Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 500
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Trương Diệu tức điên lên, đến mức định giơ tay tát vào mặt Lâm Phong, nhưng khi nhìn thấy gương mặt không cảm xúc của anh, trái tim bà ta chợt thắt lại, cứ thế dừng tay! “Sao dừng lại rồi?” Lâm Phong thản nhiên hỏi. Trương Diệu nhìn thẳng vào mặt Lâm Phong với vẻ mặt thay đổi thất thường. Bà ta hít sâu một hơi rồi bước thẳng về phía Trần Y Thủy, sau đó tát cô bé một bạt tai, lạnh lùng nói: Adv“Tất cả đều tại con nhóc chết tiệt nhà mày!” Trần Y Thủy sợ tới mức nhắm mắt lại. Nhưng cái tát trong tưởng tượng không hề xuất hiện. Cô bé mở mắt ra thì thấy anh rể nắm lấy cổ tay mẹ mình ngay thời khắc quan trọng! Adv“Cậu làm gì đó? Tôi đánh con gái tôi mà cậu cũng xen vào à?” Trương Diệu lạnh lùng nói. Lâm Phong nhìn Trương Diệu, mắt khẽ chớp, cuối cùng anh nói: “Lâm Phong cháu đây sẽ mạnh suốt cả cuộc đời này, không ai có thể càn rỡ trước mặt cháu! Mong rằng dì sẽ nhớ rõ đạo lý này! Thân phận của dì chỉ có thể bảo vệ dì một lần thôi!” Nói xong. Lâm Phong bảo Trần Y Thủy: “Y Thủy, chúng ta đi thôi!” Trần Y Thủy nhìn thoáng qua mẹ mình với vẻ phức tạp nhưng lại chẳng nói năng gì, chỉ lặng lẽ đi theo sau Lâm Phong. Giờ phút này trong lòng cô bé không có bất cứ gợn sóng nào, chỉ có mỗi hơi lạnh thấu xương và một chút yên lòng… “Lâm Phong! Cậu dám tỏ thái độ này với tôi, tôi sẽ không đồng ý gả con gái cho cậu đâu!” Trương Diệu nhìn theo bóng lưng của hai người, tức tới mức giậm chân! Khi thấy Lâm Phong vẫn không giảm tốc độ, không hề có ý định trả lời mình, bà ta lớn tiếng la lên: “Ngày mai Thanh Thành Kiếm Phái sẽ phái người tới chắc luôn, để tôi xem lúc đó cậu sẽ làm sao!” Lần này Lâm Phong dừng bước. Anh không ngoái đầu lại, chỉ lạnh lùng nói: “Ngày mai Thanh Thành Kiếm Phái cử bao nhiêu người tới thì tôi sẽ giết bấy nhiêu, không chừa mảnh giáp! Tôi cũng muốn xem xem liệu máu của Thanh Thành Kiếm Phái có thể nhuộm đỏ cả trang viên rộng lớn này của nhà họ Trần, có thể nhuộm đỏ gương mặt này của bà hay không!” “Bà bảo thực lực là vua cơ mà? Tôi sẽ cho bà biết cái gì mới là thực lực!” “Cậu…” Trương Diệu bị lời nói của Lâm Phong doạ sợ! Mà đến khi bà ta hoàn hồn lại thì Lâm Phong đã dẫn Trần Y Thủy đi xa. “Chết tiệt! Chết tiệt! Chết tiệt!” Trương Diệu siết chặt hai tay, tức giận đến mức mặt đỏ tới tận mang tai, ngay cả hơi thở cũng trở nên dồn dập! “Thằng chó Lâm Phong này dám không nể mặt mình như thế! Trong mắt nó có người mẹ vợ này không chứ? Mình sẽ không bao giờ gả Y Nặc cho cậu ta!” “Đủ rồi! Bà xong chưa?” Lúc này Trần Sơn không nhịn được nữa, bèn lạnh giọng ngắt lời Trương Diệu. “Trần Sơn, ông có ý gì hả?” Trần Sơn giận dữ hỏi. Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Trương Diệu tức điên lên, đến mức định giơ tay tát vào mặt Lâm Phong, nhưng khi nhìn thấy gương mặt không cảm xúc của anh, trái tim bà ta chợt thắt lại, cứ thế dừng tay!
