Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…

Chương 496

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…  “Thế này nhé, tối nay em theo anh. Anh sẽ nhanh thôi, chỉ cần mười phút, sau mười phút anh sẽ rời đi, đồng thời đảm bảo sau này không quấy rầy em nữa, được chứ?”   Trên mặt Ngô Tề lộ ra chút dịu dàng.    Trần Y Thủy nghe vậy, đôi môi trắng bệch, không trả lời.    Khóe miệng Ngô Tề nhếch lên.    Hắn ta biết thời cơ đã đến, cô bé trước mắt đã bị mấy câu nói của hắn ta đánh bại!    AdvHiện tại hắn ta chỉ cần ***** của Trần Y Thủy ra, sau đó đẩy ngã là được…    “Ngoan, anh nhanh thôi, mười phút là xong rồi.”    Ngô Tề vừa nói vừa kéo cái nơ con bướm trên cổ Trần Y Thủy.    “Không… không được!”    AdvTrần Y Thủy lấy lại tinh thần, đẩy Ngô Tề ra.    Ngô Tề thấy vậy, vẻ mặt lập tức trở nên lạnh lùng, lạnh như băng nói:    “Mẹ nó con kĩ nữ này, cho thể diện còn không biết xấu hổ, mày có tin tao chỉ cần nói một câu là có thể khiến toàn bộ nhà họ Trần mày chết không có chỗ chôn không?”    Trần Y Thủy nghe vậy, tuyệt vọng cùng cực.    Đúng lúc này, một giọng nói lạnh nhạt truyền vào tai cô bé.    “Hả? Mày gớm thế cơ à?”    Trần Y Thủy và Ngô Tề lập tức quay đầu nhìn lại.    Lúc thấy Lâm Phong chậm rãi đi tới, Trần Y Thủy đầu tiên là ngẩn ra, sau đó uất ức bật khóc.    Nước mắt rơi như mưa, cực kì đau lòng.    “Hu hu…”    Trần Y Thủy nghẹn nào, cảm thấy trong lòng khó chấp nhận vô cùng.    Vì sao?    Vì sao lần nào mình thê thảm nhất cũng sẽ gặp phải anh rể?    “Khóc cái gì? Có anh đây, đi ra sau lưng anh.”    Lâm Phong nhíu mày nói.    Trần Y Thủy do dự một lát, rồi đi ra sau lưng Lâm Phong.    Nhìn thấy vậy, vẻ mặt Ngô Tề lạnh như băng. Trần Y Thủy là cô gái mà hắn ta nhắm tới!    Nhưng bây giờ cô gái đó lại trốn sau lưng một người đàn ông khác! Thế này chẳng khác nào dí mặt hắn ta xuống đất mà cọ!    “Mày là ai? Đi lo chuyện bao đồng thế?”    Ngô Tề lạnh lẽo hỏi.    “Bốp!”    Lâm Phong tát một cái, khiến mặt Ngô Tề sưng vù lên như đầu heo, khóe miệng hắn ta phồng lên một chút rồi nhổ ra mấy cái răng.    “Mày tính làm gì nào? Tao xía vào thì mày làm gì được tao?”    Lâm Phong lạnh lùng hỏi.    “Mày…”    Ngô Tề chỉ vào Lâm Phong, cả người run lên vì tức giận.    Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất  (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website

 “Thế này nhé, tối nay em theo anh. Anh sẽ nhanh thôi, chỉ cần mười phút, sau mười phút anh sẽ rời đi, đồng thời đảm bảo sau này không quấy rầy em nữa, được chứ?”  

 

Trên mặt Ngô Tề lộ ra chút dịu dàng.  

 

 

Trần Y Thủy nghe vậy, đôi môi trắng bệch, không trả lời.  

 

 

Khóe miệng Ngô Tề nhếch lên.  

 

 

Hắn ta biết thời cơ đã đến, cô bé trước mắt đã bị mấy câu nói của hắn ta đánh bại!  

 

 

Adv

Hiện tại hắn ta chỉ cần ***** của Trần Y Thủy ra, sau đó đẩy ngã là được…  

 

 

“Ngoan, anh nhanh thôi, mười phút là xong rồi.”  

 

 

Ngô Tề vừa nói vừa kéo cái nơ con bướm trên cổ Trần Y Thủy.  

 

 

“Không… không được!”  

 

 

Adv

Trần Y Thủy lấy lại tinh thần, đẩy Ngô Tề ra.  

 

 

Ngô Tề thấy vậy, vẻ mặt lập tức trở nên lạnh lùng, lạnh như băng nói:  

 

 

“Mẹ nó con kĩ nữ này, cho thể diện còn không biết xấu hổ, mày có tin tao chỉ cần nói một câu là có thể khiến toàn bộ nhà họ Trần mày chết không có chỗ chôn không?”  

 

 

Trần Y Thủy nghe vậy, tuyệt vọng cùng cực.  

 

 

Đúng lúc này, một giọng nói lạnh nhạt truyền vào tai cô bé.  

 

 

“Hả? Mày gớm thế cơ à?”  

 

 

Trần Y Thủy và Ngô Tề lập tức quay đầu nhìn lại.  

