môn ư? Trần Sơn tuyệt vọng hoàn toàn. Adv “Cậu… cậu Lâm rất mạnh.” Diệp Thiên Tâm nuốt một ngụm nước bọt. Trần Y Nặc, Trần Thiên Hủ, Trần Y Thủy và Trần Thiên Hành cũng rất rầu rĩ nhìn Lâm Phong. Bọn họ luôn biết Lâm Phong rất mạnh, nhưng không ngờ lại mạnh tới mức này… AdvMãnh nam này ngáo quá! thương hội Bách Vân đã tồn tại hơn một nghìn năm ở nước Đại Hạ, thực lực sâu không lường được. Có người nói sau lưng họ có quốc gia chống lưng nữa. Hành động của Lâm Phong là điên cuồng quá đáng! “Được rồi, chuyện đã tới nước này, mọi người bình tĩnh một chút, hoảng sợ chỉ làm loạn trận tuyến thôi!” Lúc này, Trần Bắc Huyền lên tiếng. Ông ấy vừa dứt lời, nhà họ Trần cũng yên tĩnh lại, giống như tìm được chỗ dựa, đều đưa mắt nhìn Trần Bắc Huyền. Đúng vậy! Lão tổ còn đang ở đây, nói không chừng chuyện này còn có thay đổi gì! “Lâm Phong, đại khái hiện tại thực lực của cậu tới đâu? Nếu như nói thật được cho tôi biết, lát nữa tôi sẽ sắp xếp, tôi với cậu hợp tác, cố gắng ngăn cản tấn công của thương hội Bách Vân!” Hiển nhiên, hành động của Lâm Phong vừa rồi cũng khiến ông ấy cảm thấy áp lực rất lớn. Tuy rằng ông rất mạnh, nhưng cũng chỉ mới đột phá Tông Sư Cảnh! Nếu như thương hội phái ra một cường giả Võ Hồn Cảnh, ông ấy sẽ bị động, đây cũng là lý do vì sao ông ấy muốn tha cho Hoàng Phủ Vân. “Thực lực của con, phải nói sao đây…” Lâm Phong suy nghĩ một lát rồi nói: “Dù sao thì những người từng gặp con đều không sống qua chiêu thứ nhất! Khác nhau ở chỗ con giết trong một giây hay muốn sỉ nhục người ta thêm mà thôi.” “…” Mọi người nghe vậy, khóe miệng giật giật. Nói khoác tới mức này luôn ư? Hay là lấy luôn danh hào của lão tổ nhà mình tặng cho Lâm Phong cho rồi. Trần Bắc Huyền cũng bị Lâm Phong làm cho cạn lời, nhưng ông ấy không nói gì thêm, cũng không biết nên hỏi thêm cái gì. Ông ấy thấy, thanh niên có chút tự tin cũng tốt… Khi ông ấy còn trẻ cũng như Lâm Phong! Đương nhiên chỉ là trước kia. “Tiểu Sơn, con đến dưới gốc cây hạnh ở sân sau, lấy Thanh Phong kiếm chú chôn dưới đó ra.” Trần Bắc Huyền đưa mắt nhìn Trần Sơn, bình tĩnh nói. “Chú Bắc Huyền…” Trần Sơn giật mình! Hai mươi năm trước, chú Bắc Huyền nói mình đã vô địch so với những người cùng thế hệ, cảm thấy cô đơn nên mới cất kiếm của mình đi. Mà bây giờ, chú Bắc Huyền lại muốn lấy kiếm bổn mạng của mình ra? Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!