Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…

Chương 482

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Không ngờ Hoàng Phủ Hằng cũng là một người thông minh, anh thích giao du với những người thông minh!   Ngay lúc này.    Những người khác trong sân đều rơi vào trạng thái hóa đá!    Trần Bắc Huyền, Trần Sơn, Diệp Thiên Tâm và cả Trần Y Nặc đều rất kinh ngạc!    Chủ tịch thương hội Bách Vân? Vậy mà lại quỳ gối trước mặt Lâm Phong???!   Adv Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, ai dám tin?    "Thế nào? Có thêm một người bạn, có thêm một con đường! Có thương hội Bách Vân giúp đỡ, cậu sẽ không thiệt đâu! Cái này tốt hơn so với việc giết tôi nhiều!”    Hoàng Phủ Hằng tiếp tục thuyết phục.    AdvMặc dù ánh mắt của mọi người xung quanh rất kỳ lạ, nhưng ông ta không rảnh quan tâm đến điều đó nữa.    Tuy Lâm Phong sắc mặt bình thản, nhưng ông ta  thực sự cảm nhận được một tia sát khí thoang thoảng!    Ông ta biết, nếu mình không cầu xin tha thứ, chắc chắn chỉ có đường chết!    "Như vậy không tốt lắm đâu, tôi vừa giết con trai ông còn gì..."    Lâm Phong nhàn nhạt nói.    "Không thành vấn đề! Tôi vẫn còn trẻ, mới hơn một trăm tuổi, tôi còn có thể sinh con! Cậu muốn giết bao nhiêu, tôi sẽ sinh bấy nhiêu cho cậu!"    Hoàng Phủ Hằng chanh chóng nói.    Mọi người xung quanh ai cũng chết lặng.    Mọi người hoàn toàn không ngờ Hoàng Phủ Hằng có thể nói ra mấy lời vô liêm sỉ như vậy!    Quả nhiên, trước cái chết, cho dù là đại nhân lợi vật hại đến đâu, cũng không thể bình tĩnh nổi!    "Thái độ của ông rất thành khẩn, thành khẩn đến mức tôi có chút mềm lòng rồi..."    Lâm Phong đi đến trước mặt Hoàng Phủ Hằng, nói.    Hoàng Phủ Hằng nghe vậy, sắc mặt vui mừng, đang muốn nói gì đó, thì lúc này, Lâm Phong đặt tay lên đầu ông ta.    "Ông làm tôi mềm lòng, vậy tôi miễn cưỡng giữ cho ông được toàn thây!"    "Cậu..."    Hoàng Phủ Hằng sắc mặt kinh hoàng, chỉ cảm thấy trán đau như kim châm, sau đó trước mắt tối sầm, hoàn toàn bất tỉnh.    Mà sau khi đọc ký ức trong đầu Hoàng Phủ Hằng, Lâm Phong lại có chút thất vọng.    Thông tin rất nhiều, nhưng vô cùng tạp nham, không có giá trị!    Mà Kim Cang Ấn là do một vị trí cao nhân bí ẩn hơn nghìn năm trước để lại cho thương hội Bách Vân, nên Hoàng Phủ Hằng cũng không hiểu rõ lắm!    Lâm Phong lạnh lùng bóp nát hộp sọ của Hoàng Phủ Hằng, sau đó lục soát người Hoàng Phủ Hằng, tìm thấy một chiếc túi đựng đồ, bên trong túi có khá nhiều thứ.    Có một số linh thảo thấp, thẻ ngân hàng, hơn bốn trăm viên linh thạch và một thanh kiếm sắt hoen gỉ.    "Hửm?"    Lâm Phong lấy thanh sắt ra, trên mặt thoáng qua một tia kinh ngạc.    Thanh kiếm này nhìn qua rất bình thường, nhưng lại là một pháp bảo thượng phẩm, cao hơn một cấp so với Kim Cang Ấn!    Chỉ tiếc là hoa văn trên thân kiếm bị đứt đoạn, cho nên mới bị bụi bặm bám vào, hoen gỉ.   Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Không ngờ Hoàng Phủ Hằng cũng là một người thông minh, anh thích giao du với những người thông minh!  

