Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…

Chương 478

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…  Trần Bắc Huyền đi tới, trầm giọng bảo.   “Con nói rồi… Cứ thoải mái đi, không cần tới mọi người đâu!”    Lâm Phong lắc đầu.    Đôi mắt sâu thẳm của anh chợt ***** một tia sáng lạnh lẽo, anh giơ bàn tay phải mảnh khảnh của mình lên, trên tay phải trào ra một nguồn năng lượng kinh khủng.    Năng lượng cuồn cuộn tạo thành một bàn tay khổng lồ phát ra ánh sáng vàng giữa không trung, sau đó đè thật mạnh về phía mười một tông sư võ đạo.    Giờ phút này.   Adv Thời gian như thể ngưng đọng!    Từ đôi mắt thường của những người ở đây, họ thậm chí có thể nhìn thấy không gian xuất hiện vết rách nhỏ…    Mười một tông sư võ đạo đứng tại chỗ, ngẩng đầu lên nhìn bàn tay khổng lồ phát sáng bên trên với vẻ mặt đờ đẫn, quên cả phản kháng.    Uy áp đáng sợ ập tới khiến họ chảy máu thất khiếu, bề mặt da nứt răng rắc, trông họ y như huyết nhân vậy!   Adv Đây… là chiêu thức gì thế?     Võ Hồn?    Hay là trên Võ Hồn?    Suy nghĩ tuyệt vọng này đồng thời hiện ra trong đầu mười một tông sư võ đạo.    Sau đó.    “Bùm!”    Một tiếng nổ nặng nề vang lên!    Cơ thể của mười một tông sư võ đạo nổ tung cùng một lúc, biến thành một đống sương máu ngay trước mắt bao người. Tĩnh!   Vô cùng yên tĩnh!    Một chưởng ***** mười một vị võ đạo tông sư, nếu không phải tận mắt nhìn thấy thì làm gì có ai dám tin?    Mấy người nhà họ Trần chết lặng!    "Con rể, con rể tôi lại mạnh đến vậy! Tôi cứ nghĩ cậu ta là gà, hoá ra tôi mới là gà sao?"    Trần Sơn tự lẩm bẩm.    "Võ Hồn Cảnh ba mươi tuổi? Hay là. . ."    Trần Bắc Huyền nhíu mày, thực sự không nhìn thấu được thực lực của Lâm Phong.    "Khẩu Kỹ Vương mạnh quá!"    "Khẩu Kỹ Vương mạnh quá!"    Diệp Thiên Tâm và đám nhóc bên cạnh hét lớn tạo uy danh!    Lâm Phong nghe vậy thì khóe miệng khẽ giật, tức giận mắng đám Diệp Thiên Tâm:    "Câm miệng cho tôi! Tôi không phải khẩu kỹ vương gì hết! Còn dám bôi nhọ thanh danh của tôi, tôi sẽ đánh chết hết mấy người."    Đám Diệp Thiên tâm bỗng im bặt.    Mà đúng lúc này, một luồng khí tức mênh mông bỗng lan khắp bốn phía, làm cho mọi người nổi cả da gà mà vẫn chưa hết run!    Là Hoàng Phủ Hằng!    Vẻ mặt ông ta vô cùng dữ tợn, chẳng hay trong tay đã xuất hiện một đại ấn màu vàng từ lúc nào    Đại ấn màu vàng lóe ra ánh sáng vàng nhạt, trên đó xuất hiện các tia linh vận, nhìn vô cùng thần kỳ, luồng khí tức mênh mông tràn ra từ đại ấn!    "Hử? Một món linh khí?"    Lâm Phong dừng bước, trong mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc.    Hoàng Phủ Hằng là một võ giả, tại sao trong tay lại có linh khí?    Có phải chuyện này đồng nghĩa với việc sau lưng Hoàng Phủ Hằng vẫn còn sự tồn tại của tu tiên giả?   Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

 Trần Bắc Huyền đi tới, trầm giọng bảo.  

 

“Con nói rồi… Cứ thoải mái đi, không cần tới mọi người đâu!”  