“Sao dừng lại rồi?”
Lâm Phong thản nhiên hỏi.
Trương Diệu nhìn thẳng vào mặt Lâm Phong với vẻ mặt thay đổi thất thường.
Bà ta hít sâu một hơi rồi bước thẳng về phía Trần Y Thủy, sau đó tát cô bé một bạt tai, lạnh lùng nói:
Adv
“Tất cả đều tại con nhóc chết tiệt nhà mày!”
Trần Y Thủy sợ tới mức nhắm mắt lại.
Nhưng cái tát trong tưởng tượng không hề xuất hiện.
Cô bé mở mắt ra thì thấy anh rể nắm lấy cổ tay mẹ mình ngay thời khắc quan trọng!
Adv
“Cậu làm gì đó? Tôi đánh con gái tôi mà cậu cũng xen vào à?”
Trương Diệu lạnh lùng nói.
Lâm Phong nhìn Trương Diệu, mắt khẽ chớp, cuối cùng anh nói:
“Lâm Phong cháu đây sẽ mạnh suốt cả cuộc đời này, không ai có thể càn rỡ trước mặt cháu! Mong rằng dì sẽ nhớ rõ đạo lý này! Thân phận của dì chỉ có thể bảo vệ dì một lần thôi!”
Nói xong.
Lâm Phong bảo Trần Y Thủy:
“Y Thủy, chúng ta đi thôi!”
Trần Y Thủy nhìn thoáng qua mẹ mình với vẻ phức tạp nhưng lại chẳng nói năng gì, chỉ lặng lẽ đi theo sau Lâm Phong.
Giờ phút này trong lòng cô bé không có bất cứ gợn sóng nào, chỉ có mỗi hơi lạnh thấu xương và một chút yên lòng…
“Lâm Phong! Cậu dám tỏ thái độ này với tôi, tôi sẽ không đồng ý gả con gái cho cậu đâu!”
Trương Diệu nhìn theo bóng lưng của hai người, tức tới mức giậm chân!
Khi thấy Lâm Phong vẫn không giảm tốc độ, không hề có ý định trả lời mình, bà ta lớn tiếng la lên:
“Ngày mai Thanh Thành Kiếm Phái sẽ phái người tới chắc luôn, để tôi xem lúc đó cậu sẽ làm sao!”
Lần này Lâm Phong dừng bước.
Anh không ngoái đầu lại, chỉ lạnh lùng nói:
“Ngày mai Thanh Thành Kiếm Phái cử bao nhiêu người tới thì tôi sẽ giết bấy nhiêu, không chừa mảnh giáp! Tôi cũng muốn xem xem liệu máu của Thanh Thành Kiếm Phái có thể nhuộm đỏ cả trang viên rộng lớn này của nhà họ Trần, có thể nhuộm đỏ gương mặt này của bà hay không!”
“Bà bảo thực lực là vua cơ mà? Tôi sẽ cho bà biết cái gì mới là thực lực!”
“Cậu…”
Trương Diệu bị lời nói của Lâm Phong doạ sợ!
Mà đến khi bà ta hoàn hồn lại thì Lâm Phong đã dẫn Trần Y Thủy đi xa.
“Chết tiệt! Chết tiệt! Chết tiệt!”
Trương Diệu siết chặt hai tay, tức giận đến mức mặt đỏ tới tận mang tai, ngay cả hơi thở cũng trở nên dồn dập!
“Thằng chó Lâm Phong này dám không nể mặt mình như thế! Trong mắt nó có người mẹ vợ này không chứ? Mình sẽ không bao giờ gả Y Nặc cho cậu ta!”
“Đủ rồi! Bà xong chưa?”
Lúc này Trần Sơn không nhịn được nữa, bèn lạnh giọng ngắt lời Trương Diệu.
“Trần Sơn, ông có ý gì hả?”