 

Ngay lúc này.  

 

 

Những người khác trong sân đều rơi vào trạng thái hóa đá!  

 

 

Trần Bắc Huyền, Trần Sơn, Diệp Thiên Tâm và cả Trần Y Nặc đều rất kinh ngạc!  

 

 

Chủ tịch thương hội Bách Vân? Vậy mà lại quỳ gối trước mặt Lâm Phong???!  

 

Adv

 

Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, ai dám tin?  

 

 

"Thế nào? Có thêm một người bạn, có thêm một con đường! Có thương hội Bách Vân giúp đỡ, cậu sẽ không thiệt đâu! Cái này tốt hơn so với việc giết tôi nhiều!”  

 

 

Hoàng Phủ Hằng tiếp tục thuyết phục.  

 

 

Adv

Mặc dù ánh mắt của mọi người xung quanh rất kỳ lạ, nhưng ông ta không rảnh quan tâm đến điều đó nữa.  

 

 

Tuy Lâm Phong sắc mặt bình thản, nhưng ông ta  thực sự cảm nhận được một tia sát khí thoang thoảng!  

 

 

Ông ta biết, nếu mình không cầu xin tha thứ, chắc chắn chỉ có đường chết!  

 

 

"Như vậy không tốt lắm đâu, tôi vừa giết con trai ông còn gì..."  

 

 

Lâm Phong nhàn nhạt nói.  

 

 

"Không thành vấn đề! Tôi vẫn còn trẻ, mới hơn một trăm tuổi, tôi còn có thể sinh con! Cậu muốn giết bao nhiêu, tôi sẽ sinh bấy nhiêu cho cậu!"  

 

 

Hoàng Phủ Hằng chanh chóng nói.  

 

 

Mọi người xung quanh ai cũng chết lặng.  

 

 

Mọi người hoàn toàn không ngờ Hoàng Phủ Hằng có thể nói ra mấy lời vô liêm sỉ như vậy!  

 

 

Quả nhiên, trước cái chết, cho dù là đại nhân lợi vật hại đến đâu, cũng không thể bình tĩnh nổi!  

 

 

"Thái độ của ông rất thành khẩn, thành khẩn đến mức tôi có chút mềm lòng rồi..."  

 

 

Lâm Phong đi đến trước mặt Hoàng Phủ Hằng, nói.  

 

 

Hoàng Phủ Hằng nghe vậy, sắc mặt vui mừng, đang muốn nói gì đó, thì lúc này, Lâm Phong đặt tay lên đầu ông ta.  

 

 

"Ông làm tôi mềm lòng, vậy tôi miễn cưỡng giữ cho ông được toàn thây!"  

 

 

"Cậu..."  

 

 

Hoàng Phủ Hằng sắc mặt kinh hoàng, chỉ cảm thấy trán đau như kim châm, sau đó trước mắt tối sầm, hoàn toàn bất tỉnh.  

 

 

Mà sau khi đọc ký ức trong đầu Hoàng Phủ Hằng, Lâm Phong lại có chút thất vọng.  

 

 

Thông tin rất nhiều, nhưng vô cùng tạp nham, không có giá trị!  

 

 

Mà Kim Cang Ấn là do một vị trí cao nhân bí ẩn hơn nghìn năm trước để lại cho thương hội Bách Vân, nên Hoàng Phủ Hằng cũng không hiểu rõ lắm!  

 

 

Lâm Phong lạnh lùng bóp nát hộp sọ của Hoàng Phủ Hằng, sau đó lục soát người Hoàng Phủ Hằng, tìm thấy một chiếc túi đựng đồ, bên trong túi có khá nhiều thứ.  

 

 

Có một số linh thảo thấp, thẻ ngân hàng, hơn bốn trăm viên linh thạch và một thanh kiếm sắt hoen gỉ.  

 

 

"Hửm?"  

 

 

Lâm Phong lấy thanh sắt ra, trên mặt thoáng qua một tia kinh ngạc.  

 

 

Thanh kiếm này nhìn qua rất bình thường, nhưng lại là một pháp bảo thượng phẩm, cao hơn một cấp so với Kim Cang Ấn!  