 

 

Lúc thấy Lâm Phong chậm rãi đi tới, Trần Y Thủy đầu tiên là ngẩn ra, sau đó uất ức bật khóc.  

 

 

Nước mắt rơi như mưa, cực kì đau lòng.  

 

 

“Hu hu…”  

 

 

Trần Y Thủy nghẹn nào, cảm thấy trong lòng khó chấp nhận vô cùng.  

 

 

Vì sao?  

 

 

Vì sao lần nào mình thê thảm nhất cũng sẽ gặp phải anh rể?  

 

 

“Khóc cái gì? Có anh đây, đi ra sau lưng anh.”  

 

 

Lâm Phong nhíu mày nói.  

 

 

Trần Y Thủy do dự một lát, rồi đi ra sau lưng Lâm Phong.  

 

 

Nhìn thấy vậy, vẻ mặt Ngô Tề lạnh như băng. Trần Y Thủy là cô gái mà hắn ta nhắm tới!  

 

 

Nhưng bây giờ cô gái đó lại trốn sau lưng một người đàn ông khác! Thế này chẳng khác nào dí mặt hắn ta xuống đất mà cọ!  

 

 

“Mày là ai? Đi lo chuyện bao đồng thế?”  

 

 

Ngô Tề lạnh lẽo hỏi.  

 

 

“Bốp!”  

 

 

Lâm Phong tát một cái, khiến mặt Ngô Tề sưng vù lên như đầu heo, khóe miệng hắn ta phồng lên một chút rồi nhổ ra mấy cái răng.  

 

 

“Mày tính làm gì nào? Tao xía vào thì mày làm gì được tao?”  

 

 

Lâm Phong lạnh lùng hỏi.  

 

 

“Mày…”  

 

 

Ngô Tề chỉ vào Lâm Phong, cả người run lên vì tức giận.  

 

 

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất  (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…  “Thế này nhé, tối nay em theo anh. Anh sẽ nhanh thôi, chỉ cần mười phút, sau mười phút anh sẽ rời đi, đồng thời đảm bảo sau này không quấy rầy em nữa, được chứ?”   Trên mặt Ngô Tề lộ ra chút dịu dàng.    Trần Y Thủy nghe vậy, đôi môi trắng bệch, không trả lời.    Khóe miệng Ngô Tề nhếch lên.    Hắn ta biết thời cơ đã đến, cô bé trước mắt đã bị mấy câu nói của hắn ta đánh bại!    AdvHiện tại hắn ta chỉ cần ***** của Trần Y Thủy ra, sau đó đẩy ngã là được…    “Ngoan, anh nhanh thôi, mười phút là xong rồi.”    Ngô Tề vừa nói vừa kéo cái nơ con bướm trên cổ Trần Y Thủy.    “Không… không được!”    AdvTrần Y Thủy lấy lại tinh thần, đẩy Ngô Tề ra.    Ngô Tề thấy vậy, vẻ mặt lập tức trở nên lạnh lùng, lạnh như băng nói:    “Mẹ nó con kĩ nữ này, cho thể diện còn không biết xấu hổ, mày có tin tao chỉ cần nói một câu là có thể khiến toàn bộ nhà họ Trần mày chết không có chỗ chôn không?”    Trần Y Thủy nghe vậy, tuyệt vọng cùng cực.    Đúng lúc này, một giọng nói lạnh nhạt truyền vào tai cô bé.    “Hả? Mày gớm thế cơ à?”    Trần Y Thủy và Ngô Tề lập tức quay đầu nhìn lại.    Lúc thấy Lâm Phong chậm rãi đi tới, Trần Y Thủy đầu tiên là ngẩn ra, sau đó uất ức bật khóc.    Nước mắt rơi như mưa, cực kì đau lòng.    “Hu hu…”    Trần Y Thủy nghẹn nào, cảm thấy trong lòng khó chấp nhận vô cùng.    Vì sao?    Vì sao lần nào mình thê thảm nhất cũng sẽ gặp phải anh rể?    “Khóc cái gì? Có anh đây, đi ra sau lưng anh.”    Lâm Phong nhíu mày nói.    Trần Y Thủy do dự một lát, rồi đi ra sau lưng Lâm Phong.    Nhìn thấy vậy, vẻ mặt Ngô Tề lạnh như băng. Trần Y Thủy là cô gái mà hắn ta nhắm tới!    Nhưng bây giờ cô gái đó lại trốn sau lưng một người đàn ông khác! Thế này chẳng khác nào dí mặt hắn ta xuống đất mà cọ!    “Mày là ai? Đi lo chuyện bao đồng thế?”    Ngô Tề lạnh lẽo hỏi.    “Bốp!”    Lâm Phong tát một cái, khiến mặt Ngô Tề sưng vù lên như đầu heo, khóe miệng hắn ta phồng lên một chút rồi nhổ ra mấy cái răng.    “Mày tính làm gì nào? Tao xía vào thì mày làm gì được tao?”    Lâm Phong lạnh lùng hỏi.    “Mày…”    Ngô Tề chỉ vào Lâm Phong, cả người run lên vì tức giận.    Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất  (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website

Chương 496