Trần Sơn giận dữ hỏi.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Trương Diệu tức điên lên, đến mức định giơ tay tát vào mặt Lâm Phong, nhưng khi nhìn thấy gương mặt không cảm xúc của anh, trái tim bà ta chợt thắt lại, cứ thế dừng tay! “Sao dừng lại rồi?” Lâm Phong thản nhiên hỏi. Trương Diệu nhìn thẳng vào mặt Lâm Phong với vẻ mặt thay đổi thất thường. Bà ta hít sâu một hơi rồi bước thẳng về phía Trần Y Thủy, sau đó tát cô bé một bạt tai, lạnh lùng nói: Adv“Tất cả đều tại con nhóc chết tiệt nhà mày!” Trần Y Thủy sợ tới mức nhắm mắt lại. Nhưng cái tát trong tưởng tượng không hề xuất hiện. Cô bé mở mắt ra thì thấy anh rể nắm lấy cổ tay mẹ mình ngay thời khắc quan trọng! Adv“Cậu làm gì đó? Tôi đánh con gái tôi mà cậu cũng xen vào à?” Trương Diệu lạnh lùng nói. Lâm Phong nhìn Trương Diệu, mắt khẽ chớp, cuối cùng anh nói: “Lâm Phong cháu đây sẽ mạnh suốt cả cuộc đời này, không ai có thể càn rỡ trước mặt cháu! Mong rằng dì sẽ nhớ rõ đạo lý này! Thân phận của dì chỉ có thể bảo vệ dì một lần thôi!” Nói xong. Lâm Phong bảo Trần Y Thủy: “Y Thủy, chúng ta đi thôi!” Trần Y Thủy nhìn thoáng qua mẹ mình với vẻ phức tạp nhưng lại chẳng nói năng gì, chỉ lặng lẽ đi theo sau Lâm Phong. Giờ phút này trong lòng cô bé không có bất cứ gợn sóng nào, chỉ có mỗi hơi lạnh thấu xương và một chút yên lòng… “Lâm Phong! Cậu dám tỏ thái độ này với tôi, tôi sẽ không đồng ý gả con gái cho cậu đâu!” Trương Diệu nhìn theo bóng lưng của hai người, tức tới mức giậm chân! Khi thấy Lâm Phong vẫn không giảm tốc độ, không hề có ý định trả lời mình, bà ta lớn tiếng la lên: “Ngày mai Thanh Thành Kiếm Phái sẽ phái người tới chắc luôn, để tôi xem lúc đó cậu sẽ làm sao!” Lần này Lâm Phong dừng bước. Anh không ngoái đầu lại, chỉ lạnh lùng nói: “Ngày mai Thanh Thành Kiếm Phái cử bao nhiêu người tới thì tôi sẽ giết bấy nhiêu, không chừa mảnh giáp! Tôi cũng muốn xem xem liệu máu của Thanh Thành Kiếm Phái có thể nhuộm đỏ cả trang viên rộng lớn này của nhà họ Trần, có thể nhuộm đỏ gương mặt này của bà hay không!” “Bà bảo thực lực là vua cơ mà? Tôi sẽ cho bà biết cái gì mới là thực lực!” “Cậu…” Trương Diệu bị lời nói của Lâm Phong doạ sợ! Mà đến khi bà ta hoàn hồn lại thì Lâm Phong đã dẫn Trần Y Thủy đi xa. “Chết tiệt! Chết tiệt! Chết tiệt!” Trương Diệu siết chặt hai tay, tức giận đến mức mặt đỏ tới tận mang tai, ngay cả hơi thở cũng trở nên dồn dập! “Thằng chó Lâm Phong này dám không nể mặt mình như thế! Trong mắt nó có người mẹ vợ này không chứ? Mình sẽ không bao giờ gả Y Nặc cho cậu ta!” “Đủ rồi! Bà xong chưa?” Lúc này Trần Sơn không nhịn được nữa, bèn lạnh giọng ngắt lời Trương Diệu. “Trần Sơn, ông có ý gì hả?” Trần Sơn giận dữ hỏi. Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!