 

 

Chỉ tiếc là hoa văn trên thân kiếm bị đứt đoạn, cho nên mới bị bụi bặm bám vào, hoen gỉ.  

 

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Không ngờ Hoàng Phủ Hằng cũng là một người thông minh, anh thích giao du với những người thông minh!   Ngay lúc này.    Những người khác trong sân đều rơi vào trạng thái hóa đá!    Trần Bắc Huyền, Trần Sơn, Diệp Thiên Tâm và cả Trần Y Nặc đều rất kinh ngạc!    Chủ tịch thương hội Bách Vân? Vậy mà lại quỳ gối trước mặt Lâm Phong???!   Adv Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, ai dám tin?    "Thế nào? Có thêm một người bạn, có thêm một con đường! Có thương hội Bách Vân giúp đỡ, cậu sẽ không thiệt đâu! Cái này tốt hơn so với việc giết tôi nhiều!”    Hoàng Phủ Hằng tiếp tục thuyết phục.    AdvMặc dù ánh mắt của mọi người xung quanh rất kỳ lạ, nhưng ông ta không rảnh quan tâm đến điều đó nữa.    Tuy Lâm Phong sắc mặt bình thản, nhưng ông ta  thực sự cảm nhận được một tia sát khí thoang thoảng!    Ông ta biết, nếu mình không cầu xin tha thứ, chắc chắn chỉ có đường chết!    "Như vậy không tốt lắm đâu, tôi vừa giết con trai ông còn gì..."    Lâm Phong nhàn nhạt nói.    "Không thành vấn đề! Tôi vẫn còn trẻ, mới hơn một trăm tuổi, tôi còn có thể sinh con! Cậu muốn giết bao nhiêu, tôi sẽ sinh bấy nhiêu cho cậu!"    Hoàng Phủ Hằng chanh chóng nói.    Mọi người xung quanh ai cũng chết lặng.    Mọi người hoàn toàn không ngờ Hoàng Phủ Hằng có thể nói ra mấy lời vô liêm sỉ như vậy!    Quả nhiên, trước cái chết, cho dù là đại nhân lợi vật hại đến đâu, cũng không thể bình tĩnh nổi!    "Thái độ của ông rất thành khẩn, thành khẩn đến mức tôi có chút mềm lòng rồi..."    Lâm Phong đi đến trước mặt Hoàng Phủ Hằng, nói.    Hoàng Phủ Hằng nghe vậy, sắc mặt vui mừng, đang muốn nói gì đó, thì lúc này, Lâm Phong đặt tay lên đầu ông ta.    "Ông làm tôi mềm lòng, vậy tôi miễn cưỡng giữ cho ông được toàn thây!"    "Cậu..."    Hoàng Phủ Hằng sắc mặt kinh hoàng, chỉ cảm thấy trán đau như kim châm, sau đó trước mắt tối sầm, hoàn toàn bất tỉnh.    Mà sau khi đọc ký ức trong đầu Hoàng Phủ Hằng, Lâm Phong lại có chút thất vọng.    Thông tin rất nhiều, nhưng vô cùng tạp nham, không có giá trị!    Mà Kim Cang Ấn là do một vị trí cao nhân bí ẩn hơn nghìn năm trước để lại cho thương hội Bách Vân, nên Hoàng Phủ Hằng cũng không hiểu rõ lắm!    Lâm Phong lạnh lùng bóp nát hộp sọ của Hoàng Phủ Hằng, sau đó lục soát người Hoàng Phủ Hằng, tìm thấy một chiếc túi đựng đồ, bên trong túi có khá nhiều thứ.    Có một số linh thảo thấp, thẻ ngân hàng, hơn bốn trăm viên linh thạch và một thanh kiếm sắt hoen gỉ.    "Hửm?"    Lâm Phong lấy thanh sắt ra, trên mặt thoáng qua một tia kinh ngạc.    Thanh kiếm này nhìn qua rất bình thường, nhưng lại là một pháp bảo thượng phẩm, cao hơn một cấp so với Kim Cang Ấn!    Chỉ tiếc là hoa văn trên thân kiếm bị đứt đoạn, cho nên mới bị bụi bặm bám vào, hoen gỉ.   Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 482