 

 

Lâm Phong lắc đầu.  

 

 

Đôi mắt sâu thẳm của anh chợt ***** một tia sáng lạnh lẽo, anh giơ bàn tay phải mảnh khảnh của mình lên, trên tay phải trào ra một nguồn năng lượng kinh khủng.  

 

 

Năng lượng cuồn cuộn tạo thành một bàn tay khổng lồ phát ra ánh sáng vàng giữa không trung, sau đó đè thật mạnh về phía mười một tông sư võ đạo.  

 

 

Giờ phút này.  

 

Adv

 

Thời gian như thể ngưng đọng!  

 

 

Từ đôi mắt thường của những người ở đây, họ thậm chí có thể nhìn thấy không gian xuất hiện vết rách nhỏ…  

 

 

Mười một tông sư võ đạo đứng tại chỗ, ngẩng đầu lên nhìn bàn tay khổng lồ phát sáng bên trên với vẻ mặt đờ đẫn, quên cả phản kháng.  

 

 

Uy áp đáng sợ ập tới khiến họ chảy máu thất khiếu, bề mặt da nứt răng rắc, trông họ y như huyết nhân vậy!  

 

Adv

 

Đây… là chiêu thức gì thế?   

 

 

Võ Hồn?  

 

 

Hay là trên Võ Hồn?  

 

 

Suy nghĩ tuyệt vọng này đồng thời hiện ra trong đầu mười một tông sư võ đạo.  

 

 

Sau đó.  

 

 

“Bùm!”  

 

 

Một tiếng nổ nặng nề vang lên!  

 

 

Cơ thể của mười một tông sư võ đạo nổ tung cùng một lúc, biến thành một đống sương máu ngay trước mắt bao người.

 

Tĩnh!  

 

Vô cùng yên tĩnh!  

 

 

Một chưởng ***** mười một vị võ đạo tông sư, nếu không phải tận mắt nhìn thấy thì làm gì có ai dám tin?  

 

 

Mấy người nhà họ Trần chết lặng!  

 

 

"Con rể, con rể tôi lại mạnh đến vậy! Tôi cứ nghĩ cậu ta là gà, hoá ra tôi mới là gà sao?"  

 

 

Trần Sơn tự lẩm bẩm.  

 

 

"Võ Hồn Cảnh ba mươi tuổi? Hay là. . ."  

 

 

Trần Bắc Huyền nhíu mày, thực sự không nhìn thấu được thực lực của Lâm Phong.  

 

 

"Khẩu Kỹ Vương mạnh quá!"  

 

 

"Khẩu Kỹ Vương mạnh quá!"  

 

 

Diệp Thiên Tâm và đám nhóc bên cạnh hét lớn tạo uy danh!  

 

 

Lâm Phong nghe vậy thì khóe miệng khẽ giật, tức giận mắng đám Diệp Thiên Tâm:  

 

 

"Câm miệng cho tôi! Tôi không phải khẩu kỹ vương gì hết! Còn dám bôi nhọ thanh danh của tôi, tôi sẽ đánh chết hết mấy người."  

 

 

Đám Diệp Thiên tâm bỗng im bặt.  

 

 

Mà đúng lúc này, một luồng khí tức mênh mông bỗng lan khắp bốn phía, làm cho mọi người nổi cả da gà mà vẫn chưa hết run!  

 

 

Là Hoàng Phủ Hằng!  

 

 

Vẻ mặt ông ta vô cùng dữ tợn, chẳng hay trong tay đã xuất hiện một đại ấn màu vàng từ lúc nào  

 

 

Đại ấn màu vàng lóe ra ánh sáng vàng nhạt, trên đó xuất hiện các tia linh vận, nhìn vô cùng thần kỳ, luồng khí tức mênh mông tràn ra từ đại ấn!  

 

 

"Hử? Một món linh khí?"  

 

 

Lâm Phong dừng bước, trong mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc.  

 

 

Hoàng Phủ Hằng là một võ giả, tại sao trong tay lại có linh khí?  

 

 

Có phải chuyện này đồng nghĩa với việc sau lưng Hoàng Phủ Hằng vẫn còn sự tồn tại của tu tiên giả?  

 

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…  Trần Bắc Huyền đi tới, trầm giọng bảo.   “Con nói rồi… Cứ thoải mái đi, không cần tới mọi người đâu!”    Lâm Phong lắc đầu.    Đôi mắt sâu thẳm của anh chợt ***** một tia sáng lạnh lẽo, anh giơ bàn tay phải mảnh khảnh của mình lên, trên tay phải trào ra một nguồn năng lượng kinh khủng.    Năng lượng cuồn cuộn tạo thành một bàn tay khổng lồ phát ra ánh sáng vàng giữa không trung, sau đó đè thật mạnh về phía mười một tông sư võ đạo.    Giờ phút này.   Adv Thời gian như thể ngưng đọng!    Từ đôi mắt thường của những người ở đây, họ thậm chí có thể nhìn thấy không gian xuất hiện vết rách nhỏ…    Mười một tông sư võ đạo đứng tại chỗ, ngẩng đầu lên nhìn bàn tay khổng lồ phát sáng bên trên với vẻ mặt đờ đẫn, quên cả phản kháng.    Uy áp đáng sợ ập tới khiến họ chảy máu thất khiếu, bề mặt da nứt răng rắc, trông họ y như huyết nhân vậy!   Adv Đây… là chiêu thức gì thế?     Võ Hồn?    Hay là trên Võ Hồn?    Suy nghĩ tuyệt vọng này đồng thời hiện ra trong đầu mười một tông sư võ đạo.    Sau đó.    “Bùm!”    Một tiếng nổ nặng nề vang lên!    Cơ thể của mười một tông sư võ đạo nổ tung cùng một lúc, biến thành một đống sương máu ngay trước mắt bao người. Tĩnh!   Vô cùng yên tĩnh!    Một chưởng ***** mười một vị võ đạo tông sư, nếu không phải tận mắt nhìn thấy thì làm gì có ai dám tin?    Mấy người nhà họ Trần chết lặng!    "Con rể, con rể tôi lại mạnh đến vậy! Tôi cứ nghĩ cậu ta là gà, hoá ra tôi mới là gà sao?"    Trần Sơn tự lẩm bẩm.    "Võ Hồn Cảnh ba mươi tuổi? Hay là. . ."    Trần Bắc Huyền nhíu mày, thực sự không nhìn thấu được thực lực của Lâm Phong.    "Khẩu Kỹ Vương mạnh quá!"    "Khẩu Kỹ Vương mạnh quá!"    Diệp Thiên Tâm và đám nhóc bên cạnh hét lớn tạo uy danh!    Lâm Phong nghe vậy thì khóe miệng khẽ giật, tức giận mắng đám Diệp Thiên Tâm:    "Câm miệng cho tôi! Tôi không phải khẩu kỹ vương gì hết! Còn dám bôi nhọ thanh danh của tôi, tôi sẽ đánh chết hết mấy người."    Đám Diệp Thiên tâm bỗng im bặt.    Mà đúng lúc này, một luồng khí tức mênh mông bỗng lan khắp bốn phía, làm cho mọi người nổi cả da gà mà vẫn chưa hết run!    Là Hoàng Phủ Hằng!    Vẻ mặt ông ta vô cùng dữ tợn, chẳng hay trong tay đã xuất hiện một đại ấn màu vàng từ lúc nào    Đại ấn màu vàng lóe ra ánh sáng vàng nhạt, trên đó xuất hiện các tia linh vận, nhìn vô cùng thần kỳ, luồng khí tức mênh mông tràn ra từ đại ấn!    "Hử? Một món linh khí?"    Lâm Phong dừng bước, trong mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc.    Hoàng Phủ Hằng là một võ giả, tại sao trong tay lại có linh khí?    Có phải chuyện này đồng nghĩa với việc sau lưng Hoàng Phủ Hằng vẫn còn sự tồn tại của tu tiên giả?   Